Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 205

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Mẹ tôi cầm chìa khóa kho bạc và bà ấy muốn Lam Uyên làm con dâu nhỏ cùng tiêu tiền!Thiên Bình ôm ngực hộc máu:- Cái *beep* *beep* *beep* nhà anh!!! Anh chỉ cần nói nhà anh nhiều tiền *beep* *beep* và cầu hôn thôi! *Beep*! Con hàng kia mà không đồng ý tôi làm con anh! *Beep* *beep* *beep* *beep*! Nếu như anh nói sớm thì nó cũng cuốn xéo sang Paris rồi! *Beep*!!!Dạ Trạch vẻ mặt thờ ờ, xoay vào bếp mở tủ lạnh tìm cốc trà sữa uống dở của Lam Uyên hút soạt soạt:- Không cần! Chúng tôi quan hệ rồi! Kết hôn chỉ là sớm hay muộn thôi~Thiên Bình: *Beep* *beep* *beep*! *Beep* *beep* *beep*!! *Beep**beep* *beep*!!!- Này họ Tô! Miệng cậu tiện quá rồi đấy! _ Lam Uyên mở cửa đi vào nhắc khẽ, sau đó tầm nhìn rơi vào cốc trà sữa trên tay ai đó, gió lạnh nổi lên _ Con mẹ nó! Trà sữa hoàng kim của lão nương!Cười ngây ngô đem vật hoàn cố chủ, trước khi cắp đít về phòng anh hôn bẹp lên trán cô một cái, nháy mắt khiêu khích với Thiên Bình.Nguyên lai sợ bàng quang vỡ tung nên chạy đến tầng ba Lam Uyên đã đập cửa đại một nhà xin đi vệ sinh nhờ. Nhưng mà, chủ căn hộ kia may mắn thế nào lại là Thẩm Trác Nghiêm, tính ra vẫn tốt hơn đi nhờ WC người lạ.- A Bình, uống trà sữa không? Trong tủ còn đấy, hàng xịn phải dùng quan hệ cao tầng mới có nha!Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Thiên Bình nên cậu chủ nhỏ gia tộc Audrey bị đá về phòng. Thật ra nếu không có cô gái kia thì anh vẫn phải ngủ riêng, chẳng qua đến đêm Dạ Trạch lại tìm cách ăn vạ rồi ngủ ké trong phòng cô. Đáng tiếc, hôm nay khác, bạn học Thiên Bình xâm chiếm cái ổ của anh mất rồi.Ôm linh hồn thiếu vắng tình yêu một đêm trằn trọc mất ngủ. Hẳn là... ngủ một lần liền nghiện cô, phải tìm cách tách cô gái Tô gì đó kia ra thôi!

- Mẹ tôi cầm chìa khóa kho bạc và bà ấy muốn Lam Uyên làm con dâu nhỏ cùng tiêu tiền!

Thiên Bình ôm ngực hộc máu:

- Cái *beep* *beep* *beep* nhà anh!!! Anh chỉ cần nói nhà anh nhiều tiền *beep* *beep* và cầu hôn thôi! *Beep*! Con hàng kia mà không đồng ý tôi làm con anh! *Beep* *beep* *beep* *beep*! Nếu như anh nói sớm thì nó cũng cuốn xéo sang Paris rồi! *Beep*!!!

Dạ Trạch vẻ mặt thờ ờ, xoay vào bếp mở tủ lạnh tìm cốc trà sữa uống dở của Lam Uyên hút soạt soạt:

- Không cần! Chúng tôi quan hệ rồi! Kết hôn chỉ là sớm hay muộn thôi~

Thiên Bình: *Beep* *beep* *beep*! *Beep* *beep* *beep*!! *Beep*

*beep* *beep*!!!

- Này họ Tô! Miệng cậu tiện quá rồi đấy! _ Lam Uyên mở cửa đi vào nhắc khẽ, sau đó tầm nhìn rơi vào cốc trà sữa trên tay ai đó, gió lạnh nổi lên _ Con mẹ nó! Trà sữa hoàng kim của lão nương!

