- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 202
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Gần đến sân bay, Lam Uyên gọi lại nhắc Thiên Bình ra cổng sảnh chính chờ xe đón.Lần trước không từ mà biệt quả thật cô luôn áy náy. Còn mấy trăm mét mới tới điểm dừng xe nhưng Lam Uyên kích động muốn chết, cô phát hiện sau nửa năm không gặp Thiên Bình đã già dặn hơn rất nhiều. Cũng phải thôi, một mình nàng gồng gánh khoản nợ của bố, chưa kể tới kiện tụng to nhỏ xung quanh còn phải ổn định tình hình của cả một bộ máy công ty y khoa rồi đối phó tới sứt đầu mẻ trán với mấy con cáo già tầng trên.Tô Thiên đi bốt cao gót. Mái tóc dài ngày nào đã cắt ngắn, trông không khác gì một nữ cường nhân trải qua vạn lần xông pha trận địa. Mặc dù hình tượng thiếu nữ xinh đẹp tài sắc thướt tha dịu dàng trước đây vốn đã quá hoàn hảo song Lam Uyên cảm thấy cô càng thích bộ dạng soái tỷ này của Thiên Bình hơn.Xe vừa đỗ lại, Lam Uyên bất chấp giá rét mở cửa lao tới ôm BFF. Thiên Bình khẽ nhăn mặt, cởi áo khoác trùm lên người cô.- Aiyo, bạn tôi thật soái! Ư ư ư~ mình muốn sinh con cho cậu quá!Dạ Trạch đi sau ôm áo bông nhỏ đứng hình mất năm giây. Tình địch này quá khó chơi rồi!Trên đường về nhà, Lam Uyên chuyển xuống ngồi ghế sau cùng bạn thân, liên tục đem thông tin ở Đế Quốc cô đã bỏ lỡ nạo vào đầu.- Công ty bố cậu ổn rồi chứ?- Đương nhiên! Mình xin nghỉ làm mấy tháng tập trung đốt đít đám loi nhoi ấy, cậu phải tin tưởng vào IQ 131 của mình!- Tin mà~ Lam Uyên ngả ngớn nằm lên đùi cô - Cậu có nghe tin tức gì của bố mẹ mình không?- Không có! Vân Triệt chuyển bố mẹ cậu vào vùng lõi, bảo mật không lọt, rất khó dò.Họ Vũ thở dài một cái, xem ra cũng giống như tin tức của Đại Tỷ hồi cô mới tỉnh lại.- Ây, không phải Đế Quốc hạn chế công dân xuất nhập cảnh sao? Cậu thế nào qua được vậy? Mình còn gấp rút kiếm tiền để tìm cửa quay lại tìm ba mẹ đây!- Đừng có mơ, mình dùng thân phận thương nhân đấy! Hơn nữa khi xin phép là quá cảnh ở Thượng Hải rồi đi tiếp. _ Thiên Bình bĩu môi, chợt nhớ ra cái gì, sắc mặt sầm xuống, véo bắp tay Lam Uyên một cái _ Mà này, cậu có phải đã làm cái gì rồi không?- Làm cái gì là làm cái gì?
Gần đến sân bay, Lam Uyên gọi lại nhắc Thiên Bình ra cổng sảnh chính chờ xe đón.
Lần trước không từ mà biệt quả thật cô luôn áy náy. Còn mấy trăm mét mới tới điểm dừng xe nhưng Lam Uyên kích động muốn chết, cô phát hiện sau nửa năm không gặp Thiên Bình đã già dặn hơn rất nhiều. Cũng phải thôi, một mình nàng gồng gánh khoản nợ của bố, chưa kể tới kiện tụng to nhỏ xung quanh còn phải ổn định tình hình của cả một bộ máy công ty y khoa rồi đối phó tới sứt đầu mẻ trán với mấy con cáo già tầng trên.
Tô Thiên đi bốt cao gót. Mái tóc dài ngày nào đã cắt ngắn, trông không khác gì một nữ cường nhân trải qua vạn lần xông pha trận địa. Mặc dù hình tượng thiếu nữ xinh đẹp tài sắc thướt tha dịu dàng trước đây vốn đã quá hoàn hảo song Lam Uyên cảm thấy cô càng thích bộ dạng soái tỷ này của Thiên Bình hơn.
Xe vừa đỗ lại, Lam Uyên bất chấp giá rét mở cửa lao tới ôm BFF. Thiên Bình khẽ nhăn mặt, cởi áo khoác trùm lên người cô.
- Aiyo, bạn tôi thật soái! Ư ư ư~ mình muốn sinh con cho cậu quá!
Dạ Trạch đi sau ôm áo bông nhỏ đứng hình mất năm giây. Tình địch này quá khó chơi rồi!
