Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 146

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nhân lúc cửa hàng tiện lợi còn chưa đông đúc, một đoàn nhân vật rồng rắn kéo nhau đi về.Kiều Kiều, Trác Nghiêm nghe nói sẽ qua nhà bà cố gần đây mượn giường chợp mắt.Đạo diễn Tôn, trợ lý Hoàng có bố trí khách sạn trừ trước, hôm nay có dịp lập tức đi nhận phòng.Những người còn lại có cô, Dương Thụy Yên và Trịnh Thư Kỳ. Dạ Trạch mặc dù không hài lòng cô để hắn lại khách sạn với Tôn Mạnh Thắng nhưng sau khi nghe nói ba người bọn cô muốn đi chơi phố liền lập tức đồng ý.- Nghe nói em từ nước A tới hả? _ Trịnh Thư Kỳ là người mở lời trước.Lam Uyên không ngờ đàn chị lại có mặt thích hóng bát quái như vậy, nhưng nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc xinh đẹp cười một cái, phòng tuyến cảnh giác liền tan vỡ. Người ta đẹp người ta có quyền mà. Cô gật đầu, đáp lại:- A, đúng rồi đó~ Không phải nghe nói đâu, em vốn là người nước A.Dương Thụy Yên đi phía trước liền khựng lại, ôm lấy một bên tay của Lam Uyên, hai mắt như nạm kim cương sáng lên chói mắt:- Nghe nói Đô đốc mới lên đằng đó rất đẹp trai nga! Em gái xinh đẹp giao thừa có muốn quay lại cố hương đón năm mới không? Dắt chị đi với!Thái dương cô chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh. Mẹ nó, ảnh hậu nàng không biết sợ là như thế nào à???Chưa hết, cánh tay còn lại của cô cũng bị Trịnh Thư Kỳ siết chặt:- Cả chị nữa! Em gái xinh đẹp nhớ dắt chị về với!Cô nhún vai, hỏi lại:- Sao hai người không đi với nhau sang đấy đi?- Aizzzzz... nhà ngươi tốc độ hóng tin tức cũng quá chậm rồi! _ Dương Thụy Yên vỗ vai cô lắc đầu chán ngán _ Nước A sau đảo chính liền hạn chế nhập cư a! Chỉ có công dân chân chính mới có thể ra vào, hơn nữa xuất nhập cảnh đều phải qua kiểm duyệt kĩ càng, đưa lên tận tay Đô đốc đóng dấu.Cô biết nói gì bây giờ??? Chẳng lẽ đi nói với hai bông hoa kia vốn dĩ cái luật lệ đó sinh ra là dành riêng cho cô hả?- A! Phải rồi, nghe nói Đô đốc ban ra quy củ khác người kia chính vì hắn người yêu cũ nha! _ Trịnh Thư Kỳ đột nhiên nói.Lam Uyên lập tức sặc nước miếng. Đến tin tức như vậy nàng ta cũng biết là sao? Chưa cần cô truy hỏi, Dương Thụy Yên đã lên tiếng:- Làm sao ngươi biết?- Hahaa... _ Trịnh Thư Kỳ cười gian xảo, ghé xuống tai bọn họ nói thầm _ Em trai ta là người làm việc cho Đô đốc nha!

Nhân lúc cửa hàng tiện lợi còn chưa đông đúc, một đoàn nhân vật rồng rắn kéo nhau đi về.

Kiều Kiều, Trác Nghiêm nghe nói sẽ qua nhà bà cố gần đây mượn giường chợp mắt.

Đạo diễn Tôn, trợ lý Hoàng có bố trí khách sạn trừ trước, hôm nay có dịp lập tức đi nhận phòng.

Những người còn lại có cô, Dương Thụy Yên và Trịnh Thư Kỳ. Dạ Trạch mặc dù không hài lòng cô để hắn lại khách sạn với Tôn Mạnh Thắng nhưng sau khi nghe nói ba người bọn cô muốn đi chơi phố liền lập tức đồng ý.

- Nghe nói em từ nước A tới hả? _ Trịnh Thư Kỳ là người mở lời trước.

Lam Uyên không ngờ đàn chị lại có mặt thích hóng bát quái như vậy, nhưng nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc xinh đẹp cười một cái, phòng tuyến cảnh giác liền tan vỡ. Người ta đẹp người ta có quyền mà. Cô gật đầu, đáp lại:

- A, đúng rồi đó~ Không phải nghe nói đâu, em vốn là người nước A.

Dương Thụy Yên đi phía trước liền khựng lại, ôm lấy một bên tay của Lam Uyên, hai mắt như nạm kim cương sáng lên chói mắt:

- Nghe nói Đô đốc mới lên đằng đó rất đẹp trai nga! Em gái xinh đẹp giao thừa có muốn quay lại cố hương đón năm mới không? Dắt chị đi với!

