Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 46

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Trống trãi...Cô đơn...Mặt nạ.Những thứ đó đều quá thân thuộc với cô.Mỗi ngày,cô ấy thức dậy trong một căn phòng chẳng có gì trừ một chiếc giường đơn trắng.Mở mắt ra chỉ cảm nhận được hơi lạnh xung quanh,bất giác cô ấy cứ ngẩn người suy tư,ngồi đến cần trưa.Ánh nắng chiếu vào mắt cô,khi đó cô mới nhận thức ra được bây giờ đã sáng,cô ấy nhẹ nhàng chạm mũi bàn chân vào sàn nhà lạnh toát.Với chiếc đầm màu trắng như tâm hồn cô vậy-trống rỗng.Chân trần mà đi xuống nhà.Trong một ngôi nhà rộng lớn như vậy,mọi thứ đều có đầy đủ nhưng cớ sao lòng lại cảm thấy mất mát như vậy.Đã bao lâu cô đã có cảm giác như vậy.Mỗi đêm,cô hầu như chẳng ngủ được,đêm nào cũng phải nhờ tới thuốc an thần thì cô mới có thể ngủ nhưng hậu quả là người cô hầu như rất tiều tuỵ.Như vậy mà cô ấy lại có thể thiếp đi dễ dàng như vậy trong lòng Bạch Vân.Anh ấy chẳng qua chỉ là một người đồng nghiệp thôi,cũng chỉ là một vị tiền bối thôi mà.Làm sao lại cho cô có được một cảm giác an tâm như vậy,bình yên như vậy.Cô thiếp đi trong lòng anh,trên mặt còn đọng lại những giọt nước mắt chưa cạn dứt.Mỹ lệ mà mang đau thương.Cô tựa như tuyết mong manh đến dễ tan,cũng rất đẹp.Tuyết khiến cho người ta muốn chạm vào,đến khi chạm được thì nó liền tan vào không khí chỉ còn một chút hơi lạnh còn sót lại.

Trống trãi...

Cô đơn...

Mặt nạ.

Những thứ đó đều quá thân thuộc với cô.Mỗi ngày,cô ấy thức dậy trong một căn phòng chẳng có gì trừ một chiếc giường đơn trắng.Mở mắt ra chỉ cảm nhận được hơi lạnh xung quanh,bất giác cô ấy cứ ngẩn người suy tư,ngồi đến cần trưa.

Ánh nắng chiếu vào mắt cô,khi đó cô mới nhận thức ra được bây giờ đã sáng,cô ấy nhẹ nhàng chạm mũi bàn chân vào sàn nhà lạnh toát.

Với chiếc đầm màu trắng như tâm hồn cô vậy-trống rỗng.Chân trần mà đi xuống nhà.

Trong một ngôi nhà rộng lớn như vậy,mọi thứ đều có đầy đủ nhưng cớ sao lòng lại cảm thấy mất mát như vậy.

Đã bao lâu cô đã có cảm giác như vậy.Mỗi đêm,cô hầu như chẳng ngủ được,đêm nào cũng phải nhờ tới thuốc an thần thì cô mới có thể ngủ nhưng hậu quả là người cô hầu như rất tiều tuỵ.

Như vậy mà cô ấy lại có thể thiếp đi dễ dàng như vậy trong lòng Bạch Vân.Anh ấy chẳng qua chỉ là một người đồng nghiệp thôi,cũng chỉ là một vị tiền bối thôi mà.

Làm sao lại cho cô có được một cảm giác an tâm như vậy,bình yên như vậy.

Cô thiếp đi trong lòng anh,trên mặt còn đọng lại những giọt nước mắt chưa cạn dứt.Mỹ lệ mà mang đau thương.Cô tựa như tuyết mong manh đến dễ tan,cũng rất đẹp.

Tuyết khiến cho người ta muốn chạm vào,đến khi chạm được thì nó liền tan vào không khí chỉ còn một chút hơi lạnh còn sót lại.

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Trống trãi...Cô đơn...Mặt nạ.Những thứ đó đều quá thân thuộc với cô.Mỗi ngày,cô ấy thức dậy trong một căn phòng chẳng có gì trừ một chiếc giường đơn trắng.Mở mắt ra chỉ cảm nhận được hơi lạnh xung quanh,bất giác cô ấy cứ ngẩn người suy tư,ngồi đến cần trưa.Ánh nắng chiếu vào mắt cô,khi đó cô mới nhận thức ra được bây giờ đã sáng,cô ấy nhẹ nhàng chạm mũi bàn chân vào sàn nhà lạnh toát.Với chiếc đầm màu trắng như tâm hồn cô vậy-trống rỗng.Chân trần mà đi xuống nhà.Trong một ngôi nhà rộng lớn như vậy,mọi thứ đều có đầy đủ nhưng cớ sao lòng lại cảm thấy mất mát như vậy.Đã bao lâu cô đã có cảm giác như vậy.Mỗi đêm,cô hầu như chẳng ngủ được,đêm nào cũng phải nhờ tới thuốc an thần thì cô mới có thể ngủ nhưng hậu quả là người cô hầu như rất tiều tuỵ.Như vậy mà cô ấy lại có thể thiếp đi dễ dàng như vậy trong lòng Bạch Vân.Anh ấy chẳng qua chỉ là một người đồng nghiệp thôi,cũng chỉ là một vị tiền bối thôi mà.Làm sao lại cho cô có được một cảm giác an tâm như vậy,bình yên như vậy.Cô thiếp đi trong lòng anh,trên mặt còn đọng lại những giọt nước mắt chưa cạn dứt.Mỹ lệ mà mang đau thương.Cô tựa như tuyết mong manh đến dễ tan,cũng rất đẹp.Tuyết khiến cho người ta muốn chạm vào,đến khi chạm được thì nó liền tan vào không khí chỉ còn một chút hơi lạnh còn sót lại.

Chương 46