Cậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu…
Chương 54
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Trong khi Trương Cung Tịch thẫn người thì Lục Chi Cảnh lại nhớ về kí ức lần đầu tiên gặp cô.Lần đầu gặp là giữa vườn hoa nhà cô,trong mắt cậu thì cô là một cô bé nhỏ nhắn cầm cây violin mà tấu nhạc như búp bê trong hộp nhạc vậy.Từ lần đầu gặp cô cậu đã bị hút hồn.Dáng vẻ lúc đó thật sự rất đẹp.Chỉ là cậu không biết vì cuộc gặp gỡ đó mà đã mang đến tình cảnh như vậy."Nếu có thể...quay trở lại về lúc đó thì tôi ước gì sẽ không gặp cậu,không để phải lòng cậu."Cậu nói với giọng nói nặng nề,từ trong giọng nói cậu Trương Cung Tịch có thể đoán được cậu yêu cô ấy đến nhường nào."Chỉ là không cam tâm từ bỏ..."cậu thở dài một tiếng."Vấn đề này hơi phức tạp có thể sẽ trị liệu trong một khoảng thời gian khá dài thậm chí có thể mất vài năm.Cậu vẫn muốn quên cô ấy chứ?"Trương Cung Tịch lấy tài liệu,đeo mắt kính vào."Dù thế nào tôi vẫn muốn quên.Gía cả thì không thành vấn đề"cậu nói với một giọng nói nghiêm túc bầu không khí bắt đầu lãnh đạm."Được thôi nhưng phải tuỳ vào ý chí của cậu nữa."
Trong khi Trương Cung Tịch thẫn người thì Lục Chi Cảnh lại nhớ về kí ức lần đầu tiên gặp cô.
Lần đầu gặp là giữa vườn hoa nhà cô,trong mắt cậu thì cô là một cô bé nhỏ nhắn cầm cây violin mà tấu nhạc như búp bê trong hộp nhạc vậy.
Từ lần đầu gặp cô cậu đã bị hút hồn.Dáng vẻ lúc đó thật sự rất đẹp.Chỉ là cậu không biết vì cuộc gặp gỡ đó mà đã mang đến tình cảnh như vậy.
"Nếu có thể...quay trở lại về lúc đó thì tôi ước gì sẽ không gặp cậu,không để phải lòng cậu."
Cậu nói với giọng nói nặng nề,từ trong giọng nói cậu Trương Cung Tịch có thể đoán được cậu yêu cô ấy đến nhường nào.
"Chỉ là không cam tâm từ bỏ..."cậu thở dài một tiếng.
"Vấn đề này hơi phức tạp có thể sẽ trị liệu trong một khoảng thời gian khá dài thậm chí có thể mất vài năm.Cậu vẫn muốn quên cô ấy chứ?"Trương Cung Tịch lấy tài liệu,đeo mắt kính vào.
"Dù thế nào tôi vẫn muốn quên.Gía cả thì không thành vấn đề"cậu nói với một giọng nói nghiêm túc bầu không khí bắt đầu lãnh đạm.
"Được thôi nhưng phải tuỳ vào ý chí của cậu nữa."
Đã Được Gặp CậuTác giả: Nguyệt Hoa LinhTruyện Ngôn TìnhCậu đã từng nói với tôi 'chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau'. Nhưng thật sự thì đó cũng chỉ là lời nói dối của một đứa trẻ còn chưa vào tiểu học. 'reng reng reng~' *tiếng đồng hồ báo thức. Tôi tên Linh linh, năm nay 18 tuổi, là sinh viên năm nhất của trường đại học nghệ thuật nổi tiếng. Thuộc Gia đình có bố và mẹ đều là những người nổi tiếng. Hôm nay là ngày tôi vào trường đại học mà tôi mơ ước. Ước mơ của tôi là có thể bước tiếp sự nghiệp ca sĩ và làm bố mẹ tôi tự hào. Trước cổng trường. Tinh tuệ chạy tới chỗ Linh Linh và nói 'Không biết năm nay chúng ta có được học chung lớp không nhỉ' *Tinh tuệ là bạn học chung với Linh linh và cũng là bạn thân. Linh linh cười và nói 'Tớ cũng không biết nữa~' Cùng lúc đó, trước cổng trường có một đám con gái vây quanh một cậu học sinh mới chuyển tới năm nay. Vì đẹp trai và nhà có tiền nên mới nổi như vậy. Tinh tuệ thấy nhiều bạn gái ở trước cổng trường liền hiếu kỳ và kéo Linh linh đi theo. ' Bao năm mà vẫn không bỏ được cái tật hóng chuyện của cậu… Trong khi Trương Cung Tịch thẫn người thì Lục Chi Cảnh lại nhớ về kí ức lần đầu tiên gặp cô.Lần đầu gặp là giữa vườn hoa nhà cô,trong mắt cậu thì cô là một cô bé nhỏ nhắn cầm cây violin mà tấu nhạc như búp bê trong hộp nhạc vậy.Từ lần đầu gặp cô cậu đã bị hút hồn.Dáng vẻ lúc đó thật sự rất đẹp.Chỉ là cậu không biết vì cuộc gặp gỡ đó mà đã mang đến tình cảnh như vậy."Nếu có thể...quay trở lại về lúc đó thì tôi ước gì sẽ không gặp cậu,không để phải lòng cậu."Cậu nói với giọng nói nặng nề,từ trong giọng nói cậu Trương Cung Tịch có thể đoán được cậu yêu cô ấy đến nhường nào."Chỉ là không cam tâm từ bỏ..."cậu thở dài một tiếng."Vấn đề này hơi phức tạp có thể sẽ trị liệu trong một khoảng thời gian khá dài thậm chí có thể mất vài năm.Cậu vẫn muốn quên cô ấy chứ?"Trương Cung Tịch lấy tài liệu,đeo mắt kính vào."Dù thế nào tôi vẫn muốn quên.Gía cả thì không thành vấn đề"cậu nói với một giọng nói nghiêm túc bầu không khí bắt đầu lãnh đạm."Được thôi nhưng phải tuỳ vào ý chí của cậu nữa."