Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 224

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… 'Cộp cộp'- Thiết kế Ngụy, có thể cho tôi mượn một cái áo khoác không? Tôi sợ thay xong liền bị đóng băng chết!Ngụy Thao làu bàu trong cổ họng: 'Lão tử muốn cho cô chết lạnh luôn đấy!' nhưng vẫn phải đi tìm áo về cho Lam Uyên. Coi như nể tình anh em lâu năm với Dạ Trạch vậy.- Hey, mở cửa! _ Ngụy Thao đứng bên ngoài lớn tiếng gọi.Lam Uyên thực ra đã nhanh chóng thay đồ rồi, nhưng cô ngại phải chui ra ngoài trong thời tiết thế này.Lúc Ngụy Thao đưa áo cho cô mắt liếc qua liền biết cô đã mặc đồ của hắn, bàn tay giữ nắm cửa khựng lại, dùng lực mở toang phòng thử đồ.- *Beep*!!! _ Lam Uyên văng tục, vội vàng lấy áo choàng lông trùm lên người, ánh mắt ai oán nhìn Ngụy Thao.- Bảo bối! Lại đây soi gương đi! _ Dì Hàn nhẹ nhàng kéo tay cô ra ngoài, lại nhìn xuống chân cô vẫn đi giày thể thao, quay sang nói tiếp với Ngụy Thao _ Cậu đi tìm một đôi giày khác đến đây được không?Lam Uyên ngờ nghệch nhìn chính mình trong gương, tự hỏi dì Hàn thấy cô đẹp ở chỗ nào: Ngực cupB, chân tay trắng nhợt, mặt mộc không nổi bật, tóc không tạo kiểu, chiều cao tầm thường... mặc vào chiếc váy đỏ rực này... trông cô không khác gì nữ chính ngôn tình cẩu huyết trong đêm tân hôn phát hiện mình bị bệnh sắp chết.- Con cảm thấy bộ này vẫn không ổn!- Không ổn cái gì mà không ổn? _ Ngụy Thao cầm trên tay một đôi giày cao gót chạy lại, nhăn mặt quát _ Sau khi trang điểm nhất định không thành vấn đề!- Đúng vậy a! Con không biết mấy nữ minh tinh khác trước khi trang điểm bộ dáng xấu xí như thế nào đâu! _ Dì Hàn tích cực an ủi.Hóa ra cô nên tự hào vì nhan sắc của cô ở mức bình thường chứ không tụt xuống mức khó chấp nhận được?- Nhưng mà con bị dị ứng với phấn trang điểm!- Hả? _ Ngụy Thao cầm đầu rú lên _ Đi làm diễn viên còn bị dị ứng với đồ make-up? Vậy mọi khi cô đóng phim như thế nào?Lam Uyên nhún vai:- Trời nóng thì véo má cho ửng đỏ, mùa đông thì uống rượu nếp...- Ekip hậu cần không phản đối cô à?- Không có a~ Ngoài ra cũng không còn cách khác...Dì Hàn che miệng cười khoái trá. Trước đây nàng có xem qua Lam Uyên đóng phim, luôn oán trách tại ekip trang điểm quá qua loa, sau khi nghe cô giải thích liền hiểu nguyên nhân tại sao rồi.- Thế nào? Từng thước phim con dâu nhỏ quay đều là mặt mộc đấy! Thiết kế Ngụy có muốn cho ý kiến không? Hử?

'Cộp cộp'

- Thiết kế Ngụy, có thể cho tôi mượn một cái áo khoác không? Tôi sợ thay xong liền bị đóng băng chết!

Ngụy Thao làu bàu trong cổ họng: 'Lão tử muốn cho cô chết lạnh luôn đấy!' nhưng vẫn phải đi tìm áo về cho Lam Uyên. Coi như nể tình anh em lâu năm với Dạ Trạch vậy.

- Hey, mở cửa! _ Ngụy Thao đứng bên ngoài lớn tiếng gọi.

Lam Uyên thực ra đã nhanh chóng thay đồ rồi, nhưng cô ngại phải chui ra ngoài trong thời tiết thế này.

Lúc Ngụy Thao đưa áo cho cô mắt liếc qua liền biết cô đã mặc đồ của hắn, bàn tay giữ nắm cửa khựng lại, dùng lực mở toang phòng thử đồ.

- *Beep*!!! _ Lam Uyên văng tục, vội vàng lấy áo choàng lông trùm lên người, ánh mắt ai oán nhìn Ngụy Thao.

- Bảo bối! Lại đây soi gương đi! _ Dì Hàn nhẹ nhàng kéo tay cô ra ngoài, lại nhìn xuống chân cô vẫn đi giày thể thao, quay sang nói tiếp với Ngụy Thao _ Cậu đi tìm một đôi giày khác đến đây được không?

Lam Uyên ngờ nghệch nhìn chính mình trong gương, tự hỏi dì Hàn thấy cô đẹp ở chỗ nào: Ngực cupB, chân tay trắng nhợt, mặt mộc không nổi bật, tóc không tạo kiểu, chiều cao tầm thường... mặc vào chiếc váy đỏ rực này... trông cô không khác gì nữ chính ngôn tình cẩu huyết trong đêm tân hôn phát hiện mình bị bệnh sắp chết.

