Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 143

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Rất nhanh đã sang tháng mười.Đoàn làm phim 'Tây Hải' di chuyển tới vùng ngoại thành Thượng Hải quay phân khúc thời học trò của Mạc Thiết Tâm và Bạch Miên."Cắt!" _ Đạo diễn Tôn ngồi trên ghế đứng lên vỗ tay _ "Đến đây thôi, mọi người chia nhau ra nghỉ ngơi, tối nay đúng mười chín giờ chúng ta lại quay tiếp!"Lam Uyên ngồi diễn vai học trò đến muốn gãy lưng, lập tức đứng dậy vươn vai. Bất quá, động tác của cô quá mạnh, đẩy bàn rung lắc một trận, lọ mực đặt trên đó liền đổ xuống, bắn vào mặt bạn học Dạ Trạch.Cô hốt hoảng bản năng xòe tay ra hứng không cho mực chảy xuống đất, song lại bị người kế bên lườm tới rét run, vội vã đổi hướng, đôi tay nhỏ lúng túng quệt lên mặt anh lau vết bẩn. Chẳng qua, càng bôi càng thêm đen, một thoáng sau mặt người kia trực tiếp biến thành đít nồi.Thẩm Trác Nghiêm ra vẻ đắc ý nhìn người gặp nạn:- Dung nhan cậu so quỷ dạ xoa còn thua kém a~Dạ Trạch mắt lóe lên, nhanh chóng hiểu ra hàm ý trong lời hắn, lườm Lam Uyên một cái, đứng dậy kéo cô đi tìm nhà vệ sinh.Kết cục, hai người đứng trong WC liền nửa tiếng. Dạ Trạch hậm hực thô bạo đem tay cô dưới vòi nước cọ sạch, không quên đá khéo:- Nếu không rửa cái giò này trước chỉ sợ con heo nào đó chờ lão tử tẩy mực xong lại giơ chân lên bôi bậy quệt bạ...Vừa nói anh vừa chà thật mạnh tay cô. Đến khi xong xuôi Lam Uyên nhìn đôi tay ngọc ngà đỏ ửng từng mảng chỉ muốn khóc...Dạ Trạch trả thù vậy vẫn chưa đủ, dai dẳng từ trưa đến tối không thèm nói với Lam Uyên một lời, trực tiếp bơ đẹp cô khiến cô rất thương tâm.Thậm chí, lúc quay phim anh cũng không cho cô nửa cái sắc mặt tốt.Mạc Thiết Tâm đang yên lặng chép bài, đột nhiên Bạch Miên đi tới đập bàn khiêu khích:- Đừng học nữa, tôi kỳ này chắc chắn top1 rồi!Lam Uyên nghiến răng nghiến lợi chửi mười tám đời tổ tông Dạ Trạch. Mặc dù kịch bản như thế nhưng anh không cần gắt gao biểu hiện vậy đâu?Cô nhịn xuống bận tâm, cố không nhìn xuống dưới gầm bàn nơi đôi giày xinh xắn mới sắm bị Dạ Trạch dẫm lên không thương tiếc, ánh mắt bừng bừng lửa giận, siết chặt bút, đồng thời đáp trả:- Cậu! Chờ! Đó! Cho! Tôi!Bạch Miên áo trắng cúi xuống, khuôn mặt yêu nghiệt nháy mắt phóng to, mũi chạm nhẹ lên đầu mũi Mạc Thiết Tâm, môi nhếch lên cười kiêu ngạo:- Tôi vốn vẫn luôn chờ cậu!

Rất nhanh đã sang tháng mười.

Đoàn làm phim 'Tây Hải' di chuyển tới vùng ngoại thành Thượng Hải quay phân khúc thời học trò của Mạc Thiết Tâm và Bạch Miên.

"Cắt!" _ Đạo diễn Tôn ngồi trên ghế đứng lên vỗ tay _ "Đến đây thôi, mọi người chia nhau ra nghỉ ngơi, tối nay đúng mười chín giờ chúng ta lại quay tiếp!"

Lam Uyên ngồi diễn vai học trò đến muốn gãy lưng, lập tức đứng dậy vươn vai. Bất quá, động tác của cô quá mạnh, đẩy bàn rung lắc một trận, lọ mực đặt trên đó liền đổ xuống, bắn vào mặt bạn học Dạ Trạch.

Cô hốt hoảng bản năng xòe tay ra hứng không cho mực chảy xuống đất, song lại bị người kế bên lườm tới rét run, vội vã đổi hướng, đôi tay nhỏ lúng túng quệt lên mặt anh lau vết bẩn. Chẳng qua, càng bôi càng thêm đen, một thoáng sau mặt người kia trực tiếp biến thành đít nồi.

Thẩm Trác Nghiêm ra vẻ đắc ý nhìn người gặp nạn:

- Dung nhan cậu so quỷ dạ xoa còn thua kém a~

Dạ Trạch mắt lóe lên, nhanh chóng hiểu ra hàm ý trong lời hắn, lườm Lam Uyên một cái, đứng dậy kéo cô đi tìm nhà vệ sinh.

Kết cục, hai người đứng trong WC liền nửa tiếng. Dạ Trạch hậm hực thô bạo đem tay cô dưới vòi nước cọ sạch, không quên đá khéo:

- Nếu không rửa cái giò này trước chỉ sợ con heo nào đó chờ lão tử tẩy mực xong lại giơ chân lên bôi bậy quệt bạ...

