Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 23: Phó Hàn Tranh có chút quan tâm thái quá rồi
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureThanh âm cực kỳ chói tai khiến mấy người Phó Hàn Tranh cùng lúc quay đầu lại nhìn về phía Cố Vi Vi.Cố Vi Vi cuống quýt ngồi xổm xuống đất thu dọn mảnh vỡ bát đĩa trên sàn nhà, che giấu vẻ mặt hoảng loạn đến mức trắng bệnh không khỏi khiến người khác nghi ngờ của mình.Những hình ảnh mà cô vừa nhìn thấy trên ti vi lại một lần nữa hiện ra trước mắt Cố Vi Vi.Cứ như thế, mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tay tới chảy cả máu từ lúc nào mà đến một chút đau đớn cô cũng không hề cảm nhận được.Phó Hàn Tranh bước đến gần Cố Vi Vi, túm lấy bàn tay đang bị thương của cô."Dừng lại."Phó Thời Khâm cầm lấy chiếc khăn tay rồi đi tìm băng cá nhân.Từ Khiêm thì nhanh chóng thu dọn sạch sẽ mảnh vỡ của bát sứ trên sàn nhà.Phó Hàn Tranh lau vết máu trên tay Cố Vi Vi, dùng băng cá nhân dán lên vết thương.Vừa ngước mắt nhìn lên lại trông thấy sắc mặt tái nhợt của cô, vành mắt đã bắt đầu long lanh giống như đang phải kiềm chế một chuyện đau đớn nào đó khó mà chấp nhận được.Phó Hàn Tranh cau mày liếc nhìn Từ Khiêm."Gọi điện thoại cho Hà Trì đi."Phó Thời Khâm khó hiểu mà gãi đầu, "Bị mảnh vỡ cứa vào tay thôi mà đau đến thế cơ à?"Trước đây khi Mộ Vi Vi còn ở nhà của bọn họ đã từng leo tường trèo rào, ngã lên ngã xuống không ít lần, vậy mà hắn cũng chưa hề thấy cô ta kêu ca nửa lời, sao hôm nay lại thích làm nũng như vậy rồi.Từ Khiêm bấm số gọi cho bác sĩ tư của Phó gia, khi cuộc gọi được chuyển thì liền đưa điện thoại cho Phó Hàn Tranh nghe.Phó Hàn Tranh: "Cho cậu 20 phút, đến nhà trọ Cẩm Tú."Hà Trì ở đầu dây bên kia đang mơ mơ màng màng ngủ say nghe vậy liền oán hận."Phó đại tổng tài, tôi vừa mới phải thực hiện bốn cuộc phẫu thuật đấy, cậu có thể có chút nhân tính mà buông tha cho tôi được không vậy, bị bệnh thì tự mình đi khám đi chứ?""Tình huống khẩn cấp, nhất định phải là cậu khám mới được." Giọng nói của Phó Hàn Tranh trầm xuống mấy phần.Hà Trì hít một hơi thật sâu, vừa rời khỏi giường vừa hỏi."Triệu chứng của người bệnh như thế nào?""Vết thương ngoài da, chảy máu, sắc mặt trắng bệch.""Nguyên nhân bị thương là gì? Đã chảy mất khoảng bao nhiêu CC máu rồi?"Phó Hàn Tranh suy nghĩ một chút rồi đáp."Bị mảnh sứ vỡ cứa vào tay, đại khái mất khoảng … 3CC."Hà Trì ở đầu dây bên kia đã chuẩn bị rất kỹ càng để chạy tới chỗ hắn, vừa nghe vậy thì lập tức nổi giận đến muốn ném luôn điện thoại di động đi."Tiền lương mỗi năm tôi nhận lên tới bảy chữ số chính là chỉ cần chạy qua đó dán băng cá nhân là có thể nhận được chắc?""Cậu còn mười tám phút nữa, nếu không sau này Phó thị sẽ không hỗ trợ cho công trình nghiên cứu mới của cậu nữa."Phó Hàn Tranh nói xong liền