Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ…
Chương 24: Quỷ kế của Chu Lâm Na
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureKhông khí trong phòng đột nhiên trở nên yên ắng tới dọa người."Cậu GAY thì có, cả nhà cậu đều GAY hết." Phó Thời Khâm lập tức thay anh trai mình phủ nhận.Hà Trì đưa mắt nhìn về phía cửa phòng của Cố Vi Vi, nhỏ giọng mà nói với Phó Thời Khâm."Cô bé còn nhỏ tuổi như thế mà cũng xuống tay được, anh trai cậu cũng quá cầm thú rồi đấy."Phó Hàn Tranh bước ra khỏi nhà, trước khi đi còn bỏ lại một câu."Từ ngày mai Phó Thị sẽ không tiếp tục đầu tư vào bất kỳ công trình nghiên cứu nào của cậu nữa."Hà Trì vừa nghe thấy Phó Hàn Tranh nói không cho hắn tiền để làm nghiên cứu lâm sàng nữa liền gấp đến giậm chân mà đuổi theo Phó Hàn Tranh chạy ra bên ngoài."Phó tổng. Phó tổng, có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói chuyện là được mà, tôi chỉ quá kinh ngạc nên mới nói như thế thôi, cố bé đó vừa thanh thuần lại đáng yêu, hai người thực sự là một đôi trời sinh đấy, mắt nhìn người của anh tốt thật…"Phó Thời Khâm đi ở phía sau, thong thả nhìn dáng vẻ lúc này của Hà Trì, người đang từ bỏ hết lòng tự trọng của mình mà nịnh hót Phó Hàn Tranh, vừa thấy buồn cười vừa không còn lời nào để nói.Thực ra trước khi xảy ra chuyện anh trai hắn và Mộ Vi Vi phát sinh quan hệ, hắn cũng có điều nghi ngờ giống Hà Trì.Dù sao thì một người đàn ông gần 30 tuổi rồi mà vẫn không chịu kết hôn, không hẹn hò, không gần nữ sắc, quả thực…. quá không bình thường rồi.Lần trước Mộ Vi Vi phát hiện ra tranh giả, lại có thể khiến Minh Tông Viễn động tâm đã giúp bọn họ hoàn thành cuộc hợp tác với gia tộc Wilson nên ấn tượng của Phó Thời Khâm đối với cô đã biến đổi không ít.Nếu Mộ Vi Vi đã không còn ăn mặc cái kiểu khiến người khác nóng mắt như trước thì hắn cũng không phản đối cô ta tiếp tục theo đuổi anh trai hắn nữa…Nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài đã biến mất, thần kinh đang cực kỳ căng thẳng của Cố Vi Vi mới có thể hoàn toàn thả lỏng. Cô ôm đầu gối ngồi trên thảm trải sàn, mà không nhịn nổi bật khóc thành tiếng.Những ngày gần đây cô vẫn luôn luôn tìm kiếm tin tức ở nước A.Cố gia không hề tổ chức tang lễ cho cô, cũng chẳng hề có người nào chia buồn sau khi biết tin cô chết rồi.Thậm chí là những người ở bên ngoài căn bản không hề biết chuyện Cố Vi Vi đã chết rồi.Người mà cô kính yêu nhất, ỷ lại nhất là mẹ của Cố Tư Đình, bây giờ cũng đều đặt hết sự quan tâm lên người Lăng Nghiên.Lăng Nghiên, người nhẫn tâm móc mất trái tim của cô lại có thể tiếp tục sống sót.Cô nghĩ, nếu như bây giờ cô có trở về đứng trước mặt bọn họ thì cũng chẳng có ai tin được chuyện cô chính là Cố Vi Vi cả.Ngôi nhà mà cô đã từng không muốn rời xa, giờ không thể trở về được nữa rồi…Người đàn ông đã từng nâng cô trong lòng bàn tay mà chiều chuộng thực ra cũng không yêu thương cô nhiều như cô nghĩ.Cố Vi Vi khóc một trận xong, đưa tay lau nước mắt ướt đẫm trên mặt đi.Trời cao đã giúp cho cô sống lại không phải chỉ là để cô trốn ra nước ngoài mà ân hận hay là khóc lóc như một kẻ đáng thương.Lăng Nghiên, chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi, sẽ sớm thôi…Cô thay quần áo, như thường lệ tới nhà Lạc Thiên Thiên để phụ đạo dương cầm cho cô ấy và Kỷ Trình.Buổi chiều, khi Cố Vi Vi đang trên đường trở về nhà thì Chu Lâm Na bất ngờ gọi tới."Mộ Vi Vi, cô còn muốn lấy lại đống đồ rách nát của mình không vậy?""