Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…
Chương 52
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Càng yêu cô bao nhiêu thì càng hận cô bấy nhiêu.Từ một tình yêu mãnh liệt giờ biến thành một mối hận k dứt.Cậu bước nhanh về phía cô.Đi ngang qua như chưa từng quen biết."Cậu đã thay đổi vậy tôi cũng sẽ thay đổi"giọng nói trầm ấm lạnh lẽo.Dù là buổi sáng nhưng trời dường như là xế chiều.Mây kéo đến nhiều hơn,che khuất cả mặt trời và đột nhiên vài hạt mưa xuất hiện.Cơn mưa dần lớn hơn.Một mình cậu dầm dưới mưa.Không cho vệ sĩ đi theo."Giữa dòng đời,biển người vô kể.Gặp được cậu là một niềm hạnh phúc.Nhưng tớ lại không thể giữ được cậu..."Câu nói dù bi thương nhưng lại mãnh liệt như tự trách chính bản thân mình.Mưa dường như đã trút hết xuống những nỗi buồn trong cậu."Đáng thật!Mình thật sự đáng bị như vậy"vừa nói vừa cười trong nước mắt.Nước mắt cậu vừa ấm vừa mặn nhưng cậu không thể cảm nhận được vì nước mưa đã lạnh đến nổi thân nhiệt cậu còn chẳng ấm thì sao có cảm nhận được.Vết thương ngoài dù có tệ cỡ nào vẫn có thể lành được nhưng vết thương lòng thì sẽ chẳng bao giờ lành được.Cuộc đời có vô số căn bệnh nhưng cũng chẳng làm cậu ấy sợ nhưng cậu chỉ sợ duy nhất một căn bệnh được mang tên là "Tương tư".
Càng yêu cô bao nhiêu thì càng hận cô bấy nhiêu.Từ một tình yêu mãnh liệt giờ biến thành một mối hận k dứt.
Cậu bước nhanh về phía cô.Đi ngang qua như chưa từng quen biết.
"Cậu đã thay đổi vậy tôi cũng sẽ thay đổi"giọng nói trầm ấm lạnh lẽo.
Dù là buổi sáng nhưng trời dường như là xế chiều.Mây kéo đến nhiều hơn,che khuất cả mặt trời và đột nhiên vài hạt mưa xuất hiện.
Cơn mưa dần lớn hơn.Một mình cậu dầm dưới mưa.Không cho vệ sĩ đi theo.
"Giữa dòng đời,biển người vô kể.Gặp được cậu là một niềm hạnh phúc.Nhưng tớ lại không thể giữ được cậu..."
Câu nói dù bi thương nhưng lại mãnh liệt như tự trách chính bản thân mình.
Mưa dường như đã trút hết xuống những nỗi buồn trong cậu.
"Đáng thật!Mình thật sự đáng bị như vậy"vừa nói vừa cười trong nước mắt.
Nước mắt cậu vừa ấm vừa mặn nhưng cậu không thể cảm nhận được vì nước mưa đã lạnh đến nổi thân nhiệt cậu còn chẳng ấm thì sao có cảm nhận được.
Vết thương ngoài dù có tệ cỡ nào vẫn có thể lành được nhưng vết thương lòng thì sẽ chẳng bao giờ lành được.
Cuộc đời có vô số căn bệnh nhưng cũng chẳng làm cậu ấy sợ nhưng cậu chỉ sợ duy nhất một căn bệnh được mang tên là "Tương tư".
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Càng yêu cô bao nhiêu thì càng hận cô bấy nhiêu.Từ một tình yêu mãnh liệt giờ biến thành một mối hận k dứt.Cậu bước nhanh về phía cô.Đi ngang qua như chưa từng quen biết."Cậu đã thay đổi vậy tôi cũng sẽ thay đổi"giọng nói trầm ấm lạnh lẽo.Dù là buổi sáng nhưng trời dường như là xế chiều.Mây kéo đến nhiều hơn,che khuất cả mặt trời và đột nhiên vài hạt mưa xuất hiện.Cơn mưa dần lớn hơn.Một mình cậu dầm dưới mưa.Không cho vệ sĩ đi theo."Giữa dòng đời,biển người vô kể.Gặp được cậu là một niềm hạnh phúc.Nhưng tớ lại không thể giữ được cậu..."Câu nói dù bi thương nhưng lại mãnh liệt như tự trách chính bản thân mình.Mưa dường như đã trút hết xuống những nỗi buồn trong cậu."Đáng thật!Mình thật sự đáng bị như vậy"vừa nói vừa cười trong nước mắt.Nước mắt cậu vừa ấm vừa mặn nhưng cậu không thể cảm nhận được vì nước mưa đã lạnh đến nổi thân nhiệt cậu còn chẳng ấm thì sao có cảm nhận được.Vết thương ngoài dù có tệ cỡ nào vẫn có thể lành được nhưng vết thương lòng thì sẽ chẳng bao giờ lành được.Cuộc đời có vô số căn bệnh nhưng cũng chẳng làm cậu ấy sợ nhưng cậu chỉ sợ duy nhất một căn bệnh được mang tên là "Tương tư".