- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 176
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tư Mã Ngọc không dám ý kiến, chào hỏi qua Thẩm Trác Nghiêm rồi lui về.Thời điểm cậu đi ra Lăng Quán vẫn một mực mai phục ở ngoài cuống cuồng vác dép chạy về phòng. Suýt nữa thì quên anh ta là đi theo dõi chứ không phải bắt gian...Thẩm ảnh đế say sưa tự kỷ một hồi chợt nhớ ra bản thân còn việc chưa giải quyết, tìm điện thoại gọi về chính gia.Bắt máy là gia chủ họ Thẩm, giọng nói mang phần càu nhàu khó chịu:- Nửa đêm anh gọi cái mẹ gì?- Bao giờ bên đó xong xuôi?Ba anh đột nhiên im lặng một hồi, sau cùng khó khăn kết luận:- Phải qua tháng tư năm sau. Một dòng cổ tộc lịch sử hơn mấy trăm năm cũng đâu dễ giải quyết như vậy...- Không xử lý xong trước Giao thừa thì đừng hòng tôi...- Ai, Nhã Ly thế nào rồi? _ Thẩm Trung đánh trống lảng cắt ngang.Khóe mắt Thẩm Trác Nghiêm giật giật, lão già nhà anh dường như đặc biệt biết cách khiến anh ngừng cáu giận nhỉ?- Vẫn tốt!- Hử? Tốt như thế nào?- Mới được nàng cho một phần lễ lớn.Thẩm gia chủ giật mình. Con trai ông quả nhiên sóng sau xô sóng trước, mới gặp hôn thê chưa tới nửa năm đã có bảo bảo rồi. Bất quá, đây lại là một cái phao cứu mạng nha. Tiểu bảo bối sinh ra rất dễ lấy lòng, chỉ cần ông thân mật sủng ái nó thật tốt, không sợ nghịch tử kia mỗi tháng muốn cắt sinh hoạt phí chi xuống gia tộc...- Vậy Mộc gia con muốn thời điểm nào loại bỏ?- Trước tháng sáu năm sau, không được phép chậm trễ hơn!- Được, như thế đi.
Tư Mã Ngọc không dám ý kiến, chào hỏi qua Thẩm Trác Nghiêm rồi lui về.
Thời điểm cậu đi ra Lăng Quán vẫn một mực mai phục ở ngoài cuống cuồng vác dép chạy về phòng. Suýt nữa thì quên anh ta là đi theo dõi chứ không phải bắt gian...
Thẩm ảnh đế say sưa tự kỷ một hồi chợt nhớ ra bản thân còn việc chưa giải quyết, tìm điện thoại gọi về chính gia.
Bắt máy là gia chủ họ Thẩm, giọng nói mang phần càu nhàu khó chịu:
- Nửa đêm anh gọi cái mẹ gì?
- Bao giờ bên đó xong xuôi?
Ba anh đột nhiên im lặng một hồi, sau cùng khó khăn kết luận:
- Phải qua tháng tư năm sau. Một dòng cổ tộc lịch sử hơn mấy trăm năm cũng đâu dễ giải quyết như vậy...
- Không xử lý xong trước Giao thừa thì đừng hòng tôi...
- Ai, Nhã Ly thế nào rồi? _ Thẩm Trung đánh trống lảng cắt ngang.
Khóe mắt Thẩm Trác Nghiêm giật giật, lão già nhà anh dường như đặc biệt biết cách khiến anh ngừng cáu giận nhỉ?
- Vẫn tốt!
- Hử? Tốt như thế nào?
- Mới được nàng cho một phần lễ lớn.
Thẩm gia chủ giật mình. Con trai ông quả nhiên sóng sau xô sóng trước, mới gặp hôn thê chưa tới nửa năm đã có bảo bảo rồi. Bất quá, đây lại là một cái phao cứu mạng nha. Tiểu bảo bối sinh ra rất dễ lấy lòng, chỉ cần ông thân mật sủng ái nó thật tốt, không sợ nghịch tử kia mỗi tháng muốn cắt sinh hoạt phí chi xuống gia tộc...
- Vậy Mộc gia con muốn thời điểm nào loại bỏ?
- Trước tháng sáu năm sau, không được phép chậm trễ hơn!
- Được, như thế đi.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Tư Mã Ngọc không dám ý kiến, chào hỏi qua Thẩm Trác Nghiêm rồi lui về.Thời điểm cậu đi ra Lăng Quán vẫn một mực mai phục ở ngoài cuống cuồng vác dép chạy về phòng. Suýt nữa thì quên anh ta là đi theo dõi chứ không phải bắt gian...Thẩm ảnh đế say sưa tự kỷ một hồi chợt nhớ ra bản thân còn việc chưa giải quyết, tìm điện thoại gọi về chính gia.Bắt máy là gia chủ họ Thẩm, giọng nói mang phần càu nhàu khó chịu:- Nửa đêm anh gọi cái mẹ gì?- Bao giờ bên đó xong xuôi?Ba anh đột nhiên im lặng một hồi, sau cùng khó khăn kết luận:- Phải qua tháng tư năm sau. Một dòng cổ tộc lịch sử hơn mấy trăm năm cũng đâu dễ giải quyết như vậy...- Không xử lý xong trước Giao thừa thì đừng hòng tôi...- Ai, Nhã Ly thế nào rồi? _ Thẩm Trung đánh trống lảng cắt ngang.Khóe mắt Thẩm Trác Nghiêm giật giật, lão già nhà anh dường như đặc biệt biết cách khiến anh ngừng cáu giận nhỉ?- Vẫn tốt!- Hử? Tốt như thế nào?- Mới được nàng cho một phần lễ lớn.Thẩm gia chủ giật mình. Con trai ông quả nhiên sóng sau xô sóng trước, mới gặp hôn thê chưa tới nửa năm đã có bảo bảo rồi. Bất quá, đây lại là một cái phao cứu mạng nha. Tiểu bảo bối sinh ra rất dễ lấy lòng, chỉ cần ông thân mật sủng ái nó thật tốt, không sợ nghịch tử kia mỗi tháng muốn cắt sinh hoạt phí chi xuống gia tộc...- Vậy Mộc gia con muốn thời điểm nào loại bỏ?- Trước tháng sáu năm sau, không được phép chậm trễ hơn!- Được, như thế đi.