Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…
Chương 157: Pháo hoa khác biệt (5)
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiNinh Hề Nhi lơ ngơ: "Nà ní? Cái gì cơ?"Cô mù tịt mấy trò đan móc có được không!Ơ hu hu... Có phải cô đã tự đào cho mình một cái hố, sau đó còn ngu ngốc hiến thân nhảy vào không?...Mấy phút sau, Ninh Hề Nhi ôm trong lòng một túi đầy những cuộn len, tâm trạng vô cùng phức tạp bước lên xe của Kỷ Dạ Bạch.Tâm trạng Kỷ Dạ Bạch lại có vẻ rất tốt, hắn bật nhạc trong lúc lái xe, tiếng nhạc cổ điển ưu nhã tựa làn nước chảy uyển chuyển chầm chậm tràn trong buồng xe.Ninh Hề Nhi móc cuộn len, do dự ngập ngừng nói: "Tôi đan xấu thì làm sao?""Hừ, cậu còn có thể đan đẹp cơ à?" Kỷ Dạ Bạch độc mồm độc miệng."Cậu..." Ninh Hề Nhi bực bội, ngón tay nhỏ ấn vào thiết bị phát nhạc, đổi sang một bài hát đầy ma lực cuốn hút..."Chính em gây ra màNhững điều vừa diễn raChính em gây ra mà, chính em gây ra màNhững điều vừa diễn ra, hết thật rồiĐốt sạch hết…Chạy ngay đi trước khiMọi điều dần tồi tệ hơnChạy ngay đi trước khiLòng hận thù cuộn từng cơn..."Kỷ Dạ Bạch giật giật khóe miệng: "Gu của cậu không thể bình thường hơn một chút à?"Ninh Hề Nhi bất mãn nói: "Không thể đâu! Hứ!"Cô biết Kỷ Dạ Bạch ghét nhất thể loại nhạc này, đúng là cô đang muốn hành hạ lỗ tai hắn đấy!Ai ngờ, Kỷ Dạ Bạch lại để yên cho cô bật nhạc, chẳng tỏ ra tức giận một chút nào.Ninh Hề Nhi hoài nghi quan sát Kỷ Dạ Bạch, bỗng thấy trên khuôn mặt anh tuấn đẹp trai của hắn có vẻ như đang ngầm... dung túng cô?Phì phì phì! Nhất định là tại cô nghĩ quá nhiều mất rồi!Xe chạy đến ven sông thành phố Anh Đào, kính xe bị ánh sáng của pháo hoa rọi sáng, Ninh Hề Nhi háo hức nhoài người ra khỏi cửa kính xe, kích động khó kiềm chế: "Woa, Đại Bạch! Lễ hội pháo hoa tối nay bắt đầu rồi này!""Muốn xem không?""Có có!"Bởi một tiếng gọi "Đại Bạch" kia, Kỷ Dạ Bạch nhếch môi cười thỏa mãn, hắn tìm một chỗ đậu xe, cô gái nhỏ lập tức tỏ ra vui mừng, hào hứng chạy tới lan can bao dọc bờ sông, ngước khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy niềm vui nhìn lên bầu trời.Trên nền trời xanh đen thăm thẳm, từng chùm từng chùm pháo hoa bắn lên cao, nở rộ như đóa hoa, đốm lửa tàn lấp lánh rơi xuống như sao sa, tiếng pháo nổ lụp bụp râm ran không ngừng, tạo nên khung cảnh đẹp như tranh vẽ.Kỷ Dạ Bạch đứng bên cạnh, hắn quay sang nhìn cô: "Không phải chỉ là bắn pháo hoa thôi à? Có cần kích động tới vậy không?""