Ở đâu?"Cô cũng đang chuẩn bị trong hai ngày tới sẽ đến Lê gia lấy lại đồ đạc thì Chu Lâm Na lại tự đi tìm cô trước."Địa chỉ tôi sẽ gửi cho cô, nếu sáu giờ mà cô còn chưa đến thì tôi sẽ trực tiếp cho người ném chúng đi hết."Chu Lâm Na nói xong liền cúp máy.Một lát sau Cố Vi Vi nhận được tin nhắn.Địa chỉ mà cô ta nói không phải Lê gia cũng chẳng phải Chu gia mà lại là ở một khách sạn 5 sao.Cô bắt xe đi tới khách sạn, từ xa liền nhìn thấy Chu Lâm Na đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi ngay tại đại sảnh.Cô ta mặc bộ váy thời thượng nhất, tay xách túi DIOR màu hồng nhạt, toát lên tư thái xinh đẹp của một thiên kim danh giá."Đồ đâu?"Chu Lâm Na đứng dậy đi về phía thang máy, "Trong một căn phòng trên lầu, cô tự đi mà lấy."Cố Vi Vi theo Chu Lâm Na lên lầu, đi vào một căn phòng cao cấp liền thực sự nhìn thấy vali hành lý của Mộ Vi Vi."Trước đây chúng ta có khúc mắc, hôm nay trả đồ lại cho cô là muốn tỏ ý làm hòa." Chu Lâm Na nói xong liền rót hai ly rượu vang mang đến chỗ Cố Vi Vi."Uống ly rượu vang này rồi mọi chuyện xảy ra giữa chúng ta trước kia đều xóa bỏ."Cố Vi Vi nhận lấy ly rượu kia, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch."Có thể mượn phòng tắm dùng một chút không?"Chu Lâm Na chỉ về một hướng trong phòng, thấy Cố Vi Vi đã đi vào phòng tắm, trên mặt lập tức xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo.
Translator:
Wave Literature
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên yên ắng tới dọa người.
"Cậu GAY thì có, cả nhà cậu đều GAY hết." Phó Thời Khâm lập tức thay anh trai mình phủ nhận.
Hà Trì đưa mắt nhìn về phía cửa phòng của Cố Vi Vi, nhỏ giọng mà nói với Phó Thời Khâm.
"Cô bé còn nhỏ tuổi như thế mà cũng xuống tay được, anh trai cậu cũng quá cầm thú rồi đấy."
Phó Hàn Tranh bước ra khỏi nhà, trước khi đi còn bỏ lại một câu.
"Từ ngày mai Phó Thị sẽ không tiếp tục đầu tư vào bất kỳ công trình nghiên cứu nào của cậu nữa."
Hà Trì vừa nghe thấy Phó Hàn Tranh nói không cho hắn tiền để làm nghiên cứu lâm sàng nữa liền gấp đến giậm chân mà đuổi theo Phó Hàn Tranh chạy ra bên ngoài.
"Phó tổng. Phó tổng, có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói chuyện là được mà, tôi chỉ quá kinh ngạc nên mới nói như thế thôi, cố bé đó vừa thanh thuần lại đáng yêu, hai người thực sự là một đôi trời sinh đấy, mắt nhìn người của anh tốt thật…"
Phó Thời Khâm đi ở phía sau, thong thả nhìn dáng vẻ lúc này của Hà Trì, người đang từ bỏ hết lòng tự trọng của mình mà nịnh hót Phó Hàn Tranh, vừa thấy buồn cười vừa không còn lời nào để nói.
Thực ra trước khi xảy ra chuyện anh trai hắn và Mộ Vi Vi phát sinh quan hệ, hắn cũng có điều nghi ngờ giống Hà Trì.
Dù sao thì một người đàn ông gần 30 tuổi rồi mà vẫn không chịu kết hôn, không hẹn hò, không gần nữ sắc, quả thực…. quá không bình thường rồi.
