Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 145

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên hướng Dạ Trạch khẩu hình: Tây tây tây tâyyy...!!!!Bạn thân: Sao lắm Tây thế?Sao cô biết Thẩm Trác Nghiêm hắn làm ăn kiểu gì, trợn mắt lườm anh.Ảnh đế nhếch môi, không chấp cô gái ngồi phía sau làm nội gián.Đại Tỷ đối mặt Thẩm đại gia cũng nghe thấy động tĩnh của Lam Uyên, nháy mắt: Cái gì Tây?Cô xám mặt theo dõi động tĩnh, lại thay đổi: Nhị văn, nhị văn, nhị văn, là nhị văn!!!- Ván này không nhỏ, xem kỹ đi! _ Thẩm Trác Nghiêm chép miệng, tay thao tác nhanh chóng, hô - Phát tài!Tôn Mạnh Thắng không vui đưa ra chữ Phát.Lam Uyên nhìn quân bài trong lòng bàn tay Thẩm ảnh đế, nhanh nhảu giơ bốn ngón tay: Tứ sách!- Hừ... không cho ngươi đánh! Phát tài! _ Dạ Trạch nhặt một quân lên lật xuống chữ Phát, đắc chí nhìn người bên tay phải.- Ngũ sách!Đại Tỷ, Tôn Mạnh Thắng cùng anh ngớ ngẩn: Không phải Lam Uyên tình báo tứ sách sao? Như thế nào biến thành ngũ sách rồi???Thẩm Trác Nghiêm chuẩn bị rời bàn, tổng kết thành tích:- Khản khản môn...- Con mẹ nó không tính nữa! _ Lam Uyên đột ngột chen ngang, chen vào xoa bài, xóa sạch kết qua ván vừa rồi _ Chơi lại từ đầu đi!Tất cả im lặng, dùng ánh mắt như dao chọc tiết lợn phóng đến chỗ cô, đồng loạt quay lưng xoay ra chỗ khác: Vũ Lam Uyên cô làm gian tế bất thành còn đổ lỗi cho khổ chủ, bọn họ đã bị cô ép chơi tới sáng rồi đấy!Dương Thụy Yên, Trịnh Thư Kỳ, Thẩm Kiều Kiều, trợ lý Hoàng may mắn thử nghiệm trước, chỉ là cùng chơi với cô một tiếng, thuận tiện dạy họ Vũ cách chơi mạt chược rồi bị cô não tàn hỏi đến tức hộc máu mà thôi. Thảm hại phải nói đến Thẩm Trác Nghiêm, Dạ Trạch, Đại Tỷ và đạo diễn Tôn, vô tình 'được' phát hiện có tài vận hơn người, bắt cả bốn so tài liên tục...Hiện tại là bảy giờ sáng, mọi người mất ngủ mệt mỏi cả đêm quyết liệt bỏ phiếu để cho đạo diễn Tôn hủy bỏ lịch quay. Con mẹ nó tất cả phải 'đội ơn' cái đứa não tàn nào đấy thôi...

Lam Uyên hướng Dạ Trạch khẩu hình: Tây tây tây tâyyy...!!!!

Bạn thân: Sao lắm Tây thế?

Sao cô biết Thẩm Trác Nghiêm hắn làm ăn kiểu gì, trợn mắt lườm anh.

Ảnh đế nhếch môi, không chấp cô gái ngồi phía sau làm nội gián.

Đại Tỷ đối mặt Thẩm đại gia cũng nghe thấy động tĩnh của Lam Uyên, nháy mắt: Cái gì Tây?

Cô xám mặt theo dõi động tĩnh, lại thay đổi: Nhị văn, nhị văn, nhị văn, là nhị văn!!!

- Ván này không nhỏ, xem kỹ đi! _ Thẩm Trác Nghiêm chép miệng, tay thao tác nhanh chóng, hô - Phát tài!

Tôn Mạnh Thắng không vui đưa ra chữ Phát.

Lam Uyên nhìn quân bài trong lòng bàn tay Thẩm ảnh đế, nhanh nhảu giơ bốn ngón tay: Tứ sách!

- Hừ... không cho ngươi đánh! Phát tài! _ Dạ Trạch nhặt một quân lên lật xuống chữ Phát, đắc chí nhìn người bên tay phải.

- Ngũ sách!

Đại Tỷ, Tôn Mạnh Thắng cùng anh ngớ ngẩn: Không phải Lam Uyên tình báo tứ sách sao? Như thế nào biến thành ngũ sách rồi???

