Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 221

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - A~ Con dâu nhỏ chính là tân Ảnh hậu, thẩm mỹ nhất định đúng. Ta thấy bộ đồ trưng bày kia thật chỉ đáng làm cảnh, quá lòe loẹt, phiền thiết kế Ngụy tìm thêm mấy bộ hợp nhãn quan hơn. Có được không? _ Dì Hàn nháy mắt khen Lam Uyên thông minh, thuận miệng tiếp lời cô.Kết tinh chất xám của mình bị chê bai thẳng thừng khiến Ngụy Thao máu nóng bốc lên, hung hăng bước tới dùng vân tay mở tủ kính, lôi thiết kế tâm huyết trao tận tay cho Lam Uyên:- Mặc vào!- Hả?- Mặc vào!!! - Ngụy Thao quát lớn, nắm vai cô ấn vào phòng thử đồ, bên ngoài cầm chìa khóa khóa trái cửa lại _ Cô chưa mặc xong hẳn hoi thì đừng hòng đi ra! Tôi nói cho cô biết: trên đời này chưa từng có ai dám chê đồ do tôi làm!Lam Uyên mộng bức đứng trong buồng thử đồ, nhìn chằm chằm bộ váy tỏa ra hào quang trên tay. Chỗ nào có thể hở liền hở, có thể đính đá liền đính đá, có thể điểm lông thú liền điểm lông thú... Thượng Hải lạnh chết đi được, cô mặc thứ này vào có khi nào chưa kịp nhìn rõ bản thân đã thăng thiên luôn không?- Đại nhân, tân Ảnh hậu trong kia thật là con dâu ngài sao? _ Ngụy Thao trong lúc chờ đợi bèn kiếm chuyện tám phét với dì Hàn, bộ dáng khoái trá _ Nhìn qua rất xinh đẹp~- Đương nhiên a~ Người con trai ta chọn để cầu bao dưỡng không thể tầm thường!- Ồ? _ Ngụy Thao nhướn mày _ Dạ thiếu vứt hết mặt mũi đi từ khi nào vậy?- Hừ... con dâu nhỏ chính là mặt mũi. Kẻ FA như ngươi không hiểu đâu!Nguỵ Thao cứng đờ người, lệ rơi đầy mặt. Như thường lệ, những người có tiền không chỉ biết cách đả kích giai cấp vô sản mà còn rất giỏi đả kích thành phần độc thân trong xã hội.

- A~ Con dâu nhỏ chính là tân Ảnh hậu, thẩm mỹ nhất định đúng. Ta thấy bộ đồ trưng bày kia thật chỉ đáng làm cảnh, quá lòe loẹt, phiền thiết kế Ngụy tìm thêm mấy bộ hợp nhãn quan hơn. Có được không? _ Dì Hàn nháy mắt khen Lam Uyên thông minh, thuận miệng tiếp lời cô.

Kết tinh chất xám của mình bị chê bai thẳng thừng khiến Ngụy Thao máu nóng bốc lên, hung hăng bước tới dùng vân tay mở tủ kính, lôi thiết kế tâm huyết trao tận tay cho Lam Uyên:

- Mặc vào!

- Hả?

- Mặc vào!!! - Ngụy Thao quát lớn, nắm vai cô ấn vào phòng thử đồ, bên ngoài cầm chìa khóa khóa trái cửa lại _ Cô chưa mặc xong hẳn hoi thì đừng hòng đi ra! Tôi nói cho cô biết: trên đời này chưa từng có ai dám chê đồ do tôi làm!

Lam Uyên mộng bức đứng trong buồng thử đồ, nhìn chằm chằm bộ váy tỏa ra hào quang trên tay. Chỗ nào có thể hở liền hở, có thể đính đá liền đính đá, có thể điểm lông thú liền điểm lông thú... Thượng Hải lạnh chết đi được, cô mặc thứ này vào có khi nào chưa kịp nhìn rõ bản thân đã thăng thiên luôn không?

- Đại nhân, tân Ảnh hậu trong kia thật là con dâu ngài sao? _ Ngụy Thao trong lúc chờ đợi bèn kiếm chuyện tám phét với dì Hàn, bộ dáng khoái trá _ Nhìn qua rất xinh đẹp~

- Đương nhiên a~ Người con trai ta chọn để cầu bao dưỡng không thể tầm thường!

- Ồ? _ Ngụy Thao nhướn mày _ Dạ thiếu vứt hết mặt mũi đi từ khi nào vậy?

- Hừ... con dâu nhỏ chính là mặt mũi. Kẻ FA như ngươi không hiểu đâu!

Nguỵ Thao cứng đờ người, lệ rơi đầy mặt. Như thường lệ, những người có tiền không chỉ biết cách đả kích giai cấp vô sản mà còn rất giỏi đả kích thành phần độc thân trong xã hội.

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - A~ Con dâu nhỏ chính là tân Ảnh hậu, thẩm mỹ nhất định đúng. Ta thấy bộ đồ trưng bày kia thật chỉ đáng làm cảnh, quá lòe loẹt, phiền thiết kế Ngụy tìm thêm mấy bộ hợp nhãn quan hơn. Có được không? _ Dì Hàn nháy mắt khen Lam Uyên thông minh, thuận miệng tiếp lời cô.Kết tinh chất xám của mình bị chê bai thẳng thừng khiến Ngụy Thao máu nóng bốc lên, hung hăng bước tới dùng vân tay mở tủ kính, lôi thiết kế tâm huyết trao tận tay cho Lam Uyên:- Mặc vào!- Hả?- Mặc vào!!! - Ngụy Thao quát lớn, nắm vai cô ấn vào phòng thử đồ, bên ngoài cầm chìa khóa khóa trái cửa lại _ Cô chưa mặc xong hẳn hoi thì đừng hòng đi ra! Tôi nói cho cô biết: trên đời này chưa từng có ai dám chê đồ do tôi làm!Lam Uyên mộng bức đứng trong buồng thử đồ, nhìn chằm chằm bộ váy tỏa ra hào quang trên tay. Chỗ nào có thể hở liền hở, có thể đính đá liền đính đá, có thể điểm lông thú liền điểm lông thú... Thượng Hải lạnh chết đi được, cô mặc thứ này vào có khi nào chưa kịp nhìn rõ bản thân đã thăng thiên luôn không?- Đại nhân, tân Ảnh hậu trong kia thật là con dâu ngài sao? _ Ngụy Thao trong lúc chờ đợi bèn kiếm chuyện tám phét với dì Hàn, bộ dáng khoái trá _ Nhìn qua rất xinh đẹp~- Đương nhiên a~ Người con trai ta chọn để cầu bao dưỡng không thể tầm thường!- Ồ? _ Ngụy Thao nhướn mày _ Dạ thiếu vứt hết mặt mũi đi từ khi nào vậy?- Hừ... con dâu nhỏ chính là mặt mũi. Kẻ FA như ngươi không hiểu đâu!Nguỵ Thao cứng đờ người, lệ rơi đầy mặt. Như thường lệ, những người có tiền không chỉ biết cách đả kích giai cấp vô sản mà còn rất giỏi đả kích thành phần độc thân trong xã hội.

Chương 221