- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 206
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lễ trao giải điện ảnh năm nay rơi trúng vào ngày ba mươi Tết. Lam Uyên sau khi nhận được thư mời chỉ biết nhún vai chấp nhận. Dự báo thời tiết nói ngày cuối năm trời rất lạnh, tuyết rơi dày, chưa kể gió rất to mà địa điểm diễn ra vừa hay là ở hội trường bên sông Hoàng Phố.Dạ Trạch sáng sớm nhìn thấy Lam Uyên gác chân lên bàn vuốt râu liền ngó vào xem cô có cái gì vui vẻ. Nhưng mà, thời điểm anh đọc tới hạng mục tham gia dự thi của cô... Như thế nào lại là... biên kịch của năm? Không phải cô muốn Ảnh hậu sao? Ảnh hậu tương đương vai Nữ chính xuất sắc mà?- Aiyo... Trạch! _ Lam Uyên gập giấy mời lại, cười ngoác tới tận mang tai vỗ vai anh _ Cậu nói xem có phải tôi rất tài không?- Hửm?Lam Uyên thần bí che miệng, mắt nheo thành hình trăng khuyết, bàn tay trái rút ra từ sau lưng một tờ giấy mời nữa:- Đây mới là giấy mời hạng mục diễn viên chính!Khóe mắt Dạ Trạch giật giật, anh rõ ràng linh cảm con hàng não tàn IQ hai chữ số họ Vũ có vấn đề.- Cậu lại làm cái gì rồi? Đừng nói cậu lén lút biên một cái kịch bản máu chó đi?- A, đoán trúng rồi! Nhưng mà... _ Cô kéo dài giọng _... xô máu chó này rất chất lượng, tuyệt đối không phải do diễn viên hạng ba đóng!- Ồ? Hẳn là hạng nhất từ dưới lên trên...Đạo diễn Vũ thở dài chép miệng, đứng dậy vươn vai:- Không có phẩm vị! Tôi đi gọi Thiên Bình, cậu nấu bữa sáng.Nhìn bóng lưng nhỏ uốn éo đi về phòng, Dạ Trạch nhíu mày. Bởi vì trước đó Lam Uyên nói cô muốn Ảnh hậu nên anh chỉ thông báo qua cho cao tầng tổ chức để mắt tới hạng mục Nữ chính xuất sắc mà thôi. Không ngờ cô lại sau lưng anh lật thêm một lá bài nữa, giờ này báo cho phía ban tổ chức thì quá muộn, không thể thay đổi người nhận giải được nữa. Nhớ lại thời điểm gọi cho giám khảo, quả thật ông ta sau khi nghe rõ nội dung anh phân phó có hỏi lại một câu, nguyên bản "Chỉ vậy thôi sao?", hóa ra chính là biết trước thân phận kép của cô.Cười gượng, anh xắn tay áo mở tủ lạnh thực hiện sứ mệnh nô lệ của mình. Nhìn qua ngăn lạnh trống rỗng, Dạ Trạch toát mồ hôi hột. Nếu anh nhớ không nhầm... đêm qua vẫn còn một nửa đĩa sườn xào chua ngọt, vịt quay và canh rong biển chắc hai người kia đói quá chén nốt rồi.- Lam Uyên! Đồ ăn hết rồi, tôi gọi điểm tâm bên ngoài nhé?- Không phải mọi khi cậu vẫn đặt hàng sao? _ Lam Uyên quấn khăn tắm kín người, nhắm mắt ngó cái đầu đầy bọt dầu gội ra gào khỏi cửa phòng ngủ gào lớn. _ Tùy ý đi!
Lễ trao giải điện ảnh năm nay rơi trúng vào ngày ba mươi Tết. Lam Uyên sau khi nhận được thư mời chỉ biết nhún vai chấp nhận. Dự báo thời tiết nói ngày cuối năm trời rất lạnh, tuyết rơi dày, chưa kể gió rất to mà địa điểm diễn ra vừa hay là ở hội trường bên sông Hoàng Phố.
Dạ Trạch sáng sớm nhìn thấy Lam Uyên gác chân lên bàn vuốt râu liền ngó vào xem cô có cái gì vui vẻ. Nhưng mà, thời điểm anh đọc tới hạng mục tham gia dự thi của cô... Như thế nào lại là... biên kịch của năm? Không phải cô muốn Ảnh hậu sao? Ảnh hậu tương đương vai Nữ chính xuất sắc mà?
- Aiyo... Trạch! _ Lam Uyên gập giấy mời lại, cười ngoác tới tận mang tai vỗ vai anh _ Cậu nói xem có phải tôi rất tài không?
- Hửm?
Lam Uyên thần bí che miệng, mắt nheo thành hình trăng khuyết, bàn tay trái rút ra từ sau lưng một tờ giấy mời nữa:
- Đây mới là giấy mời hạng mục diễn viên chính!
Khóe mắt Dạ Trạch giật giật, anh rõ ràng linh cảm con hàng não tàn IQ hai chữ số họ Vũ có vấn đề.
- Cậu lại làm cái gì rồi? Đừng nói cậu lén lút biên một cái kịch bản máu chó đi?
- A, đoán trúng rồi! Nhưng mà... _ Cô kéo dài giọng _... xô máu chó này rất chất lượng, tuyệt đối không phải do diễn viên hạng ba đóng!
- Ồ? Hẳn là hạng nhất từ dưới lên trên...
