Tác giả:

- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…

Chương 232

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dạ Trạch ngáp ngủ, cánh tay bần tiện quàng lên người Lam Uyên kéo cô nằm xuống, sau đó hết dụi vào cô lại bắt đầu sờ vào trong áo.Lam Uyên không chịu được nữa bèn thẳng tay đập vào mặt anh:- Dậy đi thứ tỳ thiếp d*m đ*ng này! Ngươi mộng xuân cái mẹ gì vậy?Có lẽ ăn đòn khá đau nên người con trai kia dần tỉnh, ngơ ngác nhìn Lam Uyên rồi nhìn xuống bàn tay đang tự n*n b*p ngực mình, luống cuống bật dậy, bỏ tay ra khỏi nơi nhạy cảm, quay mặt sang chỗ khác ngại ngùng:- Hoàng thượng~ người 'làm' thần thiếp sợ~- Hừ... sợ? Ngươi chưa ngủ chết trẫm, trẫm còn đang mừng đây!- Hoàng thượng~- Thượng cái quần què! Dậy bồi ăn rồi đưa trẫm hồi cung! _ Lam Uyên tuyệt tình phẩy tay, nhanh chóng gập chăn gọn gàng đặt dưới chân giường.Chờ bóng cô đi khuất, Dạ Trạch len lén mở rộng cặp đùi, nhìn xuống thứ cồm cộm trong quần thở dài. May mà anh nhanh trí đổi tư thế che đi kịp thời, để Lam Uyên nhìn thấy anh dám 'chào cờ' với cô thì cô nhất định băm vằm tiểu đệ đáng thương ra mất.Một người đàn ông bình thường luôn có khung giờ hay hoàn cảnh nhạy cảm nhất định, rất dễ bị kích động. Dạ Trạch đương nhiên có, phần lớn là buổi sáng, khi nằm cạnh Lam Uyên ăn đậu hũ hoặc là ờm... thi thoảng nhớ cô quá cũng thế...Lam Uyên biết cô phiền hà dì Hàn và chú Vân quá nhiều rồi cho nên kéo Dạ Trạch cùng cả nhà đi ăn trưa rồi mới tới Studio của Ngụy Thao.Dì Hàn tiếp tục kể cho Lam Uyên những chiến tích oanh liệt thời còn nhỏ của Dạ Trạch làm cô cười đau tới bụng, không ngậm được miệng. Chưa hết, nàng bán đứng cả lão công, kể cho cô đủ sự tích hay ho của Dạ Tinh Vân - Nathanael Kris. Bởi vì nói chuyện quá hợp nên Lam Uyên cũng không kiêng nể, nói cho nàng chuyện Dạ Trạch bị cô cắn vào mông, rồi tới cả chuyện anh mộng xuân ban nãy.Mẹ chồng nàng dâu hài hòa lẽ ra rất đáng tán thưởng nhưng Dạ Trạch chỉ hận không thể khiến cho các nàng trở mặt thù ghét. Ít nhất chỉ khi đó anh mới không bị thất sủng, không bị các nàng phanh phui quá khứ đáng xấu hổ. Dạ Tinh Vân tâm trạng không khác Dạ Trạch là bao. Là người chồng hợp pháp của Hannah Audrey, ông cảm thấy rất chướng mắt hai người phụ nữ này vui vui vẻ vẻ. Chẳng lẽ con dâu so với lão công giàu có đẹp trai tinh lực tốt địa vị còn cao hơn sao?- ----哈喽! 感谢大家阅读我的故事 ❤

Dạ Trạch ngáp ngủ, cánh tay bần tiện quàng lên người Lam Uyên kéo cô nằm xuống, sau đó hết dụi vào cô lại bắt đầu sờ vào trong áo.

Lam Uyên không chịu được nữa bèn thẳng tay đập vào mặt anh:

- Dậy đi thứ tỳ thiếp d*m đ*ng này! Ngươi mộng xuân cái mẹ gì vậy?

Có lẽ ăn đòn khá đau nên người con trai kia dần tỉnh, ngơ ngác nhìn Lam Uyên rồi nhìn xuống bàn tay đang tự n*n b*p ngực mình, luống cuống bật dậy, bỏ tay ra khỏi nơi nhạy cảm, quay mặt sang chỗ khác ngại ngùng:

- Hoàng thượng~ người 'làm' thần thiếp sợ~

- Hừ... sợ? Ngươi chưa ngủ chết trẫm, trẫm còn đang mừng đây!

- Hoàng thượng~

- Thượng cái quần què! Dậy bồi ăn rồi đưa trẫm hồi cung! _ Lam Uyên tuyệt tình phẩy tay, nhanh chóng gập chăn gọn gàng đặt dưới chân giường.

Chờ bóng cô đi khuất, Dạ Trạch len lén mở rộng cặp đùi, nhìn xuống thứ cồm cộm trong quần thở dài. May mà anh nhanh trí đổi tư thế che đi kịp thời, để Lam Uyên nhìn thấy anh dám 'chào cờ' với cô thì cô nhất định băm vằm tiểu đệ đáng thương ra mất.

