- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 174
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Ánh mắt Tư Mã Ngọc trầm xuống. Hóa ra mỗi đêm thời điểm này người ta cùng nhau 'tập thể dục', không trách quản lý của cậu lại 'mạnh' như thế. Tin tức manh nha trong giới báo chí đồn đại kia hẳn cũng không phải không có căn cứ.Lăng Quán cùng cậu mỗi người phụ trách một túi đồ giúp các diễn viên nữ đem về phòng. Thời điểm hoàn thành có chút muộn, Lăng Quán người đầy mồ hôi, mặt đỏ ửng lao ngay lên giường ngủ. Tư Mã Ngọc nằm giường đối diện quan sát bạn cùng phòng một hồi lâu, sau khi chắc chắn hơi thở của Lăng Quán đi vào ổn định thì lặng lẽ đứng dậy mở cửa ra ngoài.Bất quá, sau khi nghe tiếng cửa thanh âm phát ra lần thứ hai, thanh niên dáng vẻ ngủ say như chết lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng người nhìn tới chiếc giường trống không đằng kia.Tư Mã Ngọc không cần tránh né góc quay của camera, dù sau thời gian này người đó ắt hẳn đã hạ xuống để cậu thuận tiện di chuyển. Trước phòng 444 gõ cửa một tràng theo nhịp 3-6-1-1, tức khắc cánh cửa gỗ mở ra, người bên ngoài theo đó lách người vào trong.Lăng Quán nấp cách đó một bờ tường dâng lên nhiều nghi vấn. Vốn dĩ anh tưởng rằng bạn cùng phòng là người do đối thủ ghen ghét Lam Uyên cài vào, song rốt cục người móc nối với cậu ta lại là người trong đoàn. Được rồi, phòng 444 chứ gì, anh chỉ cần theo dõi thật tốt rồi báo lại cho quản lý Dạ là được.
Ánh mắt Tư Mã Ngọc trầm xuống. Hóa ra mỗi đêm thời điểm này người ta cùng nhau 'tập thể dục', không trách quản lý của cậu lại 'mạnh' như thế. Tin tức manh nha trong giới báo chí đồn đại kia hẳn cũng không phải không có căn cứ.
Lăng Quán cùng cậu mỗi người phụ trách một túi đồ giúp các diễn viên nữ đem về phòng. Thời điểm hoàn thành có chút muộn, Lăng Quán người đầy mồ hôi, mặt đỏ ửng lao ngay lên giường ngủ. Tư Mã Ngọc nằm giường đối diện quan sát bạn cùng phòng một hồi lâu, sau khi chắc chắn hơi thở của Lăng Quán đi vào ổn định thì lặng lẽ đứng dậy mở cửa ra ngoài.
Bất quá, sau khi nghe tiếng cửa thanh âm phát ra lần thứ hai, thanh niên dáng vẻ ngủ say như chết lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng người nhìn tới chiếc giường trống không đằng kia.
Tư Mã Ngọc không cần tránh né góc quay của camera, dù sau thời gian này người đó ắt hẳn đã hạ xuống để cậu thuận tiện di chuyển. Trước phòng 444 gõ cửa một tràng theo nhịp 3-6-1-1, tức khắc cánh cửa gỗ mở ra, người bên ngoài theo đó lách người vào trong.
Lăng Quán nấp cách đó một bờ tường dâng lên nhiều nghi vấn. Vốn dĩ anh tưởng rằng bạn cùng phòng là người do đối thủ ghen ghét Lam Uyên cài vào, song rốt cục người móc nối với cậu ta lại là người trong đoàn. Được rồi, phòng 444 chứ gì, anh chỉ cần theo dõi thật tốt rồi báo lại cho quản lý Dạ là được.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Ánh mắt Tư Mã Ngọc trầm xuống. Hóa ra mỗi đêm thời điểm này người ta cùng nhau 'tập thể dục', không trách quản lý của cậu lại 'mạnh' như thế. Tin tức manh nha trong giới báo chí đồn đại kia hẳn cũng không phải không có căn cứ.Lăng Quán cùng cậu mỗi người phụ trách một túi đồ giúp các diễn viên nữ đem về phòng. Thời điểm hoàn thành có chút muộn, Lăng Quán người đầy mồ hôi, mặt đỏ ửng lao ngay lên giường ngủ. Tư Mã Ngọc nằm giường đối diện quan sát bạn cùng phòng một hồi lâu, sau khi chắc chắn hơi thở của Lăng Quán đi vào ổn định thì lặng lẽ đứng dậy mở cửa ra ngoài.Bất quá, sau khi nghe tiếng cửa thanh âm phát ra lần thứ hai, thanh niên dáng vẻ ngủ say như chết lập tức tỉnh táo, ngồi thẳng người nhìn tới chiếc giường trống không đằng kia.Tư Mã Ngọc không cần tránh né góc quay của camera, dù sau thời gian này người đó ắt hẳn đã hạ xuống để cậu thuận tiện di chuyển. Trước phòng 444 gõ cửa một tràng theo nhịp 3-6-1-1, tức khắc cánh cửa gỗ mở ra, người bên ngoài theo đó lách người vào trong.Lăng Quán nấp cách đó một bờ tường dâng lên nhiều nghi vấn. Vốn dĩ anh tưởng rằng bạn cùng phòng là người do đối thủ ghen ghét Lam Uyên cài vào, song rốt cục người móc nối với cậu ta lại là người trong đoàn. Được rồi, phòng 444 chứ gì, anh chỉ cần theo dõi thật tốt rồi báo lại cho quản lý Dạ là được.