- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 231
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dạ Trạch lần thứ n sử dụng thủ đoạn phá ổ khá của dân trộm cắp để chui vào phòng Lam Uyên, sau khi mở được khóa phòng tắm phát hiện cô lại ngủ quên, chỉ biết lắc đầu chào thua.Dì Hàn biết thừa con trai chuẩn bị chấm m*t con dâu nên khéo léo kéo chồng về phòng đóng cửa tự bồi dưỡng với nhau.Lam Uyên được Dạ Trạch vớt lên tắm tráng, lau người sạch sẽ vứt lên giường một lúc thì phát sốt. Chẳng qua Dạ Trạch cho cô uống thuốc, chườm trán, làm đủ cách đều không bớt, cuối cùng phải gọi cấp cứu. Đêm ngày 29 cả nhà họ Dạ phát hoảng lên vì cô.Bình thường dì Hàn luôn mang theo bác sĩ tư để tiện xử lý các tình huống ốm đau thương thế nhưng lúc lên máy bay vì muốn tranh thủ ân ái nên Dạ Tinh Vân lão công thâm hiển kia đã đuổi hết phi đoàn cùng y sĩ về, tự mình lái phi cơ tư nhân đến. Và rồi... khi lên đủ độ cao ổn định, lão bật chế độ tự lái, lủi xuống khoang làm chuyện người lớn với nàng.Dạ Trạch rất mạnh tay chuyển cô lên phòng VIP rộng nhất, cho người kê giường lớn hơn vừa tiện nằm chung với cô, lại bố trí rèm lớn chia không gian làm đôi cho lão baba và mẹ tâm sự một bên, tuyệt đối không làm phiền anh ôm cô ngủ.Lam Uyên ngày bé rất hay ốm vặt, lớn lên cải thiện hơn, dần dần bồi dưỡng tới mức gần như mình đồng da sắt. Hết một tối truyền nước và vitamin, đến gần trưa ngày 30 thì cô tỉnh. Sau khi nhìn kĩ kim truyền trên tay, cô ghét bỏ tự mình giật ra. Đau muốn khóc nhưng không có lý do chính đáng để khóc nên đành ngậm ngùi vẩy vẩy cho lỗ kim rớm máu đông lại nhanh hơn. Cô còn bận lễ trao giải, không thừa thời gian làm mình làm mẩy diễn trò liễu yếu đào tơ.- Này, dậy đi! _ Cô vỗ vai chàng trai nằm cạnh đang say giấc nồng, lật chăn thò tay xuống định giật lông chân anh.Sau đó, cô khựng lại bàng hoàng, đưa tay ôm mặt bất lực. Dạ Trạch làm quái gì có lông chân đâu? Đôi khi cô tự hỏi con hàng này có phải là gái không đấy! Da dẻ trắng trẻo vừa đủ, không giống như tiểu bạch kiểm thụ. Vóc dáng cao ráo, chân tay đẹp đẽ, có cơ múi chỉ thừa chứ không thiếu, eo thon lại mông mẩy. Ngực rộng, rắn chắn, có xương quai xanh đủ lớn, rất quyến rũ. Chưa kể khuôn mặt... con mẹ nó, Lam Uyên hận không thể h**p chết anh. Nhìn cái thứ yêu nghiệt này thật sôi máu! Arghh~Mà cô vừa có suy nghĩ chết tiệt gì thế này? h**p chết anh? Ôi thần linh ơi, xin ngài ban phước lành cho cô! Cô chỉ là nhất thời bị u mê thôi, thật luôn!
Dạ Trạch lần thứ n sử dụng thủ đoạn phá ổ khá của dân trộm cắp để chui vào phòng Lam Uyên, sau khi mở được khóa phòng tắm phát hiện cô lại ngủ quên, chỉ biết lắc đầu chào thua.
Dì Hàn biết thừa con trai chuẩn bị chấm m*t con dâu nên khéo léo kéo chồng về phòng đóng cửa tự bồi dưỡng với nhau.
Lam Uyên được Dạ Trạch vớt lên tắm tráng, lau người sạch sẽ vứt lên giường một lúc thì phát sốt. Chẳng qua Dạ Trạch cho cô uống thuốc, chườm trán, làm đủ cách đều không bớt, cuối cùng phải gọi cấp cứu. Đêm ngày 29 cả nhà họ Dạ phát hoảng lên vì cô.
Bình thường dì Hàn luôn mang theo bác sĩ tư để tiện xử lý các tình huống ốm đau thương thế nhưng lúc lên máy bay vì muốn tranh thủ ân ái nên Dạ Tinh Vân lão công thâm hiển kia đã đuổi hết phi đoàn cùng y sĩ về, tự mình lái phi cơ tư nhân đến. Và rồi... khi lên đủ độ cao ổn định, lão bật chế độ tự lái, lủi xuống khoang làm chuyện người lớn với nàng.
Dạ Trạch rất mạnh tay chuyển cô lên phòng VIP rộng nhất, cho người kê giường lớn hơn vừa tiện nằm chung với cô, lại bố trí rèm lớn chia không gian làm đôi cho lão baba và mẹ tâm sự một bên, tuyệt đối không làm phiền anh ôm cô ngủ.
