Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 50: Thay đổi

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đêm hôm đó cô được anh đưa về.Ngày hôm đó đối với cô mà nói thì như cô đã tìm được cho mình một người biết lắng nghe và thấu hiểu cô vậy.Sáng hôm nay,cô thức dậy với đôi mắt xưng đỏ,phải chăng buổi tối đó cô đã khóc rất nhiều.Trên mặt cô đã dần biến sắc.Kể từ hôm nay cô quyết định sẽ không yếu đuối nữa,không còn là cô gái giả vờ mạnh mẽ nữa.Vì bây giờ cô sẽ sống cho chính mình và sẽ đối mặt với chính con người thật của mình.Cô bước xuống,chân trần bước những bước rất nhẹ nhàng,vệ sinh cá nhân trong tích tắc.Cô bước ra với dáng vẻ hoàn toàn mới.Không còn là phong cách mặc đồ dễ thương,nhẹ nhàng,bánh bèo nữa mà giờ cô đã mặc những bộ trông rất trưởng thành và từ trên người cô toát ra một mùi hương thoang thoảng vị bạc hà.Cô vào tủ đồ của mình mà lấy hết những bộ đồ mà từ trước đến giờ cô mặc liền thu gọn vào một cái vali mà đem đi từ thiện.Duy nhất một chiếc váy mà cô để lại,đó chính là chiếc váy mà cô đã có được một cửa hàng kì lạ đó.Sau khi đem vali đi từ thiện thì cô lại một lần bất giác đi vào cửa hàng kì bí đó.Chẳng biết vì lí do gì mà cô đã có mặt tại cửa hàng đó."Nếu đã đến đây thì cũng phải vào thôi,dù sao mình cũng chả còn đồ để mặc.Tiện tay đi mua một tủ đồ mới thôi"Cô nói với một tâm trạng hào hứng.Nói xong cô liền bước vào cửa hàng đó.Vừa bước tới cô được một nhân viên quen thuộc ra mở cửa.Nhưng người đập vào mắt cô không phải người nhân viên mà là Chi cảnh.- Tại sao cậu ấy lại có mặt ở đây?Khi ánh mắt của hai người chạm nhau thì nét mặt của hai người liên thay đổi.Giờ đây ánh mắt của Linh linh không còn là áy náy,ngại ngùng nữa mà là ánh mắt mãnh liệt,nhưng có lửa vậy.Rất nhiệt huyết.Còn cậu ấy,tại sao lại bày ra vẻ mặt đó.Là một ánh mắt tránh né.Không muốn nhìn thẳng vào mắt cô.Cậu thấy cô tiến lại,ngỡ là lại một lần chạm mặt sẽ lại là một lần tổn thương nhau.Nhưng không ngờ cô không phải là lại chỗ cậu mà lại là bước ngang qua cậuKhoảnh khắc đó trong cậu đã có gì đó khựng lại.Đau quặn lại.Nhưng nhờ điều đó cậu ấy đã nhận ra được là cô ấy đã không còn là Linh Linh mà mình đã quen nữa rồi.Người cô ấy toát lên một không khí rất xa cách.Không còn yếu đuối như trước nữa."Cậu đã được thay đổi rồi linh linh"KHoảnh khắc đó dường như có có một khoảnh khắc vô hình đã vạch ra để ngăn cách hai con người này.Sẽ không còn mối quan hệ gì nữa...

Đêm hôm đó cô được anh đưa về.Ngày hôm đó đối với cô mà nói thì như cô đã tìm được cho mình một người biết lắng nghe và thấu hiểu cô vậy.

Sáng hôm nay,cô thức dậy với đôi mắt xưng đỏ,phải chăng buổi tối đó cô đã khóc rất nhiều.Trên mặt cô đã dần biến sắc.

Kể từ hôm nay cô quyết định sẽ không yếu đuối nữa,không còn là cô gái giả vờ mạnh mẽ nữa.Vì bây giờ cô sẽ sống cho chính mình và sẽ đối mặt với chính con người thật của mình.

Cô bước xuống,chân trần bước những bước rất nhẹ nhàng,vệ sinh cá nhân trong tích tắc.Cô bước ra với dáng vẻ hoàn toàn mới.

Không còn là phong cách mặc đồ dễ thương,nhẹ nhàng,bánh bèo nữa mà giờ cô đã mặc những bộ trông rất trưởng thành và từ trên người cô toát ra một mùi hương thoang thoảng vị bạc hà.

Cô vào tủ đồ của mình mà lấy hết những bộ đồ mà từ trước đến giờ cô mặc liền thu gọn vào một cái vali mà đem đi từ thiện.

Duy nhất một chiếc váy mà cô để lại,đó chính là chiếc váy mà cô đã có được một cửa hàng kì lạ đó.

Sau khi đem vali đi từ thiện thì cô lại một lần bất giác đi vào cửa hàng kì bí đó.

Chẳng biết vì lí do gì mà cô đã có mặt tại cửa hàng đó.

