Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 220

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hannah Audrey nguyên bản là người Pháp nên Lam Uyên luôn phải thông qua ngôn ngữ thứ ba để nói chuyện với nàng, lúc thì tiếng Anh khi thì tiếng Trung. Mặc dù tiếng Pháp cô có biết đôi chút nhưng không có khả năng nói được hoàn toàn.- Bảo bối, con muốn mua cái gì? _ Dì Hàn vừa đặt chân vào trung tâm thương mại liền cười chói chang hỏi cô.Lam Uyên nhìn quanh, chỉ lên thang máy:- Con muốn mua váy dạ hội!Dự định phải đi lòng vòng hết buổi mới tìm được một bộ ưng ý nhưng sau khi nghe cô nói muốn tìm váy nàng lập tức gọi một cú cho ai đó, lôi cô đi gặp nhà thiết kế riêng để thử một tủ đồ giới hạn chưa công bố.Hết ba tiếng cởi ra cởi vào đủ các style váy thanh lệ thoát tục, thanh thuần đáng yêu, dì Hàn khoát tay kết luận:- Vóc dáng này có lẽ chỉ hợp phong cách bốc lửa thôi!- Hả? _ Lam Uyên khó hiểu. Không phải ý nàng là kiểu trang phục diêm dúa hở ngực hở mông hở đùi đỏ chót vót lấp la lấp lánh đó chứ???- Ừ! Chính là bộ này! _ Hannah Audrey chỉ vào một vùng rối rắm vải đỏ vải hồng trong giá treo trong tủ kính.Ngụy Thao toát mồ hôi hột. Sớm biết làm một nhà thiết kế nhỏ cũng bị chèn ép hắn nhất định sẽ không ngu đâm đầu vào đây: không thể bán đồ cũng không thể đắc tội người có tiền:- Đại nhân, đây là sản phẩm phục vụ trưng bày trong lễ kỉ niệm 8 năm thành lập Studio, tuyệt đối không bán a!- Không được! Bộ này con dâu nhỏ nhất định phải mặc! _ Dì Hàn quả quyếtLam Uyên ngại bọn cô phiền hà cái Studio nhỏ của Ngụy Thao, kéo tay nàng:- Màu đỏ này quá chói, chúng ta chọn cái khác đi...Câu nói này của cô vốn mang ý tốt, muốn gỡ rối giúp hắn một phen song vào tai thiên tài họ Ngụy vô tình biến thành đả kích.- Cái gì quá chói? Tiểu thư cô biết cái gì mà nói thiết kế của tôi như vậy?

Hannah Audrey nguyên bản là người Pháp nên Lam Uyên luôn phải thông qua ngôn ngữ thứ ba để nói chuyện với nàng, lúc thì tiếng Anh khi thì tiếng Trung. Mặc dù tiếng Pháp cô có biết đôi chút nhưng không có khả năng nói được hoàn toàn.

- Bảo bối, con muốn mua cái gì? _ Dì Hàn vừa đặt chân vào trung tâm thương mại liền cười chói chang hỏi cô.

Lam Uyên nhìn quanh, chỉ lên thang máy:

- Con muốn mua váy dạ hội!

Dự định phải đi lòng vòng hết buổi mới tìm được một bộ ưng ý nhưng sau khi nghe cô nói muốn tìm váy nàng lập tức gọi một cú cho ai đó, lôi cô đi gặp nhà thiết kế riêng để thử một tủ đồ giới hạn chưa công bố.

Hết ba tiếng cởi ra cởi vào đủ các style váy thanh lệ thoát tục, thanh thuần đáng yêu, dì Hàn khoát tay kết luận:

- Vóc dáng này có lẽ chỉ hợp phong cách bốc lửa thôi!

- Hả? _ Lam Uyên khó hiểu. Không phải ý nàng là kiểu trang phục diêm dúa hở ngực hở mông hở đùi đỏ chót vót lấp la lấp lánh đó chứ???

- Ừ! Chính là bộ này! _ Hannah Audrey chỉ vào một vùng rối rắm vải đỏ vải hồng trong giá treo trong tủ kính.

Ngụy Thao toát mồ hôi hột. Sớm biết làm một nhà thiết kế nhỏ cũng bị chèn ép hắn nhất định sẽ không ngu đâm đầu vào đây: không thể bán đồ cũng không thể đắc tội người có tiền:

- Đại nhân, đây là sản phẩm phục vụ trưng bày trong lễ kỉ niệm 8 năm thành lập Studio, tuyệt đối không bán a!

- Không được! Bộ này con dâu nhỏ nhất định phải mặc! _ Dì Hàn quả quyết

Lam Uyên ngại bọn cô phiền hà cái Studio nhỏ của Ngụy Thao, kéo tay nàng:

- Màu đỏ này quá chói, chúng ta chọn cái khác đi...

Câu nói này của cô vốn mang ý tốt, muốn gỡ rối giúp hắn một phen song vào tai thiên tài họ Ngụy vô tình biến thành đả kích.

- Cái gì quá chói? Tiểu thư cô biết cái gì mà nói thiết kế của tôi như vậy?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Hannah Audrey nguyên bản là người Pháp nên Lam Uyên luôn phải thông qua ngôn ngữ thứ ba để nói chuyện với nàng, lúc thì tiếng Anh khi thì tiếng Trung. Mặc dù tiếng Pháp cô có biết đôi chút nhưng không có khả năng nói được hoàn toàn.- Bảo bối, con muốn mua cái gì? _ Dì Hàn vừa đặt chân vào trung tâm thương mại liền cười chói chang hỏi cô.Lam Uyên nhìn quanh, chỉ lên thang máy:- Con muốn mua váy dạ hội!Dự định phải đi lòng vòng hết buổi mới tìm được một bộ ưng ý nhưng sau khi nghe cô nói muốn tìm váy nàng lập tức gọi một cú cho ai đó, lôi cô đi gặp nhà thiết kế riêng để thử một tủ đồ giới hạn chưa công bố.Hết ba tiếng cởi ra cởi vào đủ các style váy thanh lệ thoát tục, thanh thuần đáng yêu, dì Hàn khoát tay kết luận:- Vóc dáng này có lẽ chỉ hợp phong cách bốc lửa thôi!- Hả? _ Lam Uyên khó hiểu. Không phải ý nàng là kiểu trang phục diêm dúa hở ngực hở mông hở đùi đỏ chót vót lấp la lấp lánh đó chứ???- Ừ! Chính là bộ này! _ Hannah Audrey chỉ vào một vùng rối rắm vải đỏ vải hồng trong giá treo trong tủ kính.Ngụy Thao toát mồ hôi hột. Sớm biết làm một nhà thiết kế nhỏ cũng bị chèn ép hắn nhất định sẽ không ngu đâm đầu vào đây: không thể bán đồ cũng không thể đắc tội người có tiền:- Đại nhân, đây là sản phẩm phục vụ trưng bày trong lễ kỉ niệm 8 năm thành lập Studio, tuyệt đối không bán a!- Không được! Bộ này con dâu nhỏ nhất định phải mặc! _ Dì Hàn quả quyếtLam Uyên ngại bọn cô phiền hà cái Studio nhỏ của Ngụy Thao, kéo tay nàng:- Màu đỏ này quá chói, chúng ta chọn cái khác đi...Câu nói này của cô vốn mang ý tốt, muốn gỡ rối giúp hắn một phen song vào tai thiên tài họ Ngụy vô tình biến thành đả kích.- Cái gì quá chói? Tiểu thư cô biết cái gì mà nói thiết kế của tôi như vậy?

Chương 220