- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 152
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên kiểm tra lại sảnh kĩ càng một lượt, đảm bảo băng rôn cùng đồ trang trí đã chắc chắn, sau đó rút tấm thẻ kim cương của Mộc Đào ra quẹt để trả tiền cho nhân viên.Aizzz ~ Ai bảo cậu ta hôm nay đến trường phim muộn năm phút, bị Lăng Thái Kỳ Nhiên tố giác với cô nha. Mỗi phút đến muộn phạt mười nghìn nhân dân tệ, đáng đời!Cô ôm trong tay cây pháo hoa lớn, đứng cạnh thang máy nhìn dãy số cạnh hàng phím bấm giảm dần.Thời điểm màn hình điện tử hiện số hai, Lam Uyên cầm cây pháo chuẩn bị vặn. Bất quá, cô là lần đầu chơi pháo giấy, loay hoay mãi không được, tình hình tuyệt đối không khả quan.Giây phút Dạ Trạch mở cửa bước ra, anh liền thấy Lam Uyên tự đem pháo bắn vào mặt "Đùng" một cái, hốt hoảng ngã ra sau.- Cậu bị bệnh à? Tự dưng nghịch thứ này là muốn chết sao? _ Anh vội vàng đỡ cô từ dưới đất lên, nghiêm mặt quát.Không ngờ Lam Uyên vì thế mà cáu giận, mang ánh mắt như nhìn kẻ địch tặng cho anh:- Tôi thích đi tìm chết đấy, cậu cản được tôi à?Nói xong, họ Vũ cầm vỏ pháo rỗng dúi vào người Dạ Trạch, vẻ mặt thập phần chán ghét, lạnh lùng quay đi.Người bị bỏ lại nhanh chóng phát hiện lý do cô nổi điên, không ngừng tự trách bản thân dại dột làm cô tụt hứng. Nhưng anh thật sự là vì quan tâm cô mà...
Lam Uyên kiểm tra lại sảnh kĩ càng một lượt, đảm bảo băng rôn cùng đồ trang trí đã chắc chắn, sau đó rút tấm thẻ kim cương của Mộc Đào ra quẹt để trả tiền cho nhân viên.
Aizzz ~ Ai bảo cậu ta hôm nay đến trường phim muộn năm phút, bị Lăng Thái Kỳ Nhiên tố giác với cô nha. Mỗi phút đến muộn phạt mười nghìn nhân dân tệ, đáng đời!
Cô ôm trong tay cây pháo hoa lớn, đứng cạnh thang máy nhìn dãy số cạnh hàng phím bấm giảm dần.
Thời điểm màn hình điện tử hiện số hai, Lam Uyên cầm cây pháo chuẩn bị vặn. Bất quá, cô là lần đầu chơi pháo giấy, loay hoay mãi không được, tình hình tuyệt đối không khả quan.
Giây phút Dạ Trạch mở cửa bước ra, anh liền thấy Lam Uyên tự đem pháo bắn vào mặt "Đùng" một cái, hốt hoảng ngã ra sau.
- Cậu bị bệnh à? Tự dưng nghịch thứ này là muốn chết sao? _ Anh vội vàng đỡ cô từ dưới đất lên, nghiêm mặt quát.
Không ngờ Lam Uyên vì thế mà cáu giận, mang ánh mắt như nhìn kẻ địch tặng cho anh:
- Tôi thích đi tìm chết đấy, cậu cản được tôi à?
Nói xong, họ Vũ cầm vỏ pháo rỗng dúi vào người Dạ Trạch, vẻ mặt thập phần chán ghét, lạnh lùng quay đi.
Người bị bỏ lại nhanh chóng phát hiện lý do cô nổi điên, không ngừng tự trách bản thân dại dột làm cô tụt hứng. Nhưng anh thật sự là vì quan tâm cô mà...
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lam Uyên kiểm tra lại sảnh kĩ càng một lượt, đảm bảo băng rôn cùng đồ trang trí đã chắc chắn, sau đó rút tấm thẻ kim cương của Mộc Đào ra quẹt để trả tiền cho nhân viên.Aizzz ~ Ai bảo cậu ta hôm nay đến trường phim muộn năm phút, bị Lăng Thái Kỳ Nhiên tố giác với cô nha. Mỗi phút đến muộn phạt mười nghìn nhân dân tệ, đáng đời!Cô ôm trong tay cây pháo hoa lớn, đứng cạnh thang máy nhìn dãy số cạnh hàng phím bấm giảm dần.Thời điểm màn hình điện tử hiện số hai, Lam Uyên cầm cây pháo chuẩn bị vặn. Bất quá, cô là lần đầu chơi pháo giấy, loay hoay mãi không được, tình hình tuyệt đối không khả quan.Giây phút Dạ Trạch mở cửa bước ra, anh liền thấy Lam Uyên tự đem pháo bắn vào mặt "Đùng" một cái, hốt hoảng ngã ra sau.- Cậu bị bệnh à? Tự dưng nghịch thứ này là muốn chết sao? _ Anh vội vàng đỡ cô từ dưới đất lên, nghiêm mặt quát.Không ngờ Lam Uyên vì thế mà cáu giận, mang ánh mắt như nhìn kẻ địch tặng cho anh:- Tôi thích đi tìm chết đấy, cậu cản được tôi à?Nói xong, họ Vũ cầm vỏ pháo rỗng dúi vào người Dạ Trạch, vẻ mặt thập phần chán ghét, lạnh lùng quay đi.Người bị bỏ lại nhanh chóng phát hiện lý do cô nổi điên, không ngừng tự trách bản thân dại dột làm cô tụt hứng. Nhưng anh thật sự là vì quan tâm cô mà...