Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…
Chương 47: Làm tổn thương một người
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Khoảnh khắc cô thiếp đi trong lòng Bạch Vân phút chốc tựa như dừng lại,thời gian trôi chậm dần,bãi biển chỉ còn mỗi hai người với những hơi gió lạnh buốt mùa đông.Nghe thì khung cảnh tựa chừng rất đẹp nhưng trong nó chứa rất nhiều những bí mật mà người khác không thể nào biết được.Mặt trời bắt đầu buông dần,từ nơi anh và cô có thể thấy hoàng hôn rõ nhất.Khi mặt trời tới đỉnh điểm giao nhau với mặt biển.Dường như đã có một đường chân trời vô hình vạch ngang thành hai mặt trời đối nhau.Khoảnh khắc đẹp vô cùng,người đời thường nói cặp đôi nào có thể cùng nhau ngắm hoàng hôn như vậy thì sẽ mãi hạnh phúc nhưng tiếc rằng anh chỉ có thể ngắm cảnh này một mình.Nghĩ tới điều đó tim anh liền thắt lại,đau vô cùng cũng chẳng biết tại sao.Phải chăng cô lại làm một người đau vì cô? Lại làm một người vì cô mà tổn thương?
Khoảnh khắc cô thiếp đi trong lòng Bạch Vân phút chốc tựa như dừng lại,thời gian trôi chậm dần,bãi biển chỉ còn mỗi hai người với những hơi gió lạnh buốt mùa đông.
Nghe thì khung cảnh tựa chừng rất đẹp nhưng trong nó chứa rất nhiều những bí mật mà người khác không thể nào biết được.
Mặt trời bắt đầu buông dần,từ nơi anh và cô có thể thấy hoàng hôn rõ nhất.Khi mặt trời tới đỉnh điểm giao nhau với mặt biển.Dường như đã có một đường chân trời vô hình vạch ngang thành hai mặt trời đối nhau.
Khoảnh khắc đẹp vô cùng,người đời thường nói cặp đôi nào có thể cùng nhau ngắm hoàng hôn như vậy thì sẽ mãi hạnh phúc nhưng tiếc rằng anh chỉ có thể ngắm cảnh này một mình.
Nghĩ tới điều đó tim anh liền thắt lại,đau vô cùng cũng chẳng biết tại sao.
Phải chăng cô lại làm một người đau vì cô? Lại làm một người vì cô mà tổn thương?
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Khoảnh khắc cô thiếp đi trong lòng Bạch Vân phút chốc tựa như dừng lại,thời gian trôi chậm dần,bãi biển chỉ còn mỗi hai người với những hơi gió lạnh buốt mùa đông.Nghe thì khung cảnh tựa chừng rất đẹp nhưng trong nó chứa rất nhiều những bí mật mà người khác không thể nào biết được.Mặt trời bắt đầu buông dần,từ nơi anh và cô có thể thấy hoàng hôn rõ nhất.Khi mặt trời tới đỉnh điểm giao nhau với mặt biển.Dường như đã có một đường chân trời vô hình vạch ngang thành hai mặt trời đối nhau.Khoảnh khắc đẹp vô cùng,người đời thường nói cặp đôi nào có thể cùng nhau ngắm hoàng hôn như vậy thì sẽ mãi hạnh phúc nhưng tiếc rằng anh chỉ có thể ngắm cảnh này một mình.Nghĩ tới điều đó tim anh liền thắt lại,đau vô cùng cũng chẳng biết tại sao.Phải chăng cô lại làm một người đau vì cô? Lại làm một người vì cô mà tổn thương?