Vừa nói anh vừa chà thật mạnh tay cô. Đến khi xong xuôi Lam Uyên nhìn đôi tay ngọc ngà đỏ ửng từng mảng chỉ muốn khóc...

Dạ Trạch trả thù vậy vẫn chưa đủ, dai dẳng từ trưa đến tối không thèm nói với Lam Uyên một lời, trực tiếp bơ đẹp cô khiến cô rất thương tâm.

Thậm chí, lúc quay phim anh cũng không cho cô nửa cái sắc mặt tốt.

Mạc Thiết Tâm đang yên lặng chép bài, đột nhiên Bạch Miên đi tới đập bàn khiêu khích:

- Đừng học nữa, tôi kỳ này chắc chắn top1 rồi!

Lam Uyên nghiến răng nghiến lợi chửi mười tám đời tổ tông Dạ Trạch. Mặc dù kịch bản như thế nhưng anh không cần gắt gao biểu hiện vậy đâu?

Cô nhịn xuống bận tâm, cố không nhìn xuống dưới gầm bàn nơi đôi giày xinh xắn mới sắm bị Dạ Trạch dẫm lên không thương tiếc, ánh mắt bừng bừng lửa giận, siết chặt bút, đồng thời đáp trả:

- Cậu! Chờ! Đó! Cho! Tôi!

Bạch Miên áo trắng cúi xuống, khuôn mặt yêu nghiệt nháy mắt phóng to, mũi chạm nhẹ lên đầu mũi Mạc Thiết Tâm, môi nhếch lên cười kiêu ngạo:

- Tôi vốn vẫn luôn chờ cậu!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Rất nhanh đã sang tháng mười.Đoàn làm phim 'Tây Hải' di chuyển tới vùng ngoại thành Thượng Hải quay phân khúc thời học trò của Mạc Thiết Tâm và Bạch Miên."Cắt!" _ Đạo diễn Tôn ngồi trên ghế đứng lên vỗ tay _ "Đến đây thôi, mọi người chia nhau ra nghỉ ngơi, tối nay đúng mười chín giờ chúng ta lại quay tiếp!"Lam Uyên ngồi diễn vai học trò đến muốn gãy lưng, lập tức đứng dậy vươn vai. Bất quá, động tác của cô quá mạnh, đẩy bàn rung lắc một trận, lọ mực đặt trên đó liền đổ xuống, bắn vào mặt bạn học Dạ Trạch.Cô hốt hoảng bản năng xòe tay ra hứng không cho mực chảy xuống đất, song lại bị người kế bên lườm tới rét run, vội vã đổi hướng, đôi tay nhỏ lúng túng quệt lên mặt anh lau vết bẩn. Chẳng qua, càng bôi càng thêm đen, một thoáng sau mặt người kia trực tiếp biến thành đít nồi.Thẩm Trác Nghiêm ra vẻ đắc ý nhìn người gặp nạn:- Dung nhan cậu so quỷ dạ xoa còn thua kém a~Dạ Trạch mắt lóe lên, nhanh chóng hiểu ra hàm ý trong lời hắn, lườm Lam Uyên một cái, đứng dậy kéo cô đi tìm nhà vệ sinh.Kết cục, hai người đứng trong WC liền nửa tiếng. Dạ Trạch hậm hực thô bạo đem tay cô dưới vòi nước cọ sạch, không quên đá khéo:- Nếu không rửa cái giò này trước chỉ sợ con heo nào đó chờ lão tử tẩy mực xong lại giơ chân lên bôi bậy quệt bạ...Vừa nói anh vừa chà thật mạnh tay cô. Đến khi xong xuôi Lam Uyên nhìn đôi tay ngọc ngà đỏ ửng từng mảng chỉ muốn khóc...Dạ Trạch trả thù vậy vẫn chưa đủ, dai dẳng từ trưa đến tối không thèm nói với Lam Uyên một lời, trực tiếp bơ đẹp cô khiến cô rất thương tâm.Thậm chí, lúc quay phim anh cũng không cho cô nửa cái sắc mặt tốt.Mạc Thiết Tâm đang yên lặng chép bài, đột nhiên Bạch Miên đi tới đập bàn khiêu khích:- Đừng học nữa, tôi kỳ này chắc chắn top1 rồi!Lam Uyên nghiến răng nghiến lợi chửi mười tám đời tổ tông Dạ Trạch. Mặc dù kịch bản như thế nhưng anh không cần gắt gao biểu hiện vậy đâu?Cô nhịn xuống bận tâm, cố không nhìn xuống dưới gầm bàn nơi đôi giày xinh xắn mới sắm bị Dạ Trạch dẫm lên không thương tiếc, ánh mắt bừng bừng lửa giận, siết chặt bút, đồng thời đáp trả:- Cậu! Chờ! Đó! Cho! Tôi!Bạch Miên áo trắng cúi xuống, khuôn mặt yêu nghiệt nháy mắt phóng to, mũi chạm nhẹ lên đầu mũi Mạc Thiết Tâm, môi nhếch lên cười kiêu ngạo:- Tôi vốn vẫn luôn chờ cậu!

Chương 143