Lam Uyên ngày bé rất hay ốm vặt, lớn lên cải thiện hơn, dần dần bồi dưỡng tới mức gần như mình đồng da sắt. Hết một tối truyền nước và vitamin, đến gần trưa ngày 30 thì cô tỉnh. Sau khi nhìn kĩ kim truyền trên tay, cô ghét bỏ tự mình giật ra. Đau muốn khóc nhưng không có lý do chính đáng để khóc nên đành ngậm ngùi vẩy vẩy cho lỗ kim rớm máu đông lại nhanh hơn. Cô còn bận lễ trao giải, không thừa thời gian làm mình làm mẩy diễn trò liễu yếu đào tơ.
- Này, dậy đi! _ Cô vỗ vai chàng trai nằm cạnh đang say giấc nồng, lật chăn thò tay xuống định giật lông chân anh.
Sau đó, cô khựng lại bàng hoàng, đưa tay ôm mặt bất lực. Dạ Trạch làm quái gì có lông chân đâu? Đôi khi cô tự hỏi con hàng này có phải là gái không đấy! Da dẻ trắng trẻo vừa đủ, không giống như tiểu bạch kiểm thụ. Vóc dáng cao ráo, chân tay đẹp đẽ, có cơ múi chỉ thừa chứ không thiếu, eo thon lại mông mẩy. Ngực rộng, rắn chắn, có xương quai xanh đủ lớn, rất quyến rũ. Chưa kể khuôn mặt... con mẹ nó, Lam Uyên hận không thể h**p chết anh. Nhìn cái thứ yêu nghiệt này thật sôi máu! Arghh~
Mà cô vừa có suy nghĩ chết tiệt gì thế này? h**p chết anh? Ôi thần linh ơi, xin ngài ban phước lành cho cô! Cô chỉ là nhất thời bị u mê thôi, thật luôn!
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dạ Trạch lần thứ n sử dụng thủ đoạn phá ổ khá của dân trộm cắp để chui vào phòng Lam Uyên, sau khi mở được khóa phòng tắm phát hiện cô lại ngủ quên, chỉ biết lắc đầu chào thua.Dì Hàn biết thừa con trai chuẩn bị chấm m*t con dâu nên khéo léo kéo chồng về phòng đóng cửa tự bồi dưỡng với nhau.Lam Uyên được Dạ Trạch vớt lên tắm tráng, lau người sạch sẽ vứt lên giường một lúc thì phát sốt. Chẳng qua Dạ Trạch cho cô uống thuốc, chườm trán, làm đủ cách đều không bớt, cuối cùng phải gọi cấp cứu. Đêm ngày 29 cả nhà họ Dạ phát hoảng lên vì cô.Bình thường dì Hàn luôn mang theo bác sĩ tư để tiện xử lý các tình huống ốm đau thương thế nhưng lúc lên máy bay vì muốn tranh thủ ân ái nên Dạ Tinh Vân lão công thâm hiển kia đã đuổi hết phi đoàn cùng y sĩ về, tự mình lái phi cơ tư nhân đến. Và rồi... khi lên đủ độ cao ổn định, lão bật chế độ tự lái, lủi xuống khoang làm chuyện người lớn với nàng.Dạ Trạch rất mạnh tay chuyển cô lên phòng VIP rộng nhất, cho người kê giường lớn hơn vừa tiện nằm chung với cô, lại bố trí rèm lớn chia không gian làm đôi cho lão baba và mẹ tâm sự một bên, tuyệt đối không làm phiền anh ôm cô ngủ.Lam Uyên ngày bé rất hay ốm vặt, lớn lên cải thiện hơn, dần dần bồi dưỡng tới mức gần như mình đồng da sắt. Hết một tối truyền nước và vitamin, đến gần trưa ngày 30 thì cô tỉnh. Sau khi nhìn kĩ kim truyền trên tay, cô ghét bỏ tự mình giật ra. Đau muốn khóc nhưng không có lý do chính đáng để khóc nên đành ngậm ngùi vẩy vẩy cho lỗ kim rớm máu đông lại nhanh hơn. Cô còn bận lễ trao giải, không thừa thời gian làm mình làm mẩy diễn trò liễu yếu đào tơ.- Này, dậy đi! _ Cô vỗ vai chàng trai nằm cạnh đang say giấc nồng, lật chăn thò tay xuống định giật lông chân anh.Sau đó, cô khựng lại bàng hoàng, đưa tay ôm mặt bất lực. Dạ Trạch làm quái gì có lông chân đâu? Đôi khi cô tự hỏi con hàng này có phải là gái không đấy! Da dẻ trắng trẻo vừa đủ, không giống như tiểu bạch kiểm thụ. Vóc dáng cao ráo, chân tay đẹp đẽ, có cơ múi chỉ thừa chứ không thiếu, eo thon lại mông mẩy. Ngực rộng, rắn chắn, có xương quai xanh đủ lớn, rất quyến rũ. Chưa kể khuôn mặt... con mẹ nó, Lam Uyên hận không thể h**p chết anh. Nhìn cái thứ yêu nghiệt này thật sôi máu! Arghh~Mà cô vừa có suy nghĩ chết tiệt gì thế này? h**p chết anh? Ôi thần linh ơi, xin ngài ban phước lành cho cô! Cô chỉ là nhất thời bị u mê thôi, thật luôn!