- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 177: Sự tích Dép cao su vịt con vàng chóe
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hoắc gia thời gian những năm 2000 đặc biệt hùng mạnh, sở hữu tài sản thương mại đứng đầu nền kinh tế Hoa quốc. Có được đoạn thành tựu này không ai không biết đến phu nhân của Đại thiếu gia Hoắc Kình - đương thời là một nữ ca sĩ tự thân vận động đi lên từ giới giải trí, tự thân gây dựng đế chế giải trí Tập đoàn Dân quốc.Sau khi hạ sinh cặp long phụng khả ái Đại Tỷ và Đại Ca được ba năm, bà chẩn đoán mắc ung thư máu.Tin tức này vốn chính là bí mật lớn nhất của nhà họ Hoắc, chỉ có huyết thống thân cận mới biết.Y học phát triển nhưng không có khả năng chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh của bà. Sau bốn năm găn liền với những túi máu tươi truyền vào cơ thể, Văn Hoàng Liên qua đời.Đại Ca không biết thuở ấu thơ bà đã khóc khi sinh ra hắn như thế nào, không biết bà đã vì hắn nhọc nhằn chăm sóc như thế nào, tất cả đều không biết. Chỉ là, thời điểm hắn bắt đầu có khả năng ghi nhớ, ký ức đầu tiên lại là hình ảnh hắn sau mỗi giờ tan học ở lớp mẫu giáo tới thăm Văn Hoàng Liên truyền máu trong viện và bà luôn chờ đón hắn với nụ cười tươi đẹp rạng rỡ nhất: "Bảo bối của mẹ về rồi nha!".Mỗi tuần hắn được cô giáo khen thưởng phiếu bé ngoan, bà đều âm thầm chuẩn bị một món quà. Thậm chí, những thức quà ấy còn chẳng được coi là bất ngờ, vì đằng nào đi nữa hắn vẫn sẽ giành được tờ giấy khen thưởng kia thôi. Hoặc, nếu như hắn thật sự không đạt được, bà vẫn sẽ chuẩn bị quà cho hắn. Vì đơn giản đối với bà, bảo bối nhỏ lúc nào cũng là bé ngoan.Hắn vốn không ngây thơ như người chị của mình, nghĩ rằng mẹ sẽ luôn ở đó chờ bọn họ sau mỗi giờ học, không vô tư ôm lịch đếm đến nửa đêm như nàng chỉ để xem rốt cục đến năm bọn họ 100 tuổi gia tài của mình sẽ có tất thảy bao nhiêu món quà... Đại Tỷ không biết còn trách hắn vô tâm, lạnh lùng, không yêu thích đồ mẹ tặng.Có một buổi chiều, hắn cố tình mang bông hoa gấp được ở trên lớp về tặng mẹ, cuối cùng lại phát hiện mẹ vừa nhìn hai gói quà của hắn và chị gái vừa khóc. Khi đó, hắn bảy tuổi, đã cảm nhận được sự kết thúc của quãng thời gian êm ấm bên gia đình.Ngay đêm ấy, mẹ mất, tập đoàn bảy nổi ba chìm, ông bà, ba và chị gái suy sụp, hắn là đứa trẻ duy nhất có thể vực dậy tinh thần của mọi người.
Hoắc gia thời gian những năm 2000 đặc biệt hùng mạnh, sở hữu tài sản thương mại đứng đầu nền kinh tế Hoa quốc. Có được đoạn thành tựu này không ai không biết đến phu nhân của Đại thiếu gia Hoắc Kình - đương thời là một nữ ca sĩ tự thân vận động đi lên từ giới giải trí, tự thân gây dựng đế chế giải trí Tập đoàn Dân quốc.
Sau khi hạ sinh cặp long phụng khả ái Đại Tỷ và Đại Ca được ba năm, bà chẩn đoán mắc ung thư máu.
Tin tức này vốn chính là bí mật lớn nhất của nhà họ Hoắc, chỉ có huyết thống thân cận mới biết.
Y học phát triển nhưng không có khả năng chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh của bà. Sau bốn năm găn liền với những túi máu tươi truyền vào cơ thể, Văn Hoàng Liên qua đời.
Đại Ca không biết thuở ấu thơ bà đã khóc khi sinh ra hắn như thế nào, không biết bà đã vì hắn nhọc nhằn chăm sóc như thế nào, tất cả đều không biết. Chỉ là, thời điểm hắn bắt đầu có khả năng ghi nhớ, ký ức đầu tiên lại là hình ảnh hắn sau mỗi giờ tan học ở lớp mẫu giáo tới thăm Văn Hoàng Liên truyền máu trong viện và bà luôn chờ đón hắn với nụ cười tươi đẹp rạng rỡ nhất: "Bảo bối của mẹ về rồi nha!".