Lần trước Mộ Vi Vi phát hiện ra tranh giả, lại có thể khiến Minh Tông Viễn động tâm đã giúp bọn họ hoàn thành cuộc hợp tác với gia tộc Wilson nên ấn tượng của Phó Thời Khâm đối với cô đã biến đổi không ít.
Nếu Mộ Vi Vi đã không còn ăn mặc cái kiểu khiến người khác nóng mắt như trước thì hắn cũng không phản đối cô ta tiếp tục theo đuổi anh trai hắn nữa…
Nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài đã biến mất, thần kinh đang cực kỳ căng thẳng của Cố Vi Vi mới có thể hoàn toàn thả lỏng. Cô ôm đầu gối ngồi trên thảm trải sàn, mà không nhịn nổi bật khóc thành tiếng.
Những ngày gần đây cô vẫn luôn luôn tìm kiếm tin tức ở nước A.
Cố gia không hề tổ chức tang lễ cho cô, cũng chẳng hề có người nào chia buồn sau khi biết tin cô chết rồi.
Thậm chí là những người ở bên ngoài căn bản không hề biết chuyện Cố Vi Vi đã chết rồi.
Người mà cô kính yêu nhất, ỷ lại nhất là mẹ của Cố Tư Đình, bây giờ cũng đều đặt hết sự quan tâm lên người Lăng Nghiên.
Lăng Nghiên, người nhẫn tâm móc mất trái tim của cô lại có thể tiếp tục sống sót.
Cô nghĩ, nếu như bây giờ cô có trở về đứng trước mặt bọn họ thì cũng chẳng có ai tin được chuyện cô chính là Cố Vi Vi cả.
Ngôi nhà mà cô đã từng không muốn rời xa, giờ không thể trở về được nữa rồi…
Người đàn ông đã từng nâng cô trong lòng bàn tay mà chiều chuộng thực ra cũng không yêu thương cô nhiều như cô nghĩ.
Cố Vi Vi khóc một trận xong, đưa tay lau nước mắt ướt đẫm trên mặt đi.
Trời cao đã giúp cho cô sống lại không phải chỉ là để cô trốn ra nước ngoài mà ân hận hay là khóc lóc như một kẻ đáng thương.
Lăng Nghiên, chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi, sẽ sớm thôi…
Cô thay quần áo, như thường lệ tới nhà Lạc Thiên Thiên để phụ đạo dương cầm cho cô ấy và Kỷ Trình.
Buổi chiều, khi Cố Vi Vi đang trên đường trở về nhà thì Chu Lâm Na bất ngờ gọi tới.
"Mộ Vi Vi, cô còn muốn lấy lại đống đồ rách nát của mình không vậy?"
"Ở đâu?"
Cô cũng đang chuẩn bị trong hai ngày tới sẽ đến Lê gia lấy lại đồ đạc thì Chu Lâm Na lại tự đi tìm cô trước.
"Địa chỉ tôi sẽ gửi cho cô, nếu sáu giờ mà cô còn chưa đến thì tôi sẽ trực tiếp cho người ném chúng đi hết."
Chu Lâm Na nói xong liền cúp máy.
Một lát sau Cố Vi Vi nhận được tin nhắn.
Địa chỉ mà cô ta nói không phải Lê gia cũng chẳng phải Chu gia mà lại là ở một khách sạn 5 sao.
Cô bắt xe đi tới khách sạn, từ xa liền nhìn thấy Chu Lâm Na đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi ngay tại đại sảnh.
Cô ta mặc bộ váy thời thượng nhất, tay xách túi DIOR màu hồng nhạt, toát lên tư thái xinh đẹp của một thiên kim danh giá.
"Đồ đâu?"
Chu Lâm Na đứng dậy đi về phía thang máy, "Trong một căn phòng trên lầu, cô tự đi mà lấy."
Cố Vi Vi theo Chu Lâm Na lên lầu, đi vào một căn phòng cao cấp liền thực sự nhìn thấy vali hành lý của Mộ Vi Vi.
"Trước đây chúng ta có khúc mắc, hôm nay trả đồ lại cho cô là muốn tỏ ý làm hòa." Chu Lâm Na nói xong liền rót hai ly rượu vang mang đến chỗ Cố Vi Vi.
