- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 144
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hai giờ sáng, phân khúc Bạch Miên à Bạch Thiết Tâm ôn bài khuya ở thư viện mới kết thúc.Lam Uyên hai mắt như sắp sụp xuống, miệng ngáp thật lớn, thu dọn đồ đạc xong liền gọi xe đến đón.Cách đây không lâu, xảy ra một vụ cưỡng h**p kinh hoàng ở phụ cận phố Đông. Thượng Hải từ đó ban bố giờ giới nghiêm, hạn chế số lượng xe dịch vụ hoạt động từ khoảng 22h đến 4h. Vừa hay, thời điểm Lam Uyên tan làm thì chẳng có ai buồn tiếp chuyến, cô buộc phải cuốc bộ về khách sạn.Chẳng qua, cơn buồn ngủ thành công đánh gục cô. Lam Uyên cuối cùng quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi đối diện khuôn viên trường Đại học quay phim để chợp mắt.Thật không ngờ, hóa ra cô cũng không phải người duy nhất đưa ra lựa chọn này. Vừa bước vào phòng nghỉ của cửa hàng, cô ngay lập tức phát hiện mấy khuôn mặt quen thuộc: Thẩm Trác Nghiêm ảnh đế, đạo diễn Tôn, trợ lý Hoàng, Đại Tỷ, nữ phụ Trịnh Thư Kỳ, Thẩm Kiều Kiều và cả Dạ Trạch...Cô năm phút trước còn tự hỏi bọn họ tại sao tan ca lại nhanh như vậy biến mất, thì ra tất cả là thần tốc tới đây!Đúng lúc, phía sau lưng Lam Uyên có người đi vào va phải. Cô lảo đảo bám vào tường, đồng thời trợn mắt nhìn thủ phạm:- Dương Thụy Yên? Cô làm sao xuất hiện ở đây?Không cần để ảnh hậu trả lời, tầm mắt cô đã rơi xuống trên đồ đạc nàng lỉnh kỉnh mang theo.
Hai giờ sáng, phân khúc Bạch Miên à Bạch Thiết Tâm ôn bài khuya ở thư viện mới kết thúc.
Lam Uyên hai mắt như sắp sụp xuống, miệng ngáp thật lớn, thu dọn đồ đạc xong liền gọi xe đến đón.
Cách đây không lâu, xảy ra một vụ cưỡng h**p kinh hoàng ở phụ cận phố Đông. Thượng Hải từ đó ban bố giờ giới nghiêm, hạn chế số lượng xe dịch vụ hoạt động từ khoảng 22h đến 4h. Vừa hay, thời điểm Lam Uyên tan làm thì chẳng có ai buồn tiếp chuyến, cô buộc phải cuốc bộ về khách sạn.
Chẳng qua, cơn buồn ngủ thành công đánh gục cô. Lam Uyên cuối cùng quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi đối diện khuôn viên trường Đại học quay phim để chợp mắt.
Thật không ngờ, hóa ra cô cũng không phải người duy nhất đưa ra lựa chọn này. Vừa bước vào phòng nghỉ của cửa hàng, cô ngay lập tức phát hiện mấy khuôn mặt quen thuộc: Thẩm Trác Nghiêm ảnh đế, đạo diễn Tôn, trợ lý Hoàng, Đại Tỷ, nữ phụ Trịnh Thư Kỳ, Thẩm Kiều Kiều và cả Dạ Trạch...
Cô năm phút trước còn tự hỏi bọn họ tại sao tan ca lại nhanh như vậy biến mất, thì ra tất cả là thần tốc tới đây!
Đúng lúc, phía sau lưng Lam Uyên có người đi vào va phải. Cô lảo đảo bám vào tường, đồng thời trợn mắt nhìn thủ phạm:
- Dương Thụy Yên? Cô làm sao xuất hiện ở đây?
Không cần để ảnh hậu trả lời, tầm mắt cô đã rơi xuống trên đồ đạc nàng lỉnh kỉnh mang theo.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hai giờ sáng, phân khúc Bạch Miên à Bạch Thiết Tâm ôn bài khuya ở thư viện mới kết thúc.Lam Uyên hai mắt như sắp sụp xuống, miệng ngáp thật lớn, thu dọn đồ đạc xong liền gọi xe đến đón.Cách đây không lâu, xảy ra một vụ cưỡng h**p kinh hoàng ở phụ cận phố Đông. Thượng Hải từ đó ban bố giờ giới nghiêm, hạn chế số lượng xe dịch vụ hoạt động từ khoảng 22h đến 4h. Vừa hay, thời điểm Lam Uyên tan làm thì chẳng có ai buồn tiếp chuyến, cô buộc phải cuốc bộ về khách sạn.Chẳng qua, cơn buồn ngủ thành công đánh gục cô. Lam Uyên cuối cùng quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi đối diện khuôn viên trường Đại học quay phim để chợp mắt.Thật không ngờ, hóa ra cô cũng không phải người duy nhất đưa ra lựa chọn này. Vừa bước vào phòng nghỉ của cửa hàng, cô ngay lập tức phát hiện mấy khuôn mặt quen thuộc: Thẩm Trác Nghiêm ảnh đế, đạo diễn Tôn, trợ lý Hoàng, Đại Tỷ, nữ phụ Trịnh Thư Kỳ, Thẩm Kiều Kiều và cả Dạ Trạch...Cô năm phút trước còn tự hỏi bọn họ tại sao tan ca lại nhanh như vậy biến mất, thì ra tất cả là thần tốc tới đây!Đúng lúc, phía sau lưng Lam Uyên có người đi vào va phải. Cô lảo đảo bám vào tường, đồng thời trợn mắt nhìn thủ phạm:- Dương Thụy Yên? Cô làm sao xuất hiện ở đây?Không cần để ảnh hậu trả lời, tầm mắt cô đã rơi xuống trên đồ đạc nàng lỉnh kỉnh mang theo.