Mỗi tuần hắn được cô giáo khen thưởng phiếu bé ngoan, bà đều âm thầm chuẩn bị một món quà. Thậm chí, những thức quà ấy còn chẳng được coi là bất ngờ, vì đằng nào đi nữa hắn vẫn sẽ giành được tờ giấy khen thưởng kia thôi. Hoặc, nếu như hắn thật sự không đạt được, bà vẫn sẽ chuẩn bị quà cho hắn. Vì đơn giản đối với bà, bảo bối nhỏ lúc nào cũng là bé ngoan.
Hắn vốn không ngây thơ như người chị của mình, nghĩ rằng mẹ sẽ luôn ở đó chờ bọn họ sau mỗi giờ học, không vô tư ôm lịch đếm đến nửa đêm như nàng chỉ để xem rốt cục đến năm bọn họ 100 tuổi gia tài của mình sẽ có tất thảy bao nhiêu món quà... Đại Tỷ không biết còn trách hắn vô tâm, lạnh lùng, không yêu thích đồ mẹ tặng.
Có một buổi chiều, hắn cố tình mang bông hoa gấp được ở trên lớp về tặng mẹ, cuối cùng lại phát hiện mẹ vừa nhìn hai gói quà của hắn và chị gái vừa khóc. Khi đó, hắn bảy tuổi, đã cảm nhận được sự kết thúc của quãng thời gian êm ấm bên gia đình.
Ngay đêm ấy, mẹ mất, tập đoàn bảy nổi ba chìm, ông bà, ba và chị gái suy sụp, hắn là đứa trẻ duy nhất có thể vực dậy tinh thần của mọi người.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hoắc gia thời gian những năm 2000 đặc biệt hùng mạnh, sở hữu tài sản thương mại đứng đầu nền kinh tế Hoa quốc. Có được đoạn thành tựu này không ai không biết đến phu nhân của Đại thiếu gia Hoắc Kình - đương thời là một nữ ca sĩ tự thân vận động đi lên từ giới giải trí, tự thân gây dựng đế chế giải trí Tập đoàn Dân quốc.Sau khi hạ sinh cặp long phụng khả ái Đại Tỷ và Đại Ca được ba năm, bà chẩn đoán mắc ung thư máu.Tin tức này vốn chính là bí mật lớn nhất của nhà họ Hoắc, chỉ có huyết thống thân cận mới biết.Y học phát triển nhưng không có khả năng chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh của bà. Sau bốn năm găn liền với những túi máu tươi truyền vào cơ thể, Văn Hoàng Liên qua đời.Đại Ca không biết thuở ấu thơ bà đã khóc khi sinh ra hắn như thế nào, không biết bà đã vì hắn nhọc nhằn chăm sóc như thế nào, tất cả đều không biết. Chỉ là, thời điểm hắn bắt đầu có khả năng ghi nhớ, ký ức đầu tiên lại là hình ảnh hắn sau mỗi giờ tan học ở lớp mẫu giáo tới thăm Văn Hoàng Liên truyền máu trong viện và bà luôn chờ đón hắn với nụ cười tươi đẹp rạng rỡ nhất: "Bảo bối của mẹ về rồi nha!".Mỗi tuần hắn được cô giáo khen thưởng phiếu bé ngoan, bà đều âm thầm chuẩn bị một món quà. Thậm chí, những thức quà ấy còn chẳng được coi là bất ngờ, vì đằng nào đi nữa hắn vẫn sẽ giành được tờ giấy khen thưởng kia thôi. Hoặc, nếu như hắn thật sự không đạt được, bà vẫn sẽ chuẩn bị quà cho hắn. Vì đơn giản đối với bà, bảo bối nhỏ lúc nào cũng là bé ngoan.Hắn vốn không ngây thơ như người chị của mình, nghĩ rằng mẹ sẽ luôn ở đó chờ bọn họ sau mỗi giờ học, không vô tư ôm lịch đếm đến nửa đêm như nàng chỉ để xem rốt cục đến năm bọn họ 100 tuổi gia tài của mình sẽ có tất thảy bao nhiêu món quà... Đại Tỷ không biết còn trách hắn vô tâm, lạnh lùng, không yêu thích đồ mẹ tặng.Có một buổi chiều, hắn cố tình mang bông hoa gấp được ở trên lớp về tặng mẹ, cuối cùng lại phát hiện mẹ vừa nhìn hai gói quà của hắn và chị gái vừa khóc. Khi đó, hắn bảy tuổi, đã cảm nhận được sự kết thúc của quãng thời gian êm ấm bên gia đình.Ngay đêm ấy, mẹ mất, tập đoàn bảy nổi ba chìm, ông bà, ba và chị gái suy sụp, hắn là đứa trẻ duy nhất có thể vực dậy tinh thần của mọi người.