- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 131
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên vốn định ngồi chờ Dạ Trạch lên tiếng giải thích trước. Không ngờ anh lại chấp nhận ngồi im như vậy đến sáng, còn cô quá buồn ngủ mà thiếp đi ngay trên ghế.Giữa bạn bè với nhau tính ra không có gì to tát nhưng suốt mấy tháng không gặp cô chính là muốn hành chết Dạ Trạch khả ái nhà mình.Mặc dù trái tim gào thét ra lệnh cô đi tới quan tâm hỏi han anh thâm tình nhưng lý trí không cho phép cô hạ mình làm lành trước. Cho nên, thời điểm nhận thức Dạ Trạch thức trắng một đêm nhìn cô, cô đau lòng đến mấy vẫn cắn răng chịu đựng, đem vẻ mặt lãnh huyết vô tình trưng ra.Bảy giờ sáng, Lăng Quán như hẹn sẵn có mặt đưa cô đến Thanh Thiên Giải Trí. Lam Uyên thay đồ xong để lại thẻ ngân hàng trên bàn bếp rồi nhanh chóng rời đi.Lăng Quán trên xe rất dễ phát hiện tinh thần quản lý Vũ hôm nay không được tốt, khéo léo dò hỏi:- Có chuyện không vui sao?Cô cau mày nhớ đến con hàng mặt dày ở nhà, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ:- Bị một tên đần tức chết!Lăng Quán "A" lên như đã hiểu, nhún vai tỏ vẻ đồng cảm:- Thẩm Trác Nghiêm hắn thật quá vô sỉ! Chị Uyên, thiệt thòi cho chị rồi.Đối với nhầm lẫn của tiểu thịt tươi, cô không buồn ý kiến, mặc kệ ai nghĩ thế nào liền nghĩ. Hiện tại cô thật không lấy đâu ra sức đi kể chuyện với người khác, Dạ Trạch một mình anh ta đủ khiến cô lao tâm khổ tứ rồi có được không. Anh ta trở về, cô lập tức muốn nghỉ việc cầu bao nuôi. Bất quá, hoàn cảnh tạm thời khó nói trước, cô bị Dạ Trạch làm cho buồn bực tột độ, càng không muốn ôm đùi, không muốn ở chung một chỗ với anh.
Lam Uyên vốn định ngồi chờ Dạ Trạch lên tiếng giải thích trước. Không ngờ anh lại chấp nhận ngồi im như vậy đến sáng, còn cô quá buồn ngủ mà thiếp đi ngay trên ghế.
Giữa bạn bè với nhau tính ra không có gì to tát nhưng suốt mấy tháng không gặp cô chính là muốn hành chết Dạ Trạch khả ái nhà mình.
Mặc dù trái tim gào thét ra lệnh cô đi tới quan tâm hỏi han anh thâm tình nhưng lý trí không cho phép cô hạ mình làm lành trước. Cho nên, thời điểm nhận thức Dạ Trạch thức trắng một đêm nhìn cô, cô đau lòng đến mấy vẫn cắn răng chịu đựng, đem vẻ mặt lãnh huyết vô tình trưng ra.
Bảy giờ sáng, Lăng Quán như hẹn sẵn có mặt đưa cô đến Thanh Thiên Giải Trí. Lam Uyên thay đồ xong để lại thẻ ngân hàng trên bàn bếp rồi nhanh chóng rời đi.
Lăng Quán trên xe rất dễ phát hiện tinh thần quản lý Vũ hôm nay không được tốt, khéo léo dò hỏi:
- Có chuyện không vui sao?
Cô cau mày nhớ đến con hàng mặt dày ở nhà, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ:
- Bị một tên đần tức chết!
Lăng Quán "A" lên như đã hiểu, nhún vai tỏ vẻ đồng cảm:
- Thẩm Trác Nghiêm hắn thật quá vô sỉ! Chị Uyên, thiệt thòi cho chị rồi.
Đối với nhầm lẫn của tiểu thịt tươi, cô không buồn ý kiến, mặc kệ ai nghĩ thế nào liền nghĩ. Hiện tại cô thật không lấy đâu ra sức đi kể chuyện với người khác, Dạ Trạch một mình anh ta đủ khiến cô lao tâm khổ tứ rồi có được không. Anh ta trở về, cô lập tức muốn nghỉ việc cầu bao nuôi. Bất quá, hoàn cảnh tạm thời khó nói trước, cô bị Dạ Trạch làm cho buồn bực tột độ, càng không muốn ôm đùi, không muốn ở chung một chỗ với anh.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên vốn định ngồi chờ Dạ Trạch lên tiếng giải thích trước. Không ngờ anh lại chấp nhận ngồi im như vậy đến sáng, còn cô quá buồn ngủ mà thiếp đi ngay trên ghế.Giữa bạn bè với nhau tính ra không có gì to tát nhưng suốt mấy tháng không gặp cô chính là muốn hành chết Dạ Trạch khả ái nhà mình.Mặc dù trái tim gào thét ra lệnh cô đi tới quan tâm hỏi han anh thâm tình nhưng lý trí không cho phép cô hạ mình làm lành trước. Cho nên, thời điểm nhận thức Dạ Trạch thức trắng một đêm nhìn cô, cô đau lòng đến mấy vẫn cắn răng chịu đựng, đem vẻ mặt lãnh huyết vô tình trưng ra.Bảy giờ sáng, Lăng Quán như hẹn sẵn có mặt đưa cô đến Thanh Thiên Giải Trí. Lam Uyên thay đồ xong để lại thẻ ngân hàng trên bàn bếp rồi nhanh chóng rời đi.Lăng Quán trên xe rất dễ phát hiện tinh thần quản lý Vũ hôm nay không được tốt, khéo léo dò hỏi:- Có chuyện không vui sao?Cô cau mày nhớ đến con hàng mặt dày ở nhà, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ:- Bị một tên đần tức chết!Lăng Quán "A" lên như đã hiểu, nhún vai tỏ vẻ đồng cảm:- Thẩm Trác Nghiêm hắn thật quá vô sỉ! Chị Uyên, thiệt thòi cho chị rồi.Đối với nhầm lẫn của tiểu thịt tươi, cô không buồn ý kiến, mặc kệ ai nghĩ thế nào liền nghĩ. Hiện tại cô thật không lấy đâu ra sức đi kể chuyện với người khác, Dạ Trạch một mình anh ta đủ khiến cô lao tâm khổ tứ rồi có được không. Anh ta trở về, cô lập tức muốn nghỉ việc cầu bao nuôi. Bất quá, hoàn cảnh tạm thời khó nói trước, cô bị Dạ Trạch làm cho buồn bực tột độ, càng không muốn ôm đùi, không muốn ở chung một chỗ với anh.