"Uống ly rượu vang này rồi mọi chuyện xảy ra giữa chúng ta trước kia đều xóa bỏ."
Cố Vi Vi nhận lấy ly rượu kia, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch.
"Có thể mượn phòng tắm dùng một chút không?"
Chu Lâm Na chỉ về một hướng trong phòng, thấy Cố Vi Vi đã đi vào phòng tắm, trên mặt lập tức xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo.
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Đầy Ngọt Ngào: Vợ Yêu Bé Bỏng Của Đại Gia Tài PhiệtTác giả: Helen Dương DươngTruyện Ngôn Tình Translator: Wave Literature Kiếp trước vận mệnh đã cướp đi mọi thứ của ta, có lẽ là để kiếp này, đem ngươi - điều tốt đẹp nhất- ban cho ta. ——Cố Vi Vi. "Thân thể của con chống đỡ không được mấy năm nữa đâu, nếu bỏ lỡ cơ hội này, thì có lẽ đến chết con cũng không đợi nổi một trái tim có nhóm máu hiếm Bombay nào khác nữa, con không muốn chết, con thật sự không muốn chết..." "Nhưng cô ấy đã từng cứu con mà..." "Đem tim của cô ấy cấy ghép cho con mới thực sự là cứu con, mẹ à, con không muốn chết, không muốn rời xa mọi người..." Trên giường bệnh trong phòng hồi sức ICU, Cố Vi Vi, người bị ám sát dẫn tới hôn mê suốt hai tháng trời cuối cùng đã có thể bắt đầu loáng thoáng nghe được những âm thanh xung quanh. Giọng nói này là... Lăng Nghiên sao? Lăng Nghiên mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng vì thuộc nhóm máu hiếm Bombay, mà mãi vẫn không chờ được trái tim nào thích hợp để cấy ghép, nên bác sĩ từng khẳng định, Lăng Nghiên sẽ không sống nổi qua tuổi 25. Mà nhóm máu của Cố Vi Vi lại vừa vặn là thứ… Translator:Wave LiteratureKhông khí trong phòng đột nhiên trở nên yên ắng tới dọa người."Cậu GAY thì có, cả nhà cậu đều GAY hết." Phó Thời Khâm lập tức thay anh trai mình phủ nhận.Hà Trì đưa mắt nhìn về phía cửa phòng của Cố Vi Vi, nhỏ giọng mà nói với Phó Thời Khâm."Cô bé còn nhỏ tuổi như thế mà cũng xuống tay được, anh trai cậu cũng quá cầm thú rồi đấy."Phó Hàn Tranh bước ra khỏi nhà, trước khi đi còn bỏ lại một câu."Từ ngày mai Phó Thị sẽ không tiếp tục đầu tư vào bất kỳ công trình nghiên cứu nào của cậu nữa."Hà Trì vừa nghe thấy Phó Hàn Tranh nói không cho hắn tiền để làm nghiên cứu lâm sàng nữa liền gấp đến giậm chân mà đuổi theo Phó Hàn Tranh chạy ra bên ngoài."Phó tổng. Phó tổng, có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói chuyện là được mà, tôi chỉ quá kinh ngạc nên mới nói như thế thôi, cố bé đó vừa thanh thuần lại đáng yêu, hai người thực sự là một đôi trời sinh đấy, mắt nhìn người của anh tốt thật…"Phó Thời Khâm đi ở phía sau, thong thả nhìn dáng vẻ lúc này của Hà Trì, người đang từ bỏ hết lòng tự trọng của mình mà nịnh hót Phó Hàn Tranh, vừa thấy buồn cười vừa không còn lời nào để nói.Thực ra trước khi xảy ra chuyện anh trai hắn và Mộ Vi Vi phát sinh quan hệ, hắn cũng có điều nghi ngờ giống Hà Trì.Dù sao thì một người đàn ông gần 30 tuổi rồi mà vẫn không chịu kết hôn, không hẹn hò, không gần nữ sắc, quả thực…. quá không bình thường rồi.Lần trước Mộ Vi Vi phát hiện ra tranh giả, lại có thể khiến Minh Tông Viễn động tâm đã giúp bọn họ hoàn thành cuộc hợp tác với gia tộc