Trên đường về nhà, Lam Uyên chuyển xuống ngồi ghế sau cùng bạn thân, liên tục đem thông tin ở Đế Quốc cô đã bỏ lỡ nạo vào đầu.
- Công ty bố cậu ổn rồi chứ?
- Đương nhiên! Mình xin nghỉ làm mấy tháng tập trung đốt đít đám loi nhoi ấy, cậu phải tin tưởng vào IQ 131 của mình!
- Tin mà~ Lam Uyên ngả ngớn nằm lên đùi cô - Cậu có nghe tin tức gì của bố mẹ mình không?
- Không có! Vân Triệt chuyển bố mẹ cậu vào vùng lõi, bảo mật không lọt, rất khó dò.
Họ Vũ thở dài một cái, xem ra cũng giống như tin tức của Đại Tỷ hồi cô mới tỉnh lại.
- Ây, không phải Đế Quốc hạn chế công dân xuất nhập cảnh sao? Cậu thế nào qua được vậy? Mình còn gấp rút kiếm tiền để tìm cửa quay lại tìm ba mẹ đây!
- Đừng có mơ, mình dùng thân phận thương nhân đấy! Hơn nữa khi xin phép là quá cảnh ở Thượng Hải rồi đi tiếp. _ Thiên Bình bĩu môi, chợt nhớ ra cái gì, sắc mặt sầm xuống, véo bắp tay Lam Uyên một cái _ Mà này, cậu có phải đã làm cái gì rồi không?
- Làm cái gì là làm cái gì?
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Gần đến sân bay, Lam Uyên gọi lại nhắc Thiên Bình ra cổng sảnh chính chờ xe đón.Lần trước không từ mà biệt quả thật cô luôn áy náy. Còn mấy trăm mét mới tới điểm dừng xe nhưng Lam Uyên kích động muốn chết, cô phát hiện sau nửa năm không gặp Thiên Bình đã già dặn hơn rất nhiều. Cũng phải thôi, một mình nàng gồng gánh khoản nợ của bố, chưa kể tới kiện tụng to nhỏ xung quanh còn phải ổn định tình hình của cả một bộ máy công ty y khoa rồi đối phó tới sứt đầu mẻ trán với mấy con cáo già tầng trên.Tô Thiên đi bốt cao gót. Mái tóc dài ngày nào đã cắt ngắn, trông không khác gì một nữ cường nhân trải qua vạn lần xông pha trận địa. Mặc dù hình tượng thiếu nữ xinh đẹp tài sắc thướt tha dịu dàng trước đây vốn đã quá hoàn hảo song Lam Uyên cảm thấy cô càng thích bộ dạng soái tỷ này của Thiên Bình hơn.Xe vừa đỗ lại, Lam Uyên bất chấp giá rét mở cửa lao tới ôm BFF. Thiên Bình khẽ nhăn mặt, cởi áo khoác trùm lên người cô.- Aiyo, bạn tôi thật soái! Ư ư ư~ mình muốn sinh con cho cậu quá!Dạ Trạch đi sau ôm áo bông nhỏ đứng hình mất năm giây. Tình địch này quá khó chơi rồi!Trên đường về nhà, Lam Uyên chuyển xuống ngồi ghế sau cùng bạn thân, liên tục đem thông tin ở Đế Quốc cô đã bỏ lỡ nạo vào đầu.- Công ty bố cậu ổn rồi chứ?- Đương nhiên! Mình xin nghỉ làm mấy tháng tập trung đốt đít đám loi nhoi ấy, cậu phải tin tưởng vào IQ 131 của mình!- Tin mà~ Lam Uyên ngả ngớn nằm lên đùi cô - Cậu có nghe tin tức gì của bố mẹ mình không?- Không có! Vân Triệt chuyển bố mẹ cậu vào vùng lõi, bảo mật không lọt, rất khó dò.Họ Vũ thở dài một cái, xem ra cũng giống như tin tức của Đại Tỷ hồi cô mới tỉnh lại.- Ây, không phải Đế Quốc hạn chế công dân xuất nhập cảnh sao? Cậu thế nào qua được vậy? Mình còn gấp rút kiếm tiền để tìm cửa quay lại tìm ba mẹ đây!- Đừng có mơ, mình dùng thân phận thương nhân đấy! Hơn nữa khi xin phép là quá cảnh ở Thượng Hải rồi đi tiếp. _ Thiên Bình bĩu môi, chợt nhớ ra cái gì, sắc mặt sầm xuống, véo bắp tay Lam Uyên một cái _ Mà này, cậu có phải đã làm cái gì rồi không?- Làm cái gì là làm cái gì?