Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 49

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Anh đưa cô về,trên đường hai người chẳng ai nói gì.Cô trong im lặng mà suy ngẫm lại những câu từ mình đã làm tổn thương người ấy.Dù biết nhớ lại chỉ khiến mình đau nhưng nỗi đau đó nhắc nhở cô về hiện thực như thế nào.Khiến cô bớt ảo tưởng vị trí của mình trong lòng cậu ấy.Rằng mình chẳng bằng gì cả,tất cả đều dừng lại kể từ ngày đó.Vậy tại sao cô lại đau như vậy?Chỉ nghĩ tới giữa cô và cậu ấy chẳng còn gì khiến tim cô đau như dao cắt.Muốn thét lên rằng "Tớ vẫn còn yêu cậu"nhưng bản lĩnh chẳng có thì làm gì có chuyện nói ra.Có phải mình nhát gan quá?Chỉ muốn ôm hết tổn thương về mình.Để rồi khi đêm,cô một mình,một chăn gối,với một bản list nhạc toàn nhạc tâm trạng.Cầm chiếc điện thoại mà lục lại những thông tin về cậu ấy.Tự cười rồi lại âm thầm rơi nước mắt trong đêm.

Anh đưa cô về,trên đường hai người chẳng ai nói gì.Cô trong im lặng mà suy ngẫm lại những câu từ mình đã làm tổn thương người ấy.

Dù biết nhớ lại chỉ khiến mình đau nhưng nỗi đau đó nhắc nhở cô về hiện thực như thế nào.Khiến cô bớt ảo tưởng vị trí của mình trong lòng cậu ấy.

Rằng mình chẳng bằng gì cả,tất cả đều dừng lại kể từ ngày đó.

Vậy tại sao cô lại đau như vậy?Chỉ nghĩ tới giữa cô và cậu ấy chẳng còn gì khiến tim cô đau như dao cắt.

Muốn thét lên rằng "Tớ vẫn còn yêu cậu"nhưng bản lĩnh chẳng có thì làm gì có chuyện nói ra.

Có phải mình nhát gan quá?

Chỉ muốn ôm hết tổn thương về mình.

Để rồi khi đêm,cô một mình,một chăn gối,với một bản list nhạc toàn nhạc tâm trạng.Cầm chiếc điện thoại mà lục lại những thông tin về cậu ấy.

Tự cười rồi lại âm thầm rơi nước mắt trong đêm.

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Anh đưa cô về,trên đường hai người chẳng ai nói gì.Cô trong im lặng mà suy ngẫm lại những câu từ mình đã làm tổn thương người ấy.Dù biết nhớ lại chỉ khiến mình đau nhưng nỗi đau đó nhắc nhở cô về hiện thực như thế nào.Khiến cô bớt ảo tưởng vị trí của mình trong lòng cậu ấy.Rằng mình chẳng bằng gì cả,tất cả đều dừng lại kể từ ngày đó.Vậy tại sao cô lại đau như vậy?Chỉ nghĩ tới giữa cô và cậu ấy chẳng còn gì khiến tim cô đau như dao cắt.Muốn thét lên rằng "Tớ vẫn còn yêu cậu"nhưng bản lĩnh chẳng có thì làm gì có chuyện nói ra.Có phải mình nhát gan quá?Chỉ muốn ôm hết tổn thương về mình.Để rồi khi đêm,cô một mình,một chăn gối,với một bản list nhạc toàn nhạc tâm trạng.Cầm chiếc điện thoại mà lục lại những thông tin về cậu ấy.Tự cười rồi lại âm thầm rơi nước mắt trong đêm.

Chương 49