trực tiếp cúp máy.Mười bảy phút sau, một người đeo kính, đầu bù tóc rối xuất hiện, hổn hà hổn hển mà chạy vào cửa, dùng ánh mắt căm hận mà trừng trừng nhìn Phó Hàn Tranh."Nếu sau này cậu bị bệnh thì tốt nhất là để đừng rơi vào tay tôi."Bằng không, hắn liền cắt Phó Hàn Tranh ra thành từng mảnh.Phó Hàn Tranh không thèm để ý tới lời đe dọa của Hà Trì, chỉ chỉ vào Cố Vi Vi đang trầm mặc không nói năng gì mà ngồi trên sô pha, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.Hà Trì bước đến gần cô, mở băng cá nhân ra xem xét vết thương một chút rồi lại bắt mạch chẩn bệnh."Vết thương không có vấn đề gì, có lẽ là vừa rồi gặp phải chuyện gì đó nên mới bị hoảng sợ, một lát nữa là ổn thôi.""Hoảng sợ sao?"Phó Thời Khâm thầm nghĩ, chỉ là rơi mất một cái bát thôi mà cũng có thể tự dọa bản thân sợ đến mức này sao.Trước đây hắn cũng từng bị thương phải nằm viện mà cũng chẳng thấy anh trai hắn rời khỏi công việc mà đến bệnh viện liếc hắn lấy một cái.Bây giờ đến lượt Cố Vi Vi chẳng qua chỉ là ngón tay bị mảnh sứ cứa phải làm chảy mất mấy giọt máu mà thôi.Không nói đến chuyện Phó Hàn Tranh lập tức gọi Hà Trì đến đây, lại còn cố tình đi làm muộn nữa chứ.Sự quan tâm này có hơi quá mức cần thiết rồi thì phải.Cố Vi Vi lấy lại tinh thần, đứng dậy nói."Tôi không sao đâu, các anh cứ đi đi."Nói xong liền quay về phòng của mình rồi khóa cửa lại.Hà Trì nhìn theo bóng lưng của cô gái kia sau đó lại nghiêng đầu nhìn Phó Hàn Tranh."Con gái rơi của cậu đấy à?"Trên đời này lại còn có cô gái có thể khiến Phó Hàn Tranh sốt ruột như vậy sao, thật thần kỳ.Phó Hàn Tranh lạnh lùng liếc hắn một cái rồi đáp, "Không phải."Phó Thời Khâm bị câu hỏi của Hà Trì làm nghẹn cả bánh bao, khó khăn lắm mới có thể nuốt xuống được rồi lên tiếng giải thích."Có thể là bạn gái tương lai đấy.""Bạn gái sao?" Hà Trì cướp lấy một cái bánh bao trong tay Phó Thời Khâm, kinh ngạc hỏi."Không phải cậu ta….thích GAY sao?"
Translator:
Wave Literature
Thanh âm cực kỳ chói tai khiến mấy người Phó Hàn Tranh cùng lúc quay đầu lại nhìn về phía Cố Vi Vi.
Cố Vi Vi cuống quýt ngồi xổm xuống đất thu dọn mảnh vỡ bát đĩa trên sàn nhà, che giấu vẻ mặt hoảng loạn đến mức trắng bệnh không khỏi khiến người khác nghi ngờ của mình.
Những hình ảnh mà cô vừa nhìn thấy trên ti vi lại một lần nữa hiện ra trước mắt Cố Vi Vi.
Cứ như thế, mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tay tới chảy cả máu từ lúc nào mà đến một chút đau đớn cô cũng không hề cảm nhận được.
Phó Hàn Tranh bước đến gần Cố Vi Vi, túm lấy bàn tay đang bị thương của cô.
"Dừng lại."
Phó Thời Khâm cầm lấy chiếc khăn tay rồi đi tìm băng cá nhân.
Từ Khiêm thì nhanh chóng thu dọn sạch sẽ mảnh vỡ của bát sứ trên sàn nhà.
Phó Hàn Tranh lau vết máu trên tay Cố Vi Vi, dùng băng cá nhân dán lên vết thương.
