Tác giả:

Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…

Chương 53: Tôi muốn quên một người

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đi trong mưa,cậu có thể cảm nhận được nỗi buồn đã vơi nhưng cái cậu cần nhất bây giờ không phải là vơi đi nỗi buồn mà là quên đi hình bóng cô gái cậu từng thương.Cậu bước từng bước đi nhẹ nhàng,nhưng trĩu nặng sự cô đơn,lạc lõng.Khi về đến nhà thì đã là 10 giờ đêm.Cánh cửa hoa lệ mở ra chào đón cậu.Cậu dường như có tất cả mọi thứ.Tiền bạc,danh phận,địa vị,nhưng đối với cậu thì chẳng thể nào lấp được khoảng trống trong cậu.Sáng hôm sau,cậu liền lái một chiếc xe đến chỗ bác sĩ tâm lí."Lâu quá không gặp cậu."ánh mắt cậu dường như là đen quần,có thể cậu đã chẳng ngủ được.Khuôn mặt trắng bệt."Chào cậu Lục,cậu đến đây kiếm tôi có việc gì sao?"Bác sĩ Trương cười cố ý trêu chọc.Bác sĩ mà cậu tìm không phải người tầm thường.Trương Cung Tịch hiện tại trạc tuổi với Lục Chi Cảnh nhưng khác với Lục Chi Cảnh, cậu ta theo ngành Y.Là bạn học xưa của Lục Chi Cảnh.Hai người lúc còn đi học đã rất nổi tiếng.Một người là học trưởng âm nhạc,một người là học trưởng của môn tự nhiên.Dòng họ nhà Trương lâu đời đã theo Y học.Nên khả năng của Trương Cung Tịch đều được thừa hưởng.Từ nhỏ đã biết y,nắm đủ các kiến thức từ cơ bản đến nâng cao,thậm chí cậu còn nhớ rất rõ."Chỉ là muốn cậu giúp tôi quên đi một người" giọng nói Lục Chi Cảnh trầm nhưng trong đó rất nặng nề."Cậu muốn quên ai"nói vậy Trương Cung Tịch có vài phần ngạc nhiên."Tôi muốn quên một người con gái tôi từng hết lòng yêu,cũng từng hết lòng bảo vệ..."Lục Chi Cảnh nói nghẹn,cảm xúc lúc đó của cậu dường như muốn khóc.Trương Cung Tịch nghe nói vậy,mặt liền biến sắc.Vì từ lúc đi học Lục Chi Cảnh chẳng bao giờ lại gần một cô gái nào,cũng rất hiếm khi tiếp xúc với con gái."Cô gái nào mà có thể khiến cho bạn học Lục muốn quên đến thế?"Trương Cung Tịch cười mỉa mai.Tiến đến gần chiếc ghế làm việc của mình ngồi lên."Chính là cô con gái của hai minh tinh Chu Minh trị và Khương Kiều Di""Chu Linh Linh"*Tên họ của nữ chính là Chu Linh Linh nha các bạn đọc giả,xin lỗi vì bây giờ mới có."Thật sao!"Trương Cung Tịch liền đứng phắt dậy.Đứng hình một hồi.Chu Linh Linh thường được mọi người gọi là Linh Linh là tên cô dùng để vào nghành.Tài năng ca hát của cô thì đúng là thiên bẩm.Ngoài ra khí chất rất giống với bố cô.Vẻ ngoài xinh đẹp như tiên nữ.Trương Cung Tịch đứng hình vài giây

Đi trong mưa,cậu có thể cảm nhận được nỗi buồn đã vơi nhưng cái cậu cần nhất bây giờ không phải là vơi đi nỗi buồn mà là quên đi hình bóng cô gái cậu từng thương.

Cậu bước từng bước đi nhẹ nhàng,nhưng trĩu nặng sự cô đơn,lạc lõng.

Khi về đến nhà thì đã là 10 giờ đêm.Cánh cửa hoa lệ mở ra chào đón cậu.

Cậu dường như có tất cả mọi thứ.Tiền bạc,danh phận,địa vị,nhưng đối với cậu thì chẳng thể nào lấp được khoảng trống trong cậu.

Sáng hôm sau,cậu liền lái một chiếc xe đến chỗ bác sĩ tâm lí.

"Lâu quá không gặp cậu."ánh mắt cậu dường như là đen quần,có thể cậu đã chẳng ngủ được.Khuôn mặt trắng bệt.

"Chào cậu Lục,cậu đến đây kiếm tôi có việc gì sao?"Bác sĩ Trương cười cố ý trêu chọc.

Bác sĩ mà cậu tìm không phải người tầm thường.Trương Cung Tịch hiện tại trạc tuổi với Lục Chi Cảnh nhưng khác với Lục Chi Cảnh, cậu ta theo ngành Y.

Là bạn học xưa của Lục Chi Cảnh.Hai người lúc còn đi học đã rất nổi tiếng.Một người là học trưởng âm nhạc,một người là học trưởng của môn tự nhiên.

Dòng họ nhà Trương lâu đời đã theo Y học.Nên khả năng của Trương Cung Tịch đều được thừa hưởng.