Wilson nên ấn tượng của Phó Thời Khâm đối với cô đã biến đổi không ít.Nếu Mộ Vi Vi đã không còn ăn mặc cái kiểu khiến người khác nóng mắt như trước thì hắn cũng không phản đối cô ta tiếp tục theo đuổi anh trai hắn nữa…Nghe thấy âm thanh ồn ào bên ngoài đã biến mất, thần kinh đang cực kỳ căng thẳng của Cố Vi Vi mới có thể hoàn toàn thả lỏng. Cô ôm đầu gối ngồi trên thảm trải sàn, mà không nhịn nổi bật khóc thành tiếng.Những ngày gần đây cô vẫn luôn luôn tìm kiếm tin tức ở nước A.Cố gia không hề tổ chức tang lễ cho cô, cũng chẳng hề có người nào chia buồn sau khi biết tin cô chết rồi.Thậm chí là những người ở bên ngoài căn bản không hề biết chuyện Cố Vi Vi đã chết rồi.Người mà cô kính yêu nhất, ỷ lại nhất là mẹ của Cố Tư Đình, bây giờ cũng đều đặt hết sự quan tâm lên người Lăng Nghiên.Lăng Nghiên, người nhẫn tâm móc mất trái tim của cô lại có thể tiếp tục sống sót.Cô nghĩ, nếu như bây giờ cô có trở về đứng trước mặt bọn họ thì cũng chẳng có ai tin được chuyện cô chính là Cố Vi Vi cả.Ngôi nhà mà cô đã từng không muốn rời xa, giờ không thể trở về được nữa rồi…Người đàn ông đã từng nâng cô trong lòng bàn tay mà chiều chuộng thực ra cũng không yêu thương cô nhiều như cô nghĩ.Cố Vi Vi khóc một trận xong, đưa tay lau nước mắt ướt đẫm trên mặt đi.Trời cao đã giúp cho cô sống lại không phải chỉ là để cô trốn ra nước ngoài mà ân hận hay là khóc lóc như một kẻ đáng thương.Lăng Nghiên, chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi, sẽ sớm thôi…Cô thay quần áo, như thường lệ tới nhà Lạc Thiên Thiên để phụ đạo dương cầm cho cô ấy và Kỷ Trình.Buổi chiều, khi Cố Vi Vi đang trên đường trở về nhà thì Chu Lâm Na bất ngờ gọi tới."Mộ Vi Vi, cô còn muốn lấy lại đống đồ rách nát của mình không vậy?""Ở đâu?"Cô cũng đang chuẩn bị trong hai ngày tới sẽ đến Lê gia lấy lại đồ đạc thì Chu Lâm Na lại tự đi tìm cô trước."Địa chỉ tôi sẽ gửi cho cô, nếu sáu giờ mà cô còn chưa đến thì tôi sẽ trực tiếp cho người ném chúng đi hết."Chu Lâm Na nói xong liền cúp máy.Một lát sau Cố Vi Vi nhận được tin nhắn.Địa chỉ mà cô ta nói không phải Lê gia cũng chẳng phải Chu gia mà lại là ở một khách sạn 5 sao.Cô bắt xe đi tới khách sạn, từ xa liền nhìn thấy Chu Lâm Na đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi ngay tại đại sảnh.Cô ta mặc bộ váy thời thượng nhất, tay xách túi DIOR màu hồng nhạt, toát lên tư thái xinh đẹp của một thiên kim danh giá."Đồ đâu?"Chu Lâm Na đứng dậy đi về phía thang máy, "Trong một căn phòng trên lầu, cô tự đi mà lấy."Cố Vi Vi theo Chu Lâm Na lên lầu, đi vào một căn phòng cao cấp liền thực sự nhìn thấy vali hành lý của Mộ Vi Vi."Trước đây chúng ta có khúc mắc, hôm nay trả đồ lại cho cô là muốn tỏ ý làm hòa." Chu Lâm Na nói xong liền rót hai ly rượu vang mang đến chỗ Cố Vi Vi."Uống ly rượu vang này rồi mọi chuyện xảy ra giữa chúng ta trước kia đều xóa bỏ."Cố Vi Vi nhận lấy ly rượu kia, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch."Có thể mượn phòng tắm dùng một chút không?"Chu Lâm Na chỉ về một hướng trong phòng, thấy Cố Vi Vi đã đi vào phòng tắm, trên mặt lập tức xuất hiện một nụ cười lạnh lẽo.