Vừa ngước mắt nhìn lên lại trông thấy sắc mặt tái nhợt của cô, vành mắt đã bắt đầu long lanh giống như đang phải kiềm chế một chuyện đau đớn nào đó khó mà chấp nhận được.
Phó Hàn Tranh cau mày liếc nhìn Từ Khiêm.
"Gọi điện thoại cho Hà Trì đi."
Phó Thời Khâm khó hiểu mà gãi đầu, "Bị mảnh vỡ cứa vào tay thôi mà đau đến thế cơ à?"
Trước đây khi Mộ Vi Vi còn ở nhà của bọn họ đã từng leo tường trèo rào, ngã lên ngã xuống không ít lần, vậy mà hắn cũng chưa hề thấy cô ta kêu ca nửa lời, sao hôm nay lại thích làm nũng như vậy rồi.
Từ Khiêm bấm số gọi cho bác sĩ tư của Phó gia, khi cuộc gọi được chuyển thì liền đưa điện thoại cho Phó Hàn Tranh nghe.
Phó Hàn Tranh: "Cho cậu 20 phút, đến nhà trọ Cẩm Tú."
Hà Trì ở đầu dây bên kia đang mơ mơ màng màng ngủ say nghe vậy liền oán hận.
"Phó đại tổng tài, tôi vừa mới phải thực hiện bốn cuộc phẫu thuật đấy, cậu có thể có chút nhân tính mà buông tha cho tôi được không vậy, bị bệnh thì tự mình đi khám đi chứ?"
"Tình huống khẩn cấp, nhất định phải là cậu khám mới được." Giọng nói của Phó Hàn Tranh trầm xuống mấy phần.
Hà Trì hít một hơi thật sâu, vừa rời khỏi giường vừa hỏi.
"Triệu chứng của người bệnh như thế nào?"
"Vết thương ngoài da, chảy máu, sắc mặt trắng bệch."
"Nguyên nhân bị thương là gì? Đã chảy mất khoảng bao nhiêu CC máu rồi?"
Phó Hàn Tranh suy nghĩ một chút rồi đáp.
"Bị mảnh sứ vỡ cứa vào tay, đại khái mất khoảng … 3CC."
Hà Trì ở đầu dây bên kia đã chuẩn bị rất kỹ càng để chạy tới chỗ hắn, vừa nghe vậy thì lập tức nổi giận đến muốn ném luôn điện thoại di động đi.
"Tiền lương mỗi năm tôi nhận lên tới bảy chữ số chính là chỉ cần chạy qua đó dán băng cá nhân là có thể nhận được chắc?"
"Cậu còn mười tám phút nữa, nếu không sau này Phó thị sẽ không hỗ trợ cho công trình nghiên cứu mới của cậu nữa."
Phó Hàn Tranh nói xong liền trực tiếp cúp máy.
Mười bảy phút sau, một người đeo kính, đầu bù tóc rối xuất hiện, hổn hà hổn hển mà chạy vào cửa, dùng ánh mắt căm hận mà trừng trừng nhìn Phó Hàn Tranh.
"Nếu sau này cậu bị bệnh thì tốt nhất là để đừng rơi vào tay tôi."
Bằng không, hắn liền cắt Phó Hàn Tranh ra thành từng mảnh.
Phó Hàn Tranh không thèm để ý tới lời đe dọa của Hà Trì, chỉ chỉ vào Cố Vi Vi đang trầm mặc không nói năng gì mà ngồi trên sô pha, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.
Hà Trì bước đến gần cô, mở băng cá nhân ra xem xét vết thương một chút rồi lại bắt mạch chẩn bệnh.
"Vết thương không có vấn đề gì, có lẽ là vừa rồi gặp phải chuyện gì đó nên mới bị hoảng sợ, một lát nữa là ổn thôi."
"Hoảng sợ sao?"
Phó Thời Khâm thầm nghĩ, chỉ là rơi mất một cái bát thôi mà cũng có thể tự dọa bản thân sợ đến mức này sao.
Trước đây hắn cũng từng bị thương phải nằm viện mà cũng chẳng thấy anh trai hắn rời khỏi công việc mà đến bệnh viện liếc hắn lấy một cái.