Từ nhỏ đã biết y,nắm đủ các kiến thức từ cơ bản đến nâng cao,thậm chí cậu còn nhớ rất rõ.

"Chỉ là muốn cậu giúp tôi quên đi một người" giọng nói Lục Chi Cảnh trầm nhưng trong đó rất nặng nề.

"Cậu muốn quên ai"nói vậy Trương Cung Tịch có vài phần ngạc nhiên.

"Tôi muốn quên một người con gái tôi từng hết lòng yêu,cũng từng hết lòng bảo vệ..."Lục Chi Cảnh nói nghẹn,cảm xúc lúc đó của cậu dường như muốn khóc.

Trương Cung Tịch nghe nói vậy,mặt liền biến sắc.Vì từ lúc đi học Lục Chi Cảnh chẳng bao giờ lại gần một cô gái nào,cũng rất hiếm khi tiếp xúc với con gái.

"Cô gái nào mà có thể khiến cho bạn học Lục muốn quên đến thế?"Trương Cung Tịch cười mỉa mai.Tiến đến gần chiếc ghế làm việc của mình ngồi lên.

"Chính là cô con gái của hai minh tinh Chu Minh trị và Khương Kiều Di"

"Chu Linh Linh"

*Tên họ của nữ chính là Chu Linh Linh nha các bạn đọc giả,xin lỗi vì bây giờ mới có.

"Thật sao!"Trương Cung Tịch liền đứng phắt dậy.Đứng hình một hồi.

Chu Linh Linh thường được mọi người gọi là Linh Linh là tên cô dùng để vào nghành.

Tài năng ca hát của cô thì đúng là thiên bẩm.Ngoài ra khí chất rất giống với bố cô.Vẻ ngoài xinh đẹp như tiên nữ.

Trương Cung Tịch đứng hình vài giây

Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Đi trong mưa,cậu có thể cảm nhận được nỗi buồn đã vơi nhưng cái cậu cần nhất bây giờ không phải là vơi đi nỗi buồn mà là quên đi hình bóng cô gái cậu từng thương.Cậu bước từng bước đi nhẹ nhàng,nhưng trĩu nặng sự cô đơn,lạc lõng.Khi về đến nhà thì đã là 10 giờ đêm.Cánh cửa hoa lệ mở ra chào đón cậu.Cậu dường như có tất cả mọi thứ.Tiền bạc,danh phận,địa vị,nhưng đối với cậu thì chẳng thể nào lấp được khoảng trống trong cậu.Sáng hôm sau,cậu liền lái một chiếc xe đến chỗ bác sĩ tâm lí."Lâu quá không gặp cậu."ánh mắt cậu dường như là đen quần,có thể cậu đã chẳng ngủ được.Khuôn mặt trắng bệt."Chào cậu Lục,cậu đến đây kiếm tôi có việc gì sao?"Bác sĩ Trương cười cố ý trêu chọc.Bác sĩ mà cậu tìm không phải người tầm thường.Trương Cung Tịch hiện tại trạc tuổi với Lục Chi Cảnh nhưng khác với Lục Chi Cảnh, cậu ta theo ngành Y.Là bạn học xưa của Lục Chi Cảnh.Hai người lúc còn đi học đã rất nổi tiếng.Một người là học trưởng âm nhạc,một người là học trưởng của môn tự nhiên.Dòng họ nhà Trương lâu đời đã theo Y học.Nên khả năng của Trương Cung Tịch đều được thừa hưởng.Từ nhỏ đã biết y,nắm đủ các kiến thức từ cơ bản đến nâng cao,thậm chí cậu còn nhớ rất rõ."Chỉ là muốn cậu giúp tôi quên đi một người" giọng nói Lục Chi Cảnh trầm nhưng trong đó rất nặng nề."Cậu muốn quên ai"nói vậy Trương Cung Tịch có vài phần ngạc nhiên."Tôi muốn quên một người con gái tôi từng hết lòng yêu,cũng từng hết lòng bảo vệ..."Lục Chi Cảnh nói nghẹn,cảm xúc lúc đó của cậu dường như muốn khóc.Trương Cung Tịch nghe nói vậy,mặt liền biến sắc.Vì từ lúc đi học Lục Chi Cảnh chẳng bao giờ lại gần một cô gái nào,cũng rất hiếm khi tiếp xúc với con gái."Cô gái nào mà có thể khiến cho bạn học Lục muốn quên đến thế?"Trương Cung Tịch cười mỉa mai.Tiến đến gần chiếc ghế làm việc của mình ngồi lên."Chính là cô con gái của hai minh tinh Chu Minh trị và Khương Kiều Di""Chu Linh Linh"*Tên họ của nữ chính là Chu Linh Linh nha các bạn đọc giả,xin lỗi vì bây giờ mới có."Thật sao!"Trương Cung Tịch liền đứng phắt dậy.Đứng hình một hồi.Chu Linh Linh thường được mọi người gọi là Linh Linh là tên cô dùng để vào nghành.Tài năng ca hát của cô thì đúng là thiên bẩm.Ngoài ra khí chất rất giống với bố cô.Vẻ ngoài xinh đẹp như tiên nữ.Trương Cung Tịch đứng hình vài giây

Chương 53: Tôi muốn quên một người