Cười ngây ngô đem vật hoàn cố chủ, trước khi cắp đít về phòng anh hôn bẹp lên trán cô một cái, nháy mắt khiêu khích với Thiên Bình.

Nguyên lai sợ bàng quang vỡ tung nên chạy đến tầng ba Lam Uyên đã đập cửa đại một nhà xin đi vệ sinh nhờ. Nhưng mà, chủ căn hộ kia may mắn thế nào lại là Thẩm Trác Nghiêm, tính ra vẫn tốt hơn đi nhờ WC người lạ.

- A Bình, uống trà sữa không? Trong tủ còn đấy, hàng xịn phải dùng quan hệ cao tầng mới có nha!

Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Thiên Bình nên cậu chủ nhỏ gia tộc Audrey bị đá về phòng. Thật ra nếu không có cô gái kia thì anh vẫn phải ngủ riêng, chẳng qua đến đêm Dạ Trạch lại tìm cách ăn vạ rồi ngủ ké trong phòng cô. Đáng tiếc, hôm nay khác, bạn học Thiên Bình xâm chiếm cái ổ của anh mất rồi.

Ôm linh hồn thiếu vắng tình yêu một đêm trằn trọc mất ngủ. Hẳn là... ngủ một lần liền nghiện cô, phải tìm cách tách cô gái Tô gì đó kia ra thôi!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Mẹ tôi cầm chìa khóa kho bạc và bà ấy muốn Lam Uyên làm con dâu nhỏ cùng tiêu tiền!Thiên Bình ôm ngực hộc máu:- Cái *beep* *beep* *beep* nhà anh!!! Anh chỉ cần nói nhà anh nhiều tiền *beep* *beep* và cầu hôn thôi! *Beep*! Con hàng kia mà không đồng ý tôi làm con anh! *Beep* *beep* *beep* *beep*! Nếu như anh nói sớm thì nó cũng cuốn xéo sang Paris rồi! *Beep*!!!Dạ Trạch vẻ mặt thờ ờ, xoay vào bếp mở tủ lạnh tìm cốc trà sữa uống dở của Lam Uyên hút soạt soạt:- Không cần! Chúng tôi quan hệ rồi! Kết hôn chỉ là sớm hay muộn thôi~Thiên Bình: *Beep* *beep* *beep*! *Beep* *beep* *beep*!! *Beep**beep* *beep*!!!- Này họ Tô! Miệng cậu tiện quá rồi đấy! _ Lam Uyên mở cửa đi vào nhắc khẽ, sau đó tầm nhìn rơi vào cốc trà sữa trên tay ai đó, gió lạnh nổi lên _ Con mẹ nó! Trà sữa hoàng kim của lão nương!Cười ngây ngô đem vật hoàn cố chủ, trước khi cắp đít về phòng anh hôn bẹp lên trán cô một cái, nháy mắt khiêu khích với Thiên Bình.Nguyên lai sợ bàng quang vỡ tung nên chạy đến tầng ba Lam Uyên đã đập cửa đại một nhà xin đi vệ sinh nhờ. Nhưng mà, chủ căn hộ kia may mắn thế nào lại là Thẩm Trác Nghiêm, tính ra vẫn tốt hơn đi nhờ WC người lạ.- A Bình, uống trà sữa không? Trong tủ còn đấy, hàng xịn phải dùng quan hệ cao tầng mới có nha!Bởi vì sự xuất hiện đột ngột của Thiên Bình nên cậu chủ nhỏ gia tộc Audrey bị đá về phòng. Thật ra nếu không có cô gái kia thì anh vẫn phải ngủ riêng, chẳng qua đến đêm Dạ Trạch lại tìm cách ăn vạ rồi ngủ ké trong phòng cô. Đáng tiếc, hôm nay khác, bạn học Thiên Bình xâm chiếm cái ổ của anh mất rồi.Ôm linh hồn thiếu vắng tình yêu một đêm trằn trọc mất ngủ. Hẳn là... ngủ một lần liền nghiện cô, phải tìm cách tách cô gái Tô gì đó kia ra thôi!

Chương 205