Bây giờ đến lượt Cố Vi Vi chẳng qua chỉ là ngón tay bị mảnh sứ cứa phải làm chảy mất mấy giọt máu mà thôi.
Không nói đến chuyện Phó Hàn Tranh lập tức gọi Hà Trì đến đây, lại còn cố tình đi làm muộn nữa chứ.
Sự quan tâm này có hơi quá mức cần thiết rồi thì phải.
Cố Vi Vi lấy lại tinh thần, đứng dậy nói.
"Tôi không sao đâu, các anh cứ đi đi."
Nói xong liền quay về phòng của mình rồi khóa cửa lại.
Hà Trì nhìn theo bóng lưng của cô gái kia sau đó lại nghiêng đầu nhìn Phó Hàn Tranh.
"Con gái rơi của cậu đấy à?"
Trên đời này lại còn có cô gái có thể khiến Phó Hàn Tranh sốt ruột như vậy sao, thật thần kỳ.
Phó Hàn Tranh lạnh lùng liếc hắn một cái rồi đáp, "Không phải."
Phó Thời Khâm bị câu hỏi của Hà Trì làm nghẹn cả bánh bao, khó khăn lắm mới có thể nuốt xuống được rồi lên tiếng giải thích.
"Có thể là bạn gái tương lai đấy."
"Bạn gái sao?" Hà Trì cướp lấy một cái bánh bao trong tay Phó Thời Khâm, kinh ngạc hỏi.
"Không phải cậu ta….thích GAY sao?"
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureThanh âm cực kỳ chói tai khiến mấy người Phó Hàn Tranh cùng lúc quay đầu lại nhìn về phía Cố Vi Vi.Cố Vi Vi cuống quýt ngồi xổm xuống đất thu dọn mảnh vỡ bát đĩa trên sàn nhà, che giấu vẻ mặt hoảng loạn đến mức trắng bệnh không khỏi khiến người khác nghi ngờ của mình.Những hình ảnh mà cô vừa nhìn thấy trên ti vi lại một lần nữa hiện ra trước mắt Cố Vi Vi.Cứ như thế, mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tay tới chảy cả máu từ lúc nào mà đến một chút đau đớn cô cũng không hề cảm nhận được.Phó Hàn Tranh bước đến gần Cố Vi Vi, túm lấy bàn tay đang bị thương của cô."Dừng lại."Phó Thời Khâm cầm lấy chiếc khăn tay rồi đi tìm băng cá nhân.Từ Khiêm thì nhanh chóng thu dọn sạch sẽ mảnh vỡ của bát sứ trên sàn nhà.Phó Hàn Tranh lau vết máu trên tay Cố Vi Vi, dùng băng cá nhân dán lên vết thương.Vừa ngước mắt nhìn lên lại trông thấy sắc mặt tái nhợt của cô, vành mắt đã bắt đầu long lanh giống như đang phải kiềm chế một chuyện đau đớn nào đó khó mà chấp nhận được.Phó Hàn Tranh cau mày liếc nhìn Từ Khiêm."Gọi điện thoại cho Hà Trì đi."Phó Thời Khâm khó hiểu mà gãi đầu, "Bị mảnh vỡ cứa vào tay thôi mà đau đến thế cơ à?"Trước đây khi Mộ Vi Vi còn ở nhà của bọn họ đã từng leo tường trèo rào, ngã lên ngã xuống không ít lần, vậy mà hắn cũng chưa hề thấy cô ta kêu ca nửa lời, sao hôm nay lại thích làm nũng như vậy rồi.Từ Khiêm bấm số gọi cho bác sĩ tư của Phó gia, khi cuộc gọi được chuyển thì liền đưa điện thoại cho Phó Hàn Tranh nghe.Phó Hàn Tranh: "Cho cậu 20 phút, đến nhà trọ Cẩm Tú."Hà Trì ở đầu dây bên kia đang mơ mơ màng màng ngủ say nghe vậy liền oán hận."Phó đại tổng tài, tôi vừa mới phải thực hiện bốn cuộc phẫu thuật đấy, cậu có thể có chút nhân tính mà buông tha cho tôi được không vậy, bị bệnh thì