- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 132
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Một ngày khởi đầu với tâm trạng không tốt ngay lập tức kéo theo hàng loạt hệ lụy. Tiêu biểu đầu tiên là Lam Uyên quên mất lịch trình của Mộc Đào và Thái Kỳ Nhiên. Tiêu biểu thứ hai là khi ký giấy chấp nhận bồi thường thiệt hại của tòa soạn tung tin Tư Mã Ngọc chơi gay, cô đầu óc rối loạn viết xuống tên Dạ Trạch thay vì tên chính mình, khiến công ty phải sắp xếp một bản giấy khác tới bốn lần. Tiêu biểu cuối cùng, đồng thời tồi tệ nhất: bà dì nhà cô đến thăm đột xuất!Lại nói, cơ thể cô một thời gian tiếp thu quá nhiều chất an thần, hiện tượng sinh lý cơ bản của nữ giới bị rối loạn, kinh kỳ không đều. Trước đây mỗi lần tới tháng cô ngoại trừ một hai ngày đầu mỏi lưng mỏi eo không đáng ngại còn đâu sinh hoạt long hổ bình thường. Hiện tại, không chỉ chu kỳ bất thường mà có thêm cả thống kinh, hại cô đau sống đi chết lại, toàn thân nhức mỏi, nằm xụi lơ trong văn phòng.Lam Uyên mồ hôi lạnh toát ra ướt lưng áo, người cuộn lại như con tôm, thầm mong cơn co thắt mau giảm bớt.Mộc Đào đi vào nhận lịch trình liền tá hỏa lao vào lắc lắc vai cô:- Quản lý Vũ? Chị bệnh à? Có cần đi bệnh viện không?Hiếm khi thứ não tàn cậu ta thông minh, cô nén đau lắc đầu:- Không sao, không cần đi viện. Nghỉ ngơi một chút sẽ đỡ.- Nhưng trông chị như sắp chết rồi...- Chết thì cậu càng thoải mái chứ sao...Tiểu Đào Tử ôm lấy lồng ngực ra vẻ như bị tổn thương sâu sắc, ôm chặt lấy tay cô, há miệng muốn kêu gào. Lam Uyên thở dài, đổi tư thế nằm, bơ đẹp cậu ta.Mộc Đào định thăm hỏi cô thêm một chút thì Lăng Quán mở cửa tiến vào, dẫn theo một nam nhân lạ mặt.- Quản lý Vũ, có người tìm chị!Lam Uyên lười biếng không thèm trả lời, giơ ngón tay giữa hướng về phía bọn họ.Người kia khuôn mặt có chút tái xanh, mất kiên nhẫn gằn giọng:- Còn muốn nằm đây đến bao giờ?Họ Vũ vểnh tai lên nghe rõ giọng nói người tới là ai, tức khắc ngồi dậy, đôi môi nở nụ cười chói chang.Nhưng mà cô không kéo dài niềm vui được quá một giây, cơn đau dưới h* th*n đã truyền đến, hai tay bản năng ôm lấy bụng dưới.
Một ngày khởi đầu với tâm trạng không tốt ngay lập tức kéo theo hàng loạt hệ lụy. Tiêu biểu đầu tiên là Lam Uyên quên mất lịch trình của Mộc Đào và Thái Kỳ Nhiên. Tiêu biểu thứ hai là khi ký giấy chấp nhận bồi thường thiệt hại của tòa soạn tung tin Tư Mã Ngọc chơi gay, cô đầu óc rối loạn viết xuống tên Dạ Trạch thay vì tên chính mình, khiến công ty phải sắp xếp một bản giấy khác tới bốn lần. Tiêu biểu cuối cùng, đồng thời tồi tệ nhất: bà dì nhà cô đến thăm đột xuất!
Lại nói, cơ thể cô một thời gian tiếp thu quá nhiều chất an thần, hiện tượng sinh lý cơ bản của nữ giới bị rối loạn, kinh kỳ không đều. Trước đây mỗi lần tới tháng cô ngoại trừ một hai ngày đầu mỏi lưng mỏi eo không đáng ngại còn đâu sinh hoạt long hổ bình thường. Hiện tại, không chỉ chu kỳ bất thường mà có thêm cả thống kinh, hại cô đau sống đi chết lại, toàn thân nhức mỏi, nằm xụi lơ trong văn phòng.
Lam Uyên mồ hôi lạnh toát ra ướt lưng áo, người cuộn lại như con tôm, thầm mong cơn co thắt mau giảm bớt.