- Con cảm thấy bộ này vẫn không ổn!

- Không ổn cái gì mà không ổn? _ Ngụy Thao cầm trên tay một đôi giày cao gót chạy lại, nhăn mặt quát _ Sau khi trang điểm nhất định không thành vấn đề!

- Đúng vậy a! Con không biết mấy nữ minh tinh khác trước khi trang điểm bộ dáng xấu xí như thế nào đâu! _ Dì Hàn tích cực an ủi.

Hóa ra cô nên tự hào vì nhan sắc của cô ở mức bình thường chứ không tụt xuống mức khó chấp nhận được?

- Nhưng mà con bị dị ứng với phấn trang điểm!

- Hả? _ Ngụy Thao cầm đầu rú lên _ Đi làm diễn viên còn bị dị ứng với đồ make-up? Vậy mọi khi cô đóng phim như thế nào?

Lam Uyên nhún vai:

- Trời nóng thì véo má cho ửng đỏ, mùa đông thì uống rượu nếp...

- Ekip hậu cần không phản đối cô à?

- Không có a~ Ngoài ra cũng không còn cách khác...

Dì Hàn che miệng cười khoái trá. Trước đây nàng có xem qua Lam Uyên đóng phim, luôn oán trách tại ekip trang điểm quá qua loa, sau khi nghe cô giải thích liền hiểu nguyên nhân tại sao rồi.

- Thế nào? Từng thước phim con dâu nhỏ quay đều là mặt mộc đấy! Thiết kế Ngụy có muốn cho ý kiến không? Hử?

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… 'Cộp cộp'- Thiết kế Ngụy, có thể cho tôi mượn một cái áo khoác không? Tôi sợ thay xong liền bị đóng băng chết!Ngụy Thao làu bàu trong cổ họng: 'Lão tử muốn cho cô chết lạnh luôn đấy!' nhưng vẫn phải đi tìm áo về cho Lam Uyên. Coi như nể tình anh em lâu năm với Dạ Trạch vậy.- Hey, mở cửa! _ Ngụy Thao đứng bên ngoài lớn tiếng gọi.Lam Uyên thực ra đã nhanh chóng thay đồ rồi, nhưng cô ngại phải chui ra ngoài trong thời tiết thế này.Lúc Ngụy Thao đưa áo cho cô mắt liếc qua liền biết cô đã mặc đồ của hắn, bàn tay giữ nắm cửa khựng lại, dùng lực mở toang phòng thử đồ.- *Beep*!!! _ Lam Uyên văng tục, vội vàng lấy áo choàng lông trùm lên người, ánh mắt ai oán nhìn Ngụy Thao.- Bảo bối! Lại đây soi gương đi! _ Dì Hàn nhẹ nhàng kéo tay cô ra ngoài, lại nhìn xuống chân cô vẫn đi giày thể thao, quay sang nói tiếp với Ngụy Thao _ Cậu đi tìm một đôi giày khác đến đây được không?Lam Uyên ngờ nghệch nhìn chính mình trong gương, tự hỏi dì Hàn thấy cô đẹp ở chỗ nào: Ngực cupB, chân tay trắng nhợt, mặt mộc không nổi bật, tóc không tạo kiểu, chiều cao tầm thường... mặc vào chiếc váy đỏ rực này... trông cô không khác gì nữ chính ngôn tình cẩu huyết trong đêm tân hôn phát hiện mình bị bệnh sắp chết.- Con cảm thấy bộ này vẫn không ổn!- Không ổn cái gì mà không ổn? _ Ngụy Thao cầm trên tay một đôi giày cao gót chạy lại, nhăn mặt quát _ Sau khi trang điểm nhất định không thành vấn đề!- Đúng vậy a! Con không biết mấy nữ minh tinh khác trước khi trang điểm bộ dáng xấu xí như thế nào đâu! _ Dì Hàn tích cực an ủi.Hóa ra cô nên tự hào vì nhan sắc của cô ở mức bình thường chứ không tụt xuống mức khó chấp nhận được?- Nhưng mà con bị dị ứng với phấn trang điểm!- Hả? _ Ngụy Thao cầm đầu rú lên _ Đi làm diễn viên còn bị dị ứng với đồ make-up? Vậy mọi khi cô đóng phim như thế nào?Lam Uyên nhún vai:- Trời nóng thì véo má cho ửng đỏ, mùa đông thì uống rượu nếp...- Ekip hậu cần không phản đối cô à?- Không có a~ Ngoài ra cũng không còn cách khác...Dì Hàn che miệng cười khoái trá. Trước đây nàng có xem qua Lam Uyên đóng phim, luôn oán trách tại ekip trang điểm quá qua loa, sau khi nghe cô giải thích liền hiểu nguyên nhân tại sao rồi.- Thế nào? Từng thước phim con dâu nhỏ quay đều là mặt mộc đấy! Thiết kế Ngụy có muốn cho ý kiến không? Hử?

Chương 224