- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 153
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bất quá, Lam Uyên lập tức trở lại, ném vào người anh một hộp quà lớn gói ghém kĩ càng, bá đạo ra lệnh:- Mở ra!Dạ Trạch không hai lời, ngoan ngoãn tuân lệnh xé bỏ lớp giấy bọc. Chẳng qua, xé liên tục hết bốn tầng giấy khác nhau vẫn chưa hết. Đến khi lớp vỏ thứ tám mở ra, hộp quà lớn ban đầu chỉ còn vỏn vẹn một cái phong bì dán kín.Lam Uyên nhướn mày nhìn anh đang tần ngần, giục:- Mở đi, cậu còn chờ cái gì nữa?Quả thật món quà này đủ khiến Dạ Trạch kinh hỷ. Cô khoanh tay trước ngực, kiêu hãnh hếch mặt lên trời:- Thế nào? Vừa ý cậu không?Chưa để Dạ Trạch vui mừng hết, cô bổ sung thêm:- Tôi gửi cho mỗi người một vé rồi, tối nay tất cả cùng đi!Nội tâm họ Dạ tan vỡ. Anh còn tưởng Lam Uyên là đang dần nhận ra tình cảm của cô với mình cho nên mới đặc biệt tặng anh cái vé xem phim này.- A? Cái này quà tặng nhân dịp gì?Lam Uyên khoác vai bạn hiền:- Nhân dịp tám năm quen nhau a! Còn có tôi đền bù cho cậu một cái sinh nhật nữa. Không phải tôi nợ cậu một cái đại lễ sao? Xem phim với mỹ nữ chính là đại lễ rồi!Thái dương Dạ Trạch chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, không cách nào nuốt xuống cảm giác nóng ran, khéo léo gỡ đôi tay của Lam Uyên đặt trên người mình, cố ý cách xa cô một chút. Hình như càng ngày sức chịu đựng của anh càng kém thì phải?
Bất quá, Lam Uyên lập tức trở lại, ném vào người anh một hộp quà lớn gói ghém kĩ càng, bá đạo ra lệnh:
- Mở ra!
Dạ Trạch không hai lời, ngoan ngoãn tuân lệnh xé bỏ lớp giấy bọc. Chẳng qua, xé liên tục hết bốn tầng giấy khác nhau vẫn chưa hết. Đến khi lớp vỏ thứ tám mở ra, hộp quà lớn ban đầu chỉ còn vỏn vẹn một cái phong bì dán kín.
Lam Uyên nhướn mày nhìn anh đang tần ngần, giục:
- Mở đi, cậu còn chờ cái gì nữa?
Quả thật món quà này đủ khiến Dạ Trạch kinh hỷ. Cô khoanh tay trước ngực, kiêu hãnh hếch mặt lên trời:
- Thế nào? Vừa ý cậu không?
Chưa để Dạ Trạch vui mừng hết, cô bổ sung thêm:
- Tôi gửi cho mỗi người một vé rồi, tối nay tất cả cùng đi!
Nội tâm họ Dạ tan vỡ. Anh còn tưởng Lam Uyên là đang dần nhận ra tình cảm của cô với mình cho nên mới đặc biệt tặng anh cái vé xem phim này.
- A? Cái này quà tặng nhân dịp gì?
Lam Uyên khoác vai bạn hiền:
- Nhân dịp tám năm quen nhau a! Còn có tôi đền bù cho cậu một cái sinh nhật nữa. Không phải tôi nợ cậu một cái đại lễ sao? Xem phim với mỹ nữ chính là đại lễ rồi!
Thái dương Dạ Trạch chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, không cách nào nuốt xuống cảm giác nóng ran, khéo léo gỡ đôi tay của Lam Uyên đặt trên người mình, cố ý cách xa cô một chút. Hình như càng ngày sức chịu đựng của anh càng kém thì phải?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Bất quá, Lam Uyên lập tức trở lại, ném vào người anh một hộp quà lớn gói ghém kĩ càng, bá đạo ra lệnh:- Mở ra!Dạ Trạch không hai lời, ngoan ngoãn tuân lệnh xé bỏ lớp giấy bọc. Chẳng qua, xé liên tục hết bốn tầng giấy khác nhau vẫn chưa hết. Đến khi lớp vỏ thứ tám mở ra, hộp quà lớn ban đầu chỉ còn vỏn vẹn một cái phong bì dán kín.Lam Uyên nhướn mày nhìn anh đang tần ngần, giục:- Mở đi, cậu còn chờ cái gì nữa?Quả thật món quà này đủ khiến Dạ Trạch kinh hỷ. Cô khoanh tay trước ngực, kiêu hãnh hếch mặt lên trời:- Thế nào? Vừa ý cậu không?Chưa để Dạ Trạch vui mừng hết, cô bổ sung thêm:- Tôi gửi cho mỗi người một vé rồi, tối nay tất cả cùng đi!Nội tâm họ Dạ tan vỡ. Anh còn tưởng Lam Uyên là đang dần nhận ra tình cảm của cô với mình cho nên mới đặc biệt tặng anh cái vé xem phim này.- A? Cái này quà tặng nhân dịp gì?Lam Uyên khoác vai bạn hiền:- Nhân dịp tám năm quen nhau a! Còn có tôi đền bù cho cậu một cái sinh nhật nữa. Không phải tôi nợ cậu một cái đại lễ sao? Xem phim với mỹ nữ chính là đại lễ rồi!Thái dương Dạ Trạch chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, không cách nào nuốt xuống cảm giác nóng ran, khéo léo gỡ đôi tay của Lam Uyên đặt trên người mình, cố ý cách xa cô một chút. Hình như càng ngày sức chịu đựng của anh càng kém thì phải?