Mộc Đào đi vào nhận lịch trình liền tá hỏa lao vào lắc lắc vai cô:
- Quản lý Vũ? Chị bệnh à? Có cần đi bệnh viện không?
Hiếm khi thứ não tàn cậu ta thông minh, cô nén đau lắc đầu:
- Không sao, không cần đi viện. Nghỉ ngơi một chút sẽ đỡ.
- Nhưng trông chị như sắp chết rồi...
- Chết thì cậu càng thoải mái chứ sao...
Tiểu Đào Tử ôm lấy lồng ngực ra vẻ như bị tổn thương sâu sắc, ôm chặt lấy tay cô, há miệng muốn kêu gào. Lam Uyên thở dài, đổi tư thế nằm, bơ đẹp cậu ta.
Mộc Đào định thăm hỏi cô thêm một chút thì Lăng Quán mở cửa tiến vào, dẫn theo một nam nhân lạ mặt.
- Quản lý Vũ, có người tìm chị!
Lam Uyên lười biếng không thèm trả lời, giơ ngón tay giữa hướng về phía bọn họ.
Người kia khuôn mặt có chút tái xanh, mất kiên nhẫn gằn giọng:
- Còn muốn nằm đây đến bao giờ?
Họ Vũ vểnh tai lên nghe rõ giọng nói người tới là ai, tức khắc ngồi dậy, đôi môi nở nụ cười chói chang.
Nhưng mà cô không kéo dài niềm vui được quá một giây, cơn đau dưới h* th*n đã truyền đến, hai tay bản năng ôm lấy bụng dưới.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Một ngày khởi đầu với tâm trạng không tốt ngay lập tức kéo theo hàng loạt hệ lụy. Tiêu biểu đầu tiên là Lam Uyên quên mất lịch trình của Mộc Đào và Thái Kỳ Nhiên. Tiêu biểu thứ hai là khi ký giấy chấp nhận bồi thường thiệt hại của tòa soạn tung tin Tư Mã Ngọc chơi gay, cô đầu óc rối loạn viết xuống tên Dạ Trạch thay vì tên chính mình, khiến công ty phải sắp xếp một bản giấy khác tới bốn lần. Tiêu biểu cuối cùng, đồng thời tồi tệ nhất: bà dì nhà cô đến thăm đột xuất!Lại nói, cơ thể cô một thời gian tiếp thu quá nhiều chất an thần, hiện tượng sinh lý cơ bản của nữ giới bị rối loạn, kinh kỳ không đều. Trước đây mỗi lần tới tháng cô ngoại trừ một hai ngày đầu mỏi lưng mỏi eo không đáng ngại còn đâu sinh hoạt long hổ bình thường. Hiện tại, không chỉ chu kỳ bất thường mà có thêm cả thống kinh, hại cô đau sống đi chết lại, toàn thân nhức mỏi, nằm xụi lơ trong văn phòng.Lam Uyên mồ hôi lạnh toát ra ướt lưng áo, người cuộn lại như con tôm, thầm mong cơn co thắt mau giảm bớt.Mộc Đào đi vào nhận lịch trình liền tá hỏa lao vào lắc lắc vai cô:- Quản lý Vũ? Chị bệnh à? Có cần đi bệnh viện không?Hiếm khi thứ não tàn cậu ta thông minh, cô nén đau lắc đầu:- Không sao, không cần đi viện. Nghỉ ngơi một chút sẽ đỡ.- Nhưng trông chị như sắp chết rồi...- Chết thì cậu càng thoải mái chứ sao...Tiểu Đào Tử ôm lấy lồng ngực ra vẻ như bị tổn thương sâu sắc, ôm chặt lấy tay cô, há miệng muốn kêu gào. Lam Uyên thở dài, đổi tư thế nằm, bơ đẹp cậu ta.Mộc Đào định thăm hỏi cô thêm một chút thì Lăng Quán mở cửa tiến vào, dẫn theo một nam nhân lạ mặt.- Quản lý Vũ, có người tìm chị!Lam Uyên lười biếng không thèm trả lời, giơ ngón tay giữa hướng về phía bọn họ.Người kia khuôn mặt có chút tái xanh, mất kiên nhẫn gằn giọng:- Còn muốn nằm đây đến bao giờ?Họ Vũ vểnh tai lên nghe rõ giọng nói người tới là ai, tức khắc ngồi dậy, đôi môi nở nụ cười chói chang.Nhưng mà cô không kéo dài niềm vui được quá một giây, cơn đau dưới h* th*n đã truyền đến, hai tay bản năng ôm lấy bụng dưới.