Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 225

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Này, thử giày đi! _ Nguy Thao đặt đôi giày xuống cạnh chân Lam Uyên, ánh mắt khó tính nhìn thật kĩ cô gái này, suy tính làm thế nào để thể hiện toàn bộ khí chất thiết kế của mình.Sau khi Lam Uyên thay giày, hắn không nói chẳng rằng tiến lên bắt đầu chỉnh lại tóc tai của cô, hết vuốt rồi lại xoắn rồi chải. Hết một hồi xoay đi xoay lại tới chóng mặt, Ngụy Thao tổng kết một câu:- Thế này đi, sau khi cô nhận Ảnh hậu, tôi lập tức tổ chức ra mắt thiết kế này!- Hả? _ Lam Uyên mờ mịt hỏi lại.- Tôi cảm thấy cô hợp với bộ đồ này!Đừng nói là hợp, thậm chỉ nửa điểm vừa mắt cô cũng không thấy!Ngụy Thao lúi húi rút ra từ túi áo một tờ giấy gấp làm tư, vuốt ra thật phẳng đưa cho cô:- Chúng ta làm một cái hợp đồng đi! Cô trở thành người mẫu tuyên truyền thiết kế của tôi vào lễ kỷ niệm thành lập Studio, đổi lại tôi cho cô mượn váy, giày, các thứ đồ cô cần vào đêm trao giải Ảnh hậu và một tấm séc, số tiền tùy ý viết. Thành giao?Tài khoản của Lam Uyên mới có mười một con số, trở về Đế Quốc không biết biến động như thế nào, hiện tại trục lợi càng nhiều càng tốt, đề phòng bất trắc.- Được, thành giao!Thời điểm hai người đi ra bàn chờ lấy bút lập hợp đồng, dì Hàn mới rảnh tay đi tìm cho mình một bộ đồ ưng ý đi xem con dâu nhận giải. Lam Uyên ký rất nhanh, đưa tờ giấy cho Ngụy Thao xem lại. Hắn đảo mắt lia lịa, dừng lại ở mục bên B tham gia, vẻ mặt ngạc nhiên:- Cô tên Vũ Lam Uyên?- Giấy trắng mực đen, không sai!Ngụy Thao chun mũi cảm thán:- Vừa khéo, cô trùng tên với bạn nữ nhỏ học chung trường mẫu giáo với Dạ Trạch, cũng là người lấy đi trinh tiết mông nhỏ của cậu ta a~- Xin lỗi, 'bạn nữ nhỏ' là tôi đây!

- Này, thử giày đi! _ Nguy Thao đặt đôi giày xuống cạnh chân Lam Uyên, ánh mắt khó tính nhìn thật kĩ cô gái này, suy tính làm thế nào để thể hiện toàn bộ khí chất thiết kế của mình.

Sau khi Lam Uyên thay giày, hắn không nói chẳng rằng tiến lên bắt đầu chỉnh lại tóc tai của cô, hết vuốt rồi lại xoắn rồi chải. Hết một hồi xoay đi xoay lại tới chóng mặt, Ngụy Thao tổng kết một câu:

- Thế này đi, sau khi cô nhận Ảnh hậu, tôi lập tức tổ chức ra mắt thiết kế này!

- Hả? _ Lam Uyên mờ mịt hỏi lại.

- Tôi cảm thấy cô hợp với bộ đồ này!

Đừng nói là hợp, thậm chỉ nửa điểm vừa mắt cô cũng không thấy!

Ngụy Thao lúi húi rút ra từ túi áo một tờ giấy gấp làm tư, vuốt ra thật phẳng đưa cho cô:

- Chúng ta làm một cái hợp đồng đi! Cô trở thành người mẫu tuyên truyền thiết kế của tôi vào lễ kỷ niệm thành lập Studio, đổi lại tôi cho cô mượn váy, giày, các thứ đồ cô cần vào đêm trao giải Ảnh hậu và một tấm séc, số tiền tùy ý viết. Thành giao?

Tài khoản của Lam Uyên mới có mười một con số, trở về Đế Quốc không biết biến động như thế nào, hiện tại trục lợi càng nhiều càng tốt, đề phòng bất trắc.

- Được, thành giao!

Thời điểm hai người đi ra bàn chờ lấy bút lập hợp đồng, dì Hàn mới rảnh tay đi tìm cho mình một bộ đồ ưng ý đi xem con dâu nhận giải. Lam Uyên ký rất nhanh, đưa tờ giấy cho Ngụy Thao xem lại. Hắn đảo mắt lia lịa, dừng lại ở mục bên B tham gia, vẻ mặt ngạc nhiên:

- Cô tên Vũ Lam Uyên?

- Giấy trắng mực đen, không sai!

Ngụy Thao chun mũi cảm thán:

- Vừa khéo, cô trùng tên với bạn nữ nhỏ học chung trường mẫu giáo với Dạ Trạch, cũng là người lấy đi trinh tiết mông nhỏ của cậu ta a~

- Xin lỗi, 'bạn nữ nhỏ' là tôi đây!

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… - Này, thử giày đi! _ Nguy Thao đặt đôi giày xuống cạnh chân Lam Uyên, ánh mắt khó tính nhìn thật kĩ cô gái này, suy tính làm thế nào để thể hiện toàn bộ khí chất thiết kế của mình.Sau khi Lam Uyên thay giày, hắn không nói chẳng rằng tiến lên bắt đầu chỉnh lại tóc tai của cô, hết vuốt rồi lại xoắn rồi chải. Hết một hồi xoay đi xoay lại tới chóng mặt, Ngụy Thao tổng kết một câu:- Thế này đi, sau khi cô nhận Ảnh hậu, tôi lập tức tổ chức ra mắt thiết kế này!- Hả? _ Lam Uyên mờ mịt hỏi lại.- Tôi cảm thấy cô hợp với bộ đồ này!Đừng nói là hợp, thậm chỉ nửa điểm vừa mắt cô cũng không thấy!Ngụy Thao lúi húi rút ra từ túi áo một tờ giấy gấp làm tư, vuốt ra thật phẳng đưa cho cô:- Chúng ta làm một cái hợp đồng đi! Cô trở thành người mẫu tuyên truyền thiết kế của tôi vào lễ kỷ niệm thành lập Studio, đổi lại tôi cho cô mượn váy, giày, các thứ đồ cô cần vào đêm trao giải Ảnh hậu và một tấm séc, số tiền tùy ý viết. Thành giao?Tài khoản của Lam Uyên mới có mười một con số, trở về Đế Quốc không biết biến động như thế nào, hiện tại trục lợi càng nhiều càng tốt, đề phòng bất trắc.- Được, thành giao!Thời điểm hai người đi ra bàn chờ lấy bút lập hợp đồng, dì Hàn mới rảnh tay đi tìm cho mình một bộ đồ ưng ý đi xem con dâu nhận giải. Lam Uyên ký rất nhanh, đưa tờ giấy cho Ngụy Thao xem lại. Hắn đảo mắt lia lịa, dừng lại ở mục bên B tham gia, vẻ mặt ngạc nhiên:- Cô tên Vũ Lam Uyên?- Giấy trắng mực đen, không sai!Ngụy Thao chun mũi cảm thán:- Vừa khéo, cô trùng tên với bạn nữ nhỏ học chung trường mẫu giáo với Dạ Trạch, cũng là người lấy đi trinh tiết mông nhỏ của cậu ta a~- Xin lỗi, 'bạn nữ nhỏ' là tôi đây!

Chương 225