Thẩm Trác Nghiêm chuẩn bị rời bàn, tổng kết thành tích:

- Khản khản môn...

- Con mẹ nó không tính nữa! _ Lam Uyên đột ngột chen ngang, chen vào xoa bài, xóa sạch kết qua ván vừa rồi _ Chơi lại từ đầu đi!

Tất cả im lặng, dùng ánh mắt như dao chọc tiết lợn phóng đến chỗ cô, đồng loạt quay lưng xoay ra chỗ khác: Vũ Lam Uyên cô làm gian tế bất thành còn đổ lỗi cho khổ chủ, bọn họ đã bị cô ép chơi tới sáng rồi đấy!

Dương Thụy Yên, Trịnh Thư Kỳ, Thẩm Kiều Kiều, trợ lý Hoàng may mắn thử nghiệm trước, chỉ là cùng chơi với cô một tiếng, thuận tiện dạy họ Vũ cách chơi mạt chược rồi bị cô não tàn hỏi đến tức hộc máu mà thôi. Thảm hại phải nói đến Thẩm Trác Nghiêm, Dạ Trạch, Đại Tỷ và đạo diễn Tôn, vô tình 'được' phát hiện có tài vận hơn người, bắt cả bốn so tài liên tục...

Hiện tại là bảy giờ sáng, mọi người mất ngủ mệt mỏi cả đêm quyết liệt bỏ phiếu để cho đạo diễn Tôn hủy bỏ lịch quay. Con mẹ nó tất cả phải 'đội ơn' cái đứa não tàn nào đấy thôi...

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên hướng Dạ Trạch khẩu hình: Tây tây tây tâyyy...!!!!Bạn thân: Sao lắm Tây thế?Sao cô biết Thẩm Trác Nghiêm hắn làm ăn kiểu gì, trợn mắt lườm anh.Ảnh đế nhếch môi, không chấp cô gái ngồi phía sau làm nội gián.Đại Tỷ đối mặt Thẩm đại gia cũng nghe thấy động tĩnh của Lam Uyên, nháy mắt: Cái gì Tây?Cô xám mặt theo dõi động tĩnh, lại thay đổi: Nhị văn, nhị văn, nhị văn, là nhị văn!!!- Ván này không nhỏ, xem kỹ đi! _ Thẩm Trác Nghiêm chép miệng, tay thao tác nhanh chóng, hô - Phát tài!Tôn Mạnh Thắng không vui đưa ra chữ Phát.Lam Uyên nhìn quân bài trong lòng bàn tay Thẩm ảnh đế, nhanh nhảu giơ bốn ngón tay: Tứ sách!- Hừ... không cho ngươi đánh! Phát tài! _ Dạ Trạch nhặt một quân lên lật xuống chữ Phát, đắc chí nhìn người bên tay phải.- Ngũ sách!Đại Tỷ, Tôn Mạnh Thắng cùng anh ngớ ngẩn: Không phải Lam Uyên tình báo tứ sách sao? Như thế nào biến thành ngũ sách rồi???Thẩm Trác Nghiêm chuẩn bị rời bàn, tổng kết thành tích:- Khản khản môn...- Con mẹ nó không tính nữa! _ Lam Uyên đột ngột chen ngang, chen vào xoa bài, xóa sạch kết qua ván vừa rồi _ Chơi lại từ đầu đi!Tất cả im lặng, dùng ánh mắt như dao chọc tiết lợn phóng đến chỗ cô, đồng loạt quay lưng xoay ra chỗ khác: Vũ Lam Uyên cô làm gian tế bất thành còn đổ lỗi cho khổ chủ, bọn họ đã bị cô ép chơi tới sáng rồi đấy!Dương Thụy Yên, Trịnh Thư Kỳ, Thẩm Kiều Kiều, trợ lý Hoàng may mắn thử nghiệm trước, chỉ là cùng chơi với cô một tiếng, thuận tiện dạy họ Vũ cách chơi mạt chược rồi bị cô não tàn hỏi đến tức hộc máu mà thôi. Thảm hại phải nói đến Thẩm Trác Nghiêm, Dạ Trạch, Đại Tỷ và đạo diễn Tôn, vô tình 'được' phát hiện có tài vận hơn người, bắt cả bốn so tài liên tục...Hiện tại là bảy giờ sáng, mọi người mất ngủ mệt mỏi cả đêm quyết liệt bỏ phiếu để cho đạo diễn Tôn hủy bỏ lịch quay. Con mẹ nó tất cả phải 'đội ơn' cái đứa não tàn nào đấy thôi...

Chương 145