Một người đàn ông bình thường luôn có khung giờ hay hoàn cảnh nhạy cảm nhất định, rất dễ bị kích động. Dạ Trạch đương nhiên có, phần lớn là buổi sáng, khi nằm cạnh Lam Uyên ăn đậu hũ hoặc là ờm... thi thoảng nhớ cô quá cũng thế...

Lam Uyên biết cô phiền hà dì Hàn và chú Vân quá nhiều rồi cho nên kéo Dạ Trạch cùng cả nhà đi ăn trưa rồi mới tới Studio của Ngụy Thao.

Dì Hàn tiếp tục kể cho Lam Uyên những chiến tích oanh liệt thời còn nhỏ của Dạ Trạch làm cô cười đau tới bụng, không ngậm được miệng. Chưa hết, nàng bán đứng cả lão công, kể cho cô đủ sự tích hay ho của Dạ Tinh Vân - Nathanael Kris. Bởi vì nói chuyện quá hợp nên Lam Uyên cũng không kiêng nể, nói cho nàng chuyện Dạ Trạch bị cô cắn vào mông, rồi tới cả chuyện anh mộng xuân ban nãy.

Mẹ chồng nàng dâu hài hòa lẽ ra rất đáng tán thưởng nhưng Dạ Trạch chỉ hận không thể khiến cho các nàng trở mặt thù ghét. Ít nhất chỉ khi đó anh mới không bị thất sủng, không bị các nàng phanh phui quá khứ đáng xấu hổ. Dạ Tinh Vân tâm trạng không khác Dạ Trạch là bao. Là người chồng hợp pháp của Hannah Audrey, ông cảm thấy rất chướng mắt hai người phụ nữ này vui vui vẻ vẻ. Chẳng lẽ con dâu so với lão công giàu có đẹp trai tinh lực tốt địa vị còn cao hơn sao?

- ----

哈喽! 感谢大家阅读我的故事 ❤

Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Dạ Trạch ngáp ngủ, cánh tay bần tiện quàng lên người Lam Uyên kéo cô nằm xuống, sau đó hết dụi vào cô lại bắt đầu sờ vào trong áo.Lam Uyên không chịu được nữa bèn thẳng tay đập vào mặt anh:- Dậy đi thứ tỳ thiếp d*m đ*ng này! Ngươi mộng xuân cái mẹ gì vậy?Có lẽ ăn đòn khá đau nên người con trai kia dần tỉnh, ngơ ngác nhìn Lam Uyên rồi nhìn xuống bàn tay đang tự n*n b*p ngực mình, luống cuống bật dậy, bỏ tay ra khỏi nơi nhạy cảm, quay mặt sang chỗ khác ngại ngùng:- Hoàng thượng~ người 'làm' thần thiếp sợ~- Hừ... sợ? Ngươi chưa ngủ chết trẫm, trẫm còn đang mừng đây!- Hoàng thượng~- Thượng cái quần què! Dậy bồi ăn rồi đưa trẫm hồi cung! _ Lam Uyên tuyệt tình phẩy tay, nhanh chóng gập chăn gọn gàng đặt dưới chân giường.Chờ bóng cô đi khuất, Dạ Trạch len lén mở rộng cặp đùi, nhìn xuống thứ cồm cộm trong quần thở dài. May mà anh nhanh trí đổi tư thế che đi kịp thời, để Lam Uyên nhìn thấy anh dám 'chào cờ' với cô thì cô nhất định băm vằm tiểu đệ đáng thương ra mất.Một người đàn ông bình thường luôn có khung giờ hay hoàn cảnh nhạy cảm nhất định, rất dễ bị kích động. Dạ Trạch đương nhiên có, phần lớn là buổi sáng, khi nằm cạnh Lam Uyên ăn đậu hũ hoặc là ờm... thi thoảng nhớ cô quá cũng thế...Lam Uyên biết cô phiền hà dì Hàn và chú Vân quá nhiều rồi cho nên kéo Dạ Trạch cùng cả nhà đi ăn trưa rồi mới tới Studio của Ngụy Thao.Dì Hàn tiếp tục kể cho Lam Uyên những chiến tích oanh liệt thời còn nhỏ của Dạ Trạch làm cô cười đau tới bụng, không ngậm được miệng. Chưa hết, nàng bán đứng cả lão công, kể cho cô đủ sự tích hay ho của Dạ Tinh Vân - Nathanael Kris. Bởi vì nói chuyện quá hợp nên Lam Uyên cũng không kiêng nể, nói cho nàng chuyện Dạ Trạch bị cô cắn vào mông, rồi tới cả chuyện anh mộng xuân ban nãy.Mẹ chồng nàng dâu hài hòa lẽ ra rất đáng tán thưởng nhưng Dạ Trạch chỉ hận không thể khiến cho các nàng trở mặt thù ghét. Ít nhất chỉ khi đó anh mới không bị thất sủng, không bị các nàng phanh phui quá khứ đáng xấu hổ. Dạ Tinh Vân tâm trạng không khác Dạ Trạch là bao. Là người chồng hợp pháp của Hannah Audrey, ông cảm thấy rất chướng mắt hai người phụ nữ này vui vui vẻ vẻ. Chẳng lẽ con dâu so với lão công giàu có đẹp trai tinh lực tốt địa vị còn cao hơn sao?- ----哈喽! 感谢大家阅读我的故事 ❤

Chương 232