Thái dương cô chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh. Mẹ nó, ảnh hậu nàng không biết sợ là như thế nào à???

Chưa hết, cánh tay còn lại của cô cũng bị Trịnh Thư Kỳ siết chặt:

- Cả chị nữa! Em gái xinh đẹp nhớ dắt chị về với!

Cô nhún vai, hỏi lại:

- Sao hai người không đi với nhau sang đấy đi?

- Aizzzzz... nhà ngươi tốc độ hóng tin tức cũng quá chậm rồi! _ Dương Thụy Yên vỗ vai cô lắc đầu chán ngán _ Nước A sau đảo chính liền hạn chế nhập cư a! Chỉ có công dân chân chính mới có thể ra vào, hơn nữa xuất nhập cảnh đều phải qua kiểm duyệt kĩ càng, đưa lên tận tay Đô đốc đóng dấu.

Cô biết nói gì bây giờ??? Chẳng lẽ đi nói với hai bông hoa kia vốn dĩ cái luật lệ đó sinh ra là dành riêng cho cô hả?

- A! Phải rồi, nghe nói Đô đốc ban ra quy củ khác người kia chính vì hắn người yêu cũ nha! _ Trịnh Thư Kỳ đột nhiên nói.

Lam Uyên lập tức sặc nước miếng. Đến tin tức như vậy nàng ta cũng biết là sao? Chưa cần cô truy hỏi, Dương Thụy Yên đã lên tiếng:

- Làm sao ngươi biết?

- Hahaa... _ Trịnh Thư Kỳ cười gian xảo, ghé xuống tai bọn họ nói thầm _ Em trai ta là người làm việc cho Đô đốc nha!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Nhân lúc cửa hàng tiện lợi còn chưa đông đúc, một đoàn nhân vật rồng rắn kéo nhau đi về.Kiều Kiều, Trác Nghiêm nghe nói sẽ qua nhà bà cố gần đây mượn giường chợp mắt.Đạo diễn Tôn, trợ lý Hoàng có bố trí khách sạn trừ trước, hôm nay có dịp lập tức đi nhận phòng.Những người còn lại có cô, Dương Thụy Yên và Trịnh Thư Kỳ. Dạ Trạch mặc dù không hài lòng cô để hắn lại khách sạn với Tôn Mạnh Thắng nhưng sau khi nghe nói ba người bọn cô muốn đi chơi phố liền lập tức đồng ý.- Nghe nói em từ nước A tới hả? _ Trịnh Thư Kỳ là người mở lời trước.Lam Uyên không ngờ đàn chị lại có mặt thích hóng bát quái như vậy, nhưng nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc xinh đẹp cười một cái, phòng tuyến cảnh giác liền tan vỡ. Người ta đẹp người ta có quyền mà. Cô gật đầu, đáp lại:- A, đúng rồi đó~ Không phải nghe nói đâu, em vốn là người nước A.Dương Thụy Yên đi phía trước liền khựng lại, ôm lấy một bên tay của Lam Uyên, hai mắt như nạm kim cương sáng lên chói mắt:- Nghe nói Đô đốc mới lên đằng đó rất đẹp trai nga! Em gái xinh đẹp giao thừa có muốn quay lại cố hương đón năm mới không? Dắt chị đi với!Thái dương cô chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh. Mẹ nó, ảnh hậu nàng không biết sợ là như thế nào à???Chưa hết, cánh tay còn lại của cô cũng bị Trịnh Thư Kỳ siết chặt:- Cả chị nữa! Em gái xinh đẹp nhớ dắt chị về với!Cô nhún vai, hỏi lại:- Sao hai người không đi với nhau sang đấy đi?- Aizzzzz... nhà ngươi tốc độ hóng tin tức cũng quá chậm rồi! _ Dương Thụy Yên vỗ vai cô lắc đầu chán ngán _ Nước A sau đảo chính liền hạn chế nhập cư a! Chỉ có công dân chân chính mới có thể ra vào, hơn nữa xuất nhập cảnh đều phải qua kiểm duyệt kĩ càng, đưa lên tận tay Đô đốc đóng dấu.Cô biết nói gì bây giờ??? Chẳng lẽ đi nói với hai bông hoa kia vốn dĩ cái luật lệ đó sinh ra là dành riêng cho cô hả?- A! Phải rồi, nghe nói Đô đốc ban ra quy củ khác người kia chính vì hắn người yêu cũ nha! _ Trịnh Thư Kỳ đột nhiên nói.Lam Uyên lập tức sặc nước miếng. Đến tin tức như vậy nàng ta cũng biết là sao? Chưa cần cô truy hỏi, Dương Thụy Yên đã lên tiếng:- Làm sao ngươi biết?- Hahaa... _ Trịnh Thư Kỳ cười gian xảo, ghé xuống tai bọn họ nói thầm _ Em trai ta là người làm việc cho Đô đốc nha!

Chương 146