Đạo diễn Vũ thở dài chép miệng, đứng dậy vươn vai:
- Không có phẩm vị! Tôi đi gọi Thiên Bình, cậu nấu bữa sáng.
Nhìn bóng lưng nhỏ uốn éo đi về phòng, Dạ Trạch nhíu mày. Bởi vì trước đó Lam Uyên nói cô muốn Ảnh hậu nên anh chỉ thông báo qua cho cao tầng tổ chức để mắt tới hạng mục Nữ chính xuất sắc mà thôi. Không ngờ cô lại sau lưng anh lật thêm một lá bài nữa, giờ này báo cho phía ban tổ chức thì quá muộn, không thể thay đổi người nhận giải được nữa. Nhớ lại thời điểm gọi cho giám khảo, quả thật ông ta sau khi nghe rõ nội dung anh phân phó có hỏi lại một câu, nguyên bản "Chỉ vậy thôi sao?", hóa ra chính là biết trước thân phận kép của cô.
Cười gượng, anh xắn tay áo mở tủ lạnh thực hiện sứ mệnh nô lệ của mình. Nhìn qua ngăn lạnh trống rỗng, Dạ Trạch toát mồ hôi hột. Nếu anh nhớ không nhầm... đêm qua vẫn còn một nửa đĩa sườn xào chua ngọt, vịt quay và canh rong biển chắc hai người kia đói quá chén nốt rồi.
- Lam Uyên! Đồ ăn hết rồi, tôi gọi điểm tâm bên ngoài nhé?
- Không phải mọi khi cậu vẫn đặt hàng sao? _ Lam Uyên quấn khăn tắm kín người, nhắm mắt ngó cái đầu đầy bọt dầu gội ra gào khỏi cửa phòng ngủ gào lớn. _ Tùy ý đi!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Lễ trao giải điện ảnh năm nay rơi trúng vào ngày ba mươi Tết. Lam Uyên sau khi nhận được thư mời chỉ biết nhún vai chấp nhận. Dự báo thời tiết nói ngày cuối năm trời rất lạnh, tuyết rơi dày, chưa kể gió rất to mà địa điểm diễn ra vừa hay là ở hội trường bên sông Hoàng Phố.Dạ Trạch sáng sớm nhìn thấy Lam Uyên gác chân lên bàn vuốt râu liền ngó vào xem cô có cái gì vui vẻ. Nhưng mà, thời điểm anh đọc tới hạng mục tham gia dự thi của cô... Như thế nào lại là... biên kịch của năm? Không phải cô muốn Ảnh hậu sao? Ảnh hậu tương đương vai Nữ chính xuất sắc mà?- Aiyo... Trạch! _ Lam Uyên gập giấy mời lại, cười ngoác tới tận mang tai vỗ vai anh _ Cậu nói xem có phải tôi rất tài không?- Hửm?Lam Uyên thần bí che miệng, mắt nheo thành hình trăng khuyết, bàn tay trái rút ra từ sau lưng một tờ giấy mời nữa:- Đây mới là giấy mời hạng mục diễn viên chính!Khóe mắt Dạ Trạch giật giật, anh rõ ràng linh cảm con hàng não tàn IQ hai chữ số họ Vũ có vấn đề.- Cậu lại làm cái gì rồi? Đừng nói cậu lén lút biên một cái kịch bản máu chó đi?- A, đoán trúng rồi! Nhưng mà... _ Cô kéo dài giọng _... xô máu chó này rất chất lượng, tuyệt đối không phải do diễn viên hạng ba đóng!- Ồ? Hẳn là hạng nhất từ dưới lên trên...Đạo diễn Vũ thở dài chép miệng, đứng dậy vươn vai:- Không có phẩm vị! Tôi đi gọi Thiên Bình, cậu nấu bữa sáng.Nhìn bóng lưng nhỏ uốn éo đi về phòng, Dạ Trạch nhíu mày. Bởi vì trước đó Lam Uyên nói cô muốn Ảnh hậu nên anh chỉ thông báo qua cho cao tầng tổ chức để mắt tới hạng mục Nữ chính xuất sắc mà thôi. Không ngờ cô lại sau lưng anh lật thêm một lá bài nữa, giờ này báo cho phía ban tổ chức thì quá muộn, không thể thay đổi người nhận giải được nữa. Nhớ lại thời điểm gọi cho giám khảo, quả thật ông ta sau khi nghe rõ nội dung anh phân phó có hỏi lại một câu, nguyên bản "Chỉ vậy thôi sao?", hóa ra chính là biết trước thân phận kép của cô.Cười gượng, anh xắn tay áo mở tủ lạnh thực hiện sứ mệnh nô lệ của mình. Nhìn qua ngăn lạnh trống rỗng, Dạ Trạch toát mồ hôi hột. Nếu anh nhớ không nhầm... đêm qua vẫn còn một nửa đĩa sườn xào chua ngọt, vịt quay và canh rong biển chắc hai người kia đói quá chén nốt rồi.- Lam Uyên! Đồ ăn hết rồi, tôi gọi điểm tâm bên ngoài nhé?- Không phải mọi khi cậu vẫn đặt hàng sao? _ Lam Uyên quấn khăn tắm kín người, nhắm mắt ngó cái đầu đầy bọt dầu gội ra gào khỏi cửa phòng ngủ gào lớn. _ Tùy ý đi!