- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 175
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tư Mã Ngọc vào phòng liền thấy boss nhà mình bộ dạng vô cùng vui vẻ, nằm dài trên ghế uống champagne. Đừng có đùa nha, hôm nay ngài ta khui hẳn chai Shipwrecked trị giá hơn 20 ngàn đô đấy...- A? Đến rồi à? Uống không?Cậu rùng mình, da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp. Dường như thái độ boss không còn đi theo quỹ đạo bình thường, Tư Mã Ngọc cẩn thận dò xét:- Xem ra ngài đang có kinh hỉ gì rồi?- Hôm nay Nhã Ly cho ta một cốc trà sữa a~Con mẹ nó, hóa ta chủ nhân là vì cái này? Cậu có nên thật sự vạch trần Nhã Ly nàng là vì quá no cùng muốn cảm ơn thay Dạ Trạch mới nhường bớt cho ngài một phần không?Thẩm Trác Nghiêm nụ cười trên môi không dứt, phẩy tay cho Tư Mã Ngọc ngồi xuống:- Tháng này tốt. Cậu muốn thưởng thêm bao nhiêu cứ tìm đến Thẩm gia chi nhánh lấy tiền.Thấy tai mắt nhỏ còn ngập ngừng, lòng anh trầm xuống:- Còn chuyện gì muốn báo?Tư Mã Ngọc như gãi trúng chỗ ngứa, tức khắc xổ ra:- Tin đồn phu nhân cùng quản lý Dạ giống như có lửa mới có khói vậy. Vừa rồi hỏi qua Thái Kỳ Nhiên thân thiết với Mộc Đào biết được họ thật sự là chung sống một căn hộ. Boss, ngài không lo lắng sao?Thẩm Trác Nghiêm nhướn mày, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành thoáng một nét kiêu ngạo:- Nhã Ly phẩm vị tuyệt đối không dừng lại ở chỗ Dạ Trạch.- Nhưng... ngộ nhỡ...- A? Ngộ nhỡ? Ngộ nhỡ cái gì? _ Ảnh đế cười khẩy _ Nếu nàng muốn ta liền mặc nàng chơi, dù sao nàng vẫn là người của ta. Hơn nữa, hậu cung ba ngàn của nàng cũng không có ai đủ sức gây mưa gây gió...
Tư Mã Ngọc vào phòng liền thấy boss nhà mình bộ dạng vô cùng vui vẻ, nằm dài trên ghế uống champagne. Đừng có đùa nha, hôm nay ngài ta khui hẳn chai Shipwrecked trị giá hơn 20 ngàn đô đấy...
- A? Đến rồi à? Uống không?
Cậu rùng mình, da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp. Dường như thái độ boss không còn đi theo quỹ đạo bình thường, Tư Mã Ngọc cẩn thận dò xét:
- Xem ra ngài đang có kinh hỉ gì rồi?
- Hôm nay Nhã Ly cho ta một cốc trà sữa a~
Con mẹ nó, hóa ta chủ nhân là vì cái này? Cậu có nên thật sự vạch trần Nhã Ly nàng là vì quá no cùng muốn cảm ơn thay Dạ Trạch mới nhường bớt cho ngài một phần không?
Thẩm Trác Nghiêm nụ cười trên môi không dứt, phẩy tay cho Tư Mã Ngọc ngồi xuống:
- Tháng này tốt. Cậu muốn thưởng thêm bao nhiêu cứ tìm đến Thẩm gia chi nhánh lấy tiền.
Thấy tai mắt nhỏ còn ngập ngừng, lòng anh trầm xuống:
- Còn chuyện gì muốn báo?
Tư Mã Ngọc như gãi trúng chỗ ngứa, tức khắc xổ ra:
- Tin đồn phu nhân cùng quản lý Dạ giống như có lửa mới có khói vậy. Vừa rồi hỏi qua Thái Kỳ Nhiên thân thiết với Mộc Đào biết được họ thật sự là chung sống một căn hộ. Boss, ngài không lo lắng sao?
Thẩm Trác Nghiêm nhướn mày, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành thoáng một nét kiêu ngạo:
- Nhã Ly phẩm vị tuyệt đối không dừng lại ở chỗ Dạ Trạch.
- Nhưng... ngộ nhỡ...
- A? Ngộ nhỡ? Ngộ nhỡ cái gì? _ Ảnh đế cười khẩy _ Nếu nàng muốn ta liền mặc nàng chơi, dù sao nàng vẫn là người của ta. Hơn nữa, hậu cung ba ngàn của nàng cũng không có ai đủ sức gây mưa gây gió...
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tư Mã Ngọc vào phòng liền thấy boss nhà mình bộ dạng vô cùng vui vẻ, nằm dài trên ghế uống champagne. Đừng có đùa nha, hôm nay ngài ta khui hẳn chai Shipwrecked trị giá hơn 20 ngàn đô đấy...- A? Đến rồi à? Uống không?Cậu rùng mình, da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp. Dường như thái độ boss không còn đi theo quỹ đạo bình thường, Tư Mã Ngọc cẩn thận dò xét:- Xem ra ngài đang có kinh hỉ gì rồi?- Hôm nay Nhã Ly cho ta một cốc trà sữa a~Con mẹ nó, hóa ta chủ nhân là vì cái này? Cậu có nên thật sự vạch trần Nhã Ly nàng là vì quá no cùng muốn cảm ơn thay Dạ Trạch mới nhường bớt cho ngài một phần không?Thẩm Trác Nghiêm nụ cười trên môi không dứt, phẩy tay cho Tư Mã Ngọc ngồi xuống:- Tháng này tốt. Cậu muốn thưởng thêm bao nhiêu cứ tìm đến Thẩm gia chi nhánh lấy tiền.Thấy tai mắt nhỏ còn ngập ngừng, lòng anh trầm xuống:- Còn chuyện gì muốn báo?Tư Mã Ngọc như gãi trúng chỗ ngứa, tức khắc xổ ra:- Tin đồn phu nhân cùng quản lý Dạ giống như có lửa mới có khói vậy. Vừa rồi hỏi qua Thái Kỳ Nhiên thân thiết với Mộc Đào biết được họ thật sự là chung sống một căn hộ. Boss, ngài không lo lắng sao?Thẩm Trác Nghiêm nhướn mày, khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành thoáng một nét kiêu ngạo:- Nhã Ly phẩm vị tuyệt đối không dừng lại ở chỗ Dạ Trạch.- Nhưng... ngộ nhỡ...- A? Ngộ nhỡ? Ngộ nhỡ cái gì? _ Ảnh đế cười khẩy _ Nếu nàng muốn ta liền mặc nàng chơi, dù sao nàng vẫn là người của ta. Hơn nữa, hậu cung ba ngàn của nàng cũng không có ai đủ sức gây mưa gây gió...