- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 129
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bụng còn c*ng tr**ng do ăn quá nhiều hoa quả, cô quyết định cứ thế đi ngủ.Thời điểm Lam Uyên nhảy lên giường, chân liền dẫm phải dị vật, thất kinh 'A' lên một tiếng, hoảng hốt chạy trối chết ra ngoài phòng ngủ.Không phải cô nhát gan, chẳng qua gần đây có nghe mấy bà dì lớn tuổi tầng dưới kể chuyện phiếm, thêu dệt cái gì mà lịch sử tòa chung cư cao cấp này ra đời rất kinh dị.Lam Uyên hai tay run run ôm chặt lồng ngực, kìm nén trái tim đập bùm bụp như muốn nảy ra, đi một vòng phòng khách tìm đèn pin.Cô rón rén bật đèn, dùng một tay chắn trước chùm tia sáng điều chỉnh phạm vi soi chiếu, đứng thập thò ngoài phòng ngủ ti hí ngó thật kỹ.Mất một lúc bình ổn tinh thần, Vũ Lam Uyên an ủi bản thân, can đảm nhảy ra ngưỡng cửa, chiếu đèn về phía trước.- Là tôi!Bao nhiêu dũng khí của cô lập tức bay theo gió. Lam Uyên giật mình ném đèn pin vào người trước mặt.
Bụng còn c*ng tr**ng do ăn quá nhiều hoa quả, cô quyết định cứ thế đi ngủ.
Thời điểm Lam Uyên nhảy lên giường, chân liền dẫm phải dị vật, thất kinh 'A' lên một tiếng, hoảng hốt chạy trối chết ra ngoài phòng ngủ.
Không phải cô nhát gan, chẳng qua gần đây có nghe mấy bà dì lớn tuổi tầng dưới kể chuyện phiếm, thêu dệt cái gì mà lịch sử tòa chung cư cao cấp này ra đời rất kinh dị.
Lam Uyên hai tay run run ôm chặt lồng ngực, kìm nén trái tim đập bùm bụp như muốn nảy ra, đi một vòng phòng khách tìm đèn pin.
Cô rón rén bật đèn, dùng một tay chắn trước chùm tia sáng điều chỉnh phạm vi soi chiếu, đứng thập thò ngoài phòng ngủ ti hí ngó thật kỹ.
Mất một lúc bình ổn tinh thần, Vũ Lam Uyên an ủi bản thân, can đảm nhảy ra ngưỡng cửa, chiếu đèn về phía trước.
- Là tôi!
Bao nhiêu dũng khí của cô lập tức bay theo gió. Lam Uyên giật mình ném đèn pin vào người trước mặt.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bụng còn c*ng tr**ng do ăn quá nhiều hoa quả, cô quyết định cứ thế đi ngủ.Thời điểm Lam Uyên nhảy lên giường, chân liền dẫm phải dị vật, thất kinh 'A' lên một tiếng, hoảng hốt chạy trối chết ra ngoài phòng ngủ.Không phải cô nhát gan, chẳng qua gần đây có nghe mấy bà dì lớn tuổi tầng dưới kể chuyện phiếm, thêu dệt cái gì mà lịch sử tòa chung cư cao cấp này ra đời rất kinh dị.Lam Uyên hai tay run run ôm chặt lồng ngực, kìm nén trái tim đập bùm bụp như muốn nảy ra, đi một vòng phòng khách tìm đèn pin.Cô rón rén bật đèn, dùng một tay chắn trước chùm tia sáng điều chỉnh phạm vi soi chiếu, đứng thập thò ngoài phòng ngủ ti hí ngó thật kỹ.Mất một lúc bình ổn tinh thần, Vũ Lam Uyên an ủi bản thân, can đảm nhảy ra ngưỡng cửa, chiếu đèn về phía trước.- Là tôi!Bao nhiêu dũng khí của cô lập tức bay theo gió. Lam Uyên giật mình ném đèn pin vào người trước mặt.