Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 203

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Lúc ở sân bay, mình có đi nhầm vào phòng công vụ, phát hiện một góc có ảnh cậu. Còn có một vị lớn tuổi chỉ vào đó bảo đám nhân viên phải nhớ kĩ khuôn mặt cậu, chỉ cần có nét hao hao lập tức phải sử dụng công cụ nhận diện cấp cao nhận biết. Cậu có thù oán gì với lão bản sân bay sao?Lam Uyên khịt mũi, cô mới không thèm đi cà khịa lão già béo bụng đó nhé! Trước đây gặp qua cùng Đại Ca lão vẫn phải niềm nở tiếp đón cô đấy thôi. Bất quá, Vân Triệt bây giờ là tầng lớp thống trị, ông ta không muốn làm vẫn phải làm. Đại Tỷ nói, Đại Ca sau khi đưa cô về sẽ ở Đế Quốc một hai năm trợ giúp Vân Triệt theo thỏa thuận. Nói thô ra chính là Đại Ca đang đi làm thuê cho Doãn Thống soái.- Nếu như mình bảo cậu cái ảnh đó là Vân Triệt trả thù người yêu cũ cậu có tin không?Tô Thiên Bình trợn mắt:- Hả?- Ây, để mình kể cho cậu!...Bởi vì sự việc xảy ra quá nhiều, Lam Uyên miệng liền cứng đơ không động nổi, lưỡi nhỏ cũng khô queo như đá mà quãng đường từ sân bay tới hầm gửi xe trôi qua nhanh tới mức cô còn chưa nói hết được.Thiên Bình đưa chai nước khoáng cho cô. Lam Uyên vặn nắp tu ừng ực hết ngay một chai một lít. Chẳng qua, đem toàn bộ đống kia nhét vào người một lúc khiến cô ngay lập tức mắc tiểu, rối rít đạp cửa xe chạy cầu thang bộ lên phòng. Dạ Trạch cùng Thiên Bình nhìn nhau đồng cảm, từ tốn chờ thang máy rồi lên lầu sau. Là một người bạn khuê mật lâu năm, Tô Thiên Bình chắc tới chín phần con hàng kia sẽ không cầm khóa căn hộ mà là người đàn ông này. Tốt nhất nên mặc kệ thứ não tàn đó chạy bộ đi, thời điểm cô đi lên còn không kịp mở cửa chắc?

- Lúc ở sân bay, mình có đi nhầm vào phòng công vụ, phát hiện một góc có ảnh cậu. Còn có một vị lớn tuổi chỉ vào đó bảo đám nhân viên phải nhớ kĩ khuôn mặt cậu, chỉ cần có nét hao hao lập tức phải sử dụng công cụ nhận diện cấp cao nhận biết. Cậu có thù oán gì với lão bản sân bay sao?

Lam Uyên khịt mũi, cô mới không thèm đi cà khịa lão già béo bụng đó nhé! Trước đây gặp qua cùng Đại Ca lão vẫn phải niềm nở tiếp đón cô đấy thôi. Bất quá, Vân Triệt bây giờ là tầng lớp thống trị, ông ta không muốn làm vẫn phải làm. Đại Tỷ nói, Đại Ca sau khi đưa cô về sẽ ở Đế Quốc một hai năm trợ giúp Vân Triệt theo thỏa thuận. Nói thô ra chính là Đại Ca đang đi làm thuê cho Doãn Thống soái.

- Nếu như mình bảo cậu cái ảnh đó là Vân Triệt trả thù người yêu cũ cậu có tin không?

Tô Thiên Bình trợn mắt:

- Hả?

- Ây, để mình kể cho cậu!...

Bởi vì sự việc xảy ra quá nhiều, Lam Uyên miệng liền cứng đơ không động nổi, lưỡi nhỏ cũng khô queo như đá mà quãng đường từ sân bay tới hầm gửi xe trôi qua nhanh tới mức cô còn chưa nói hết được.

Thiên Bình đưa chai nước khoáng cho cô. Lam Uyên vặn nắp tu ừng ực hết ngay một chai một lít. Chẳng qua, đem toàn bộ đống kia nhét vào người một lúc khiến cô ngay lập tức mắc tiểu, rối rít đạp cửa xe chạy cầu thang bộ lên phòng. Dạ Trạch cùng Thiên Bình nhìn nhau đồng cảm, từ tốn chờ thang máy rồi lên lầu sau. Là một người bạn khuê mật lâu năm, Tô Thiên Bình chắc tới chín phần con hàng kia sẽ không cầm khóa căn hộ mà là người đàn ông này. Tốt nhất nên mặc kệ thứ não tàn đó chạy bộ đi, thời điểm cô đi lên còn không kịp mở cửa chắc?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Lúc ở sân bay, mình có đi nhầm vào phòng công vụ, phát hiện một góc có ảnh cậu. Còn có một vị lớn tuổi chỉ vào đó bảo đám nhân viên phải nhớ kĩ khuôn mặt cậu, chỉ cần có nét hao hao lập tức phải sử dụng công cụ nhận diện cấp cao nhận biết. Cậu có thù oán gì với lão bản sân bay sao?Lam Uyên khịt mũi, cô mới không thèm đi cà khịa lão già béo bụng đó nhé! Trước đây gặp qua cùng Đại Ca lão vẫn phải niềm nở tiếp đón cô đấy thôi. Bất quá, Vân Triệt bây giờ là tầng lớp thống trị, ông ta không muốn làm vẫn phải làm. Đại Tỷ nói, Đại Ca sau khi đưa cô về sẽ ở Đế Quốc một hai năm trợ giúp Vân Triệt theo thỏa thuận. Nói thô ra chính là Đại Ca đang đi làm thuê cho Doãn Thống soái.- Nếu như mình bảo cậu cái ảnh đó là Vân Triệt trả thù người yêu cũ cậu có tin không?Tô Thiên Bình trợn mắt:- Hả?- Ây, để mình kể cho cậu!...Bởi vì sự việc xảy ra quá nhiều, Lam Uyên miệng liền cứng đơ không động nổi, lưỡi nhỏ cũng khô queo như đá mà quãng đường từ sân bay tới hầm gửi xe trôi qua nhanh tới mức cô còn chưa nói hết được.Thiên Bình đưa chai nước khoáng cho cô. Lam Uyên vặn nắp tu ừng ực hết ngay một chai một lít. Chẳng qua, đem toàn bộ đống kia nhét vào người một lúc khiến cô ngay lập tức mắc tiểu, rối rít đạp cửa xe chạy cầu thang bộ lên phòng. Dạ Trạch cùng Thiên Bình nhìn nhau đồng cảm, từ tốn chờ thang máy rồi lên lầu sau. Là một người bạn khuê mật lâu năm, Tô Thiên Bình chắc tới chín phần con hàng kia sẽ không cầm khóa căn hộ mà là người đàn ông này. Tốt nhất nên mặc kệ thứ não tàn đó chạy bộ đi, thời điểm cô đi lên còn không kịp mở cửa chắc?

Chương 203