tự mình đi khám đi chứ?""Tình huống khẩn cấp, nhất định phải là cậu khám mới được." Giọng nói của Phó Hàn Tranh trầm xuống mấy phần.Hà Trì hít một hơi thật sâu, vừa rời khỏi giường vừa hỏi."Triệu chứng của người bệnh như thế nào?""Vết thương ngoài da, chảy máu, sắc mặt trắng bệch.""Nguyên nhân bị thương là gì? Đã chảy mất khoảng bao nhiêu CC máu rồi?"Phó Hàn Tranh suy nghĩ một chút rồi đáp."Bị mảnh sứ vỡ cứa vào tay, đại khái mất khoảng … 3CC."Hà Trì ở đầu dây bên kia đã chuẩn bị rất kỹ càng để chạy tới chỗ hắn, vừa nghe vậy thì lập tức nổi giận đến muốn ném luôn điện thoại di động đi."Tiền lương mỗi năm tôi nhận lên tới bảy chữ số chính là chỉ cần chạy qua đó dán băng cá nhân là có thể nhận được chắc?""Cậu còn mười tám phút nữa, nếu không sau này Phó thị sẽ không hỗ trợ cho công trình nghiên cứu mới của cậu nữa."Phó Hàn Tranh nói xong liền trực tiếp cúp máy.Mười bảy phút sau, một người đeo kính, đầu bù tóc rối xuất hiện, hổn hà hổn hển mà chạy vào cửa, dùng ánh mắt căm hận mà trừng trừng nhìn Phó Hàn Tranh."Nếu sau này cậu bị bệnh thì tốt nhất là để đừng rơi vào tay tôi."Bằng không, hắn liền cắt Phó Hàn Tranh ra thành từng mảnh.Phó Hàn Tranh không thèm để ý tới lời đe dọa của Hà Trì, chỉ chỉ vào Cố Vi Vi đang trầm mặc không nói năng gì mà ngồi trên sô pha, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.Hà Trì bước đến gần cô, mở băng cá nhân ra xem xét vết thương một chút rồi lại bắt mạch chẩn bệnh."Vết thương không có vấn đề gì, có lẽ là vừa rồi gặp phải chuyện gì đó nên mới bị hoảng sợ, một lát nữa là ổn thôi.""Hoảng sợ sao?"Phó Thời Khâm thầm nghĩ, chỉ là rơi mất một cái bát thôi mà cũng có thể tự dọa bản thân sợ đến mức này sao.Trước đây hắn cũng từng bị thương phải nằm viện mà cũng chẳng thấy anh trai hắn rời khỏi công việc mà đến bệnh viện liếc hắn lấy một cái.Bây giờ đến lượt Cố Vi Vi chẳng qua chỉ là ngón tay bị mảnh sứ cứa phải làm chảy mất mấy giọt máu mà thôi.Không nói đến chuyện Phó Hàn Tranh lập tức gọi Hà Trì đến đây, lại còn cố tình đi làm muộn nữa chứ.Sự quan tâm này có hơi quá mức cần thiết rồi thì phải.Cố Vi Vi lấy lại tinh thần, đứng dậy nói."Tôi không sao đâu, các anh cứ đi đi."Nói xong liền quay về phòng của mình rồi khóa cửa lại.Hà Trì nhìn theo bóng lưng của cô gái kia sau đó lại nghiêng đầu nhìn Phó Hàn Tranh."Con gái rơi của cậu đấy à?"Trên đời này lại còn có cô gái có thể khiến Phó Hàn Tranh sốt ruột như vậy sao, thật thần kỳ.Phó Hàn Tranh lạnh lùng liếc hắn một cái rồi đáp, "Không phải."Phó Thời Khâm bị câu hỏi của Hà Trì làm nghẹn cả bánh bao, khó khăn lắm mới có thể nuốt xuống được rồi lên tiếng giải thích."Có thể là bạn gái tương lai đấy.""Bạn gái sao?" Hà Trì cướp lấy một cái bánh bao trong tay Phó Thời Khâm, kinh ngạc hỏi."Không phải cậu ta….thích GAY sao?"