"Nếu đã đến đây thì cũng phải vào thôi,dù sao mình cũng chả còn đồ để mặc.Tiện tay đi mua một tủ đồ mới thôi"Cô nói với một tâm trạng hào hứng.

Nói xong cô liền bước vào cửa hàng đó.Vừa bước tới cô được một nhân viên quen thuộc ra mở cửa.

Nhưng người đập vào mắt cô không phải người nhân viên mà là Chi cảnh.

- Tại sao cậu ấy lại có mặt ở đây?

Khi ánh mắt của hai người chạm nhau thì nét mặt của hai người liên thay đổi.

Giờ đây ánh mắt của Linh linh không còn là áy náy,ngại ngùng nữa mà là ánh mắt mãnh liệt,nhưng có lửa vậy.Rất nhiệt huyết.

Còn cậu ấy,tại sao lại bày ra vẻ mặt đó.Là một ánh mắt tránh né.Không muốn nhìn thẳng vào mắt cô.

Cậu thấy cô tiến lại,ngỡ là lại một lần chạm mặt sẽ lại là một lần tổn thương nhau.Nhưng không ngờ cô không phải là lại chỗ cậu mà lại là bước ngang qua cậu

Khoảnh khắc đó trong cậu đã có gì đó khựng lại.Đau quặn lại.Nhưng nhờ điều đó cậu ấy đã nhận ra được là cô ấy đã không còn là Linh Linh mà mình đã quen nữa rồi.

Người cô ấy toát lên một không khí rất xa cách.Không còn yếu đuối như trước nữa.

"Cậu đã được thay đổi rồi linh linh"

KHoảnh khắc đó dường như có có một khoảnh khắc vô hình đã vạch ra để ngăn cách hai con người này.

Sẽ không còn mối quan hệ gì nữa...

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đêm hôm đó cô được anh đưa về.Ngày hôm đó đối với cô mà nói thì như cô đã tìm được cho mình một người biết lắng nghe và thấu hiểu cô vậy.Sáng hôm nay,cô thức dậy với đôi mắt xưng đỏ,phải chăng buổi tối đó cô đã khóc rất nhiều.Trên mặt cô đã dần biến sắc.Kể từ hôm nay cô quyết định sẽ không yếu đuối nữa,không còn là cô gái giả vờ mạnh mẽ nữa.Vì bây giờ cô sẽ sống cho chính mình và sẽ đối mặt với chính con người thật của mình.Cô bước xuống,chân trần bước những bước rất nhẹ nhàng,vệ sinh cá nhân trong tích tắc.Cô bước ra với dáng vẻ hoàn toàn mới.Không còn là phong cách mặc đồ dễ thương,nhẹ nhàng,bánh bèo nữa mà giờ cô đã mặc những bộ trông rất trưởng thành và từ trên người cô toát ra một mùi hương thoang thoảng vị bạc hà.Cô vào tủ đồ của mình mà lấy hết những bộ đồ mà từ trước đến giờ cô mặc liền thu gọn vào một cái vali mà đem đi từ thiện.Duy nhất một chiếc váy mà cô để lại,đó chính là chiếc váy mà cô đã có được một cửa hàng kì lạ đó.Sau khi đem vali đi từ thiện thì cô lại một lần bất giác đi vào cửa hàng kì bí đó.Chẳng biết vì lí do gì mà cô đã có mặt tại cửa hàng đó."Nếu đã đến đây thì cũng phải vào thôi,dù sao mình cũng chả còn đồ để mặc.Tiện tay đi mua một tủ đồ mới thôi"Cô nói với một tâm trạng hào hứng.Nói xong cô liền bước vào cửa hàng đó.Vừa bước tới cô được một nhân viên quen thuộc ra mở cửa.Nhưng người đập vào mắt cô không phải người nhân viên mà là Chi cảnh.- Tại sao cậu ấy lại có mặt ở đây?Khi ánh mắt của hai người chạm nhau thì nét mặt của hai người liên thay đổi.Giờ đây ánh mắt của Linh linh không còn là áy náy,ngại ngùng nữa mà là ánh mắt mãnh liệt,nhưng có lửa vậy.Rất nhiệt huyết.Còn cậu ấy,tại sao lại bày ra vẻ mặt đó.Là một ánh mắt tránh né.Không muốn nhìn thẳng vào mắt cô.Cậu thấy cô tiến lại,ngỡ là lại một lần chạm mặt sẽ lại là một lần tổn thương nhau.Nhưng không ngờ cô không phải là lại chỗ cậu mà lại là bước ngang qua cậuKhoảnh khắc đó trong cậu đã có gì đó khựng lại.Đau quặn lại.Nhưng nhờ điều đó cậu ấy đã nhận ra được là cô ấy đã không còn là Linh Linh mà mình đã quen nữa rồi.Người cô ấy toát lên một không khí rất xa cách.Không còn yếu đuối như trước nữa."Cậu đã được thay đổi rồi linh linh"KHoảnh khắc đó dường như có có một khoảnh khắc vô hình đã vạch ra để ngăn cách hai con người này.Sẽ không còn mối quan hệ gì nữa...

Chương 50: Thay đổi