Đương nhiên phải kích động rồi! Nghe nói hôm nay là đêm hội pháo hoa do một người đàn ông làm cho người phụ nữ mà anh ta yêu, vì người yêu của anh ta thích pháo hoa, cho nên mới sắp xếp thực hiện một đêm hội pháo hoa rầm rộ như thế!" Ninh Hề Nhi bắn liên thanh ríu rít: "Còn nữa, cậu biết tại sao thành phố Anh Đào của chúng ta có nhiều cây anh đào vậy không? Tất cả đều là nhờ ông nội của người đàn ông đó!"Vợ của ông lão thích hoa anh đào, bởi vậy vào năm họ kết hôn, ông lão vì vợ mình đã trồng anh đào khắp một thành phố! Uầy... Thật muốn được gả cho người của nhà đó, nhất định sẽ cực thâm tình! Cực lãng mạn!Nhìn con nhóc ôm mặt quắn quéo đầy mơ mộng, Kỷ Dạ Bạch há miệng định nói rồi lại thôi.Lại thêm một loạt pháo hoa nổ, nhiều đốm sáng tan tác trong không trung, sáng lòa tới chói mắt, giăng chi chít như sao trên trời, đẹp đến ngưỡng không gì tả nổi."Á! Á!" Ninh Hề Nhi bám lấy tay Kỷ Dạ Bạch nhảy nhót: "Thấy không? Cậu thấy không? Đẹp phát điên đúng không? "Siu siu" đẹp đúng không?!"Kỷ Dạ Bạch không nhìn lên bầu trời, hắn mải ngắm Ninh Hề Nhi.Con ngươi đen thăm thẳm tựa đá quý, trong đáy mắt chỉ lưu giữ khuôn mặt đỏ bừng của cô, khóe môi bất giác cong lên nhè nhẹ."Ừ, đẹp lắm."
Editor: Nguyetmai
Ninh Hề Nhi lơ ngơ: "Nà ní? Cái gì cơ?"
Cô mù tịt mấy trò đan móc có được không!
Ơ hu hu... Có phải cô đã tự đào cho mình một cái hố, sau đó còn ngu ngốc hiến thân nhảy vào không?
...
Mấy phút sau, Ninh Hề Nhi ôm trong lòng một túi đầy những cuộn len, tâm trạng vô cùng phức tạp bước lên xe của Kỷ Dạ Bạch.
Tâm trạng Kỷ Dạ Bạch lại có vẻ rất tốt, hắn bật nhạc trong lúc lái xe, tiếng nhạc cổ điển ưu nhã tựa làn nước chảy uyển chuyển chầm chậm tràn trong buồng xe.
Ninh Hề Nhi móc cuộn len, do dự ngập ngừng nói: "Tôi đan xấu thì làm sao?"
"Hừ, cậu còn có thể đan đẹp cơ à?" Kỷ Dạ Bạch độc mồm độc miệng.
"Cậu..." Ninh Hề Nhi bực bội, ngón tay nhỏ ấn vào thiết bị phát nhạc, đổi sang một bài hát đầy ma lực cuốn hút...
"Chính em gây ra mà
Những điều vừa diễn ra
Chính em gây ra mà, chính em gây ra mà
Những điều vừa diễn ra, hết thật rồi
Đốt sạch hết…
Chạy ngay đi trước khi
Mọi điều dần tồi tệ hơn
Chạy ngay đi trước khi
Lòng hận thù cuộn từng cơn
..."
Kỷ Dạ Bạch giật giật khóe miệng: "Gu của cậu không thể bình thường hơn một chút à?"
Ninh Hề Nhi bất mãn nói: "Không thể đâu! Hứ!"
Cô biết Kỷ Dạ Bạch ghét nhất thể loại nhạc này, đúng là cô đang muốn hành hạ lỗ tai hắn đấy!
Ai ngờ, Kỷ Dạ Bạch lại để yên cho cô bật nhạc, chẳng tỏ ra tức giận một chút nào.
Ninh Hề Nhi hoài nghi quan sát Kỷ Dạ Bạch, bỗng thấy trên khuôn mặt anh tuấn đẹp trai của hắn có vẻ như đang ngầm... dung túng cô?
Phì phì phì! Nhất định là tại cô nghĩ quá nhiều mất rồi!
Xe chạy đến ven sông thành phố Anh Đào, kính xe bị ánh sáng của pháo hoa rọi sáng, Ninh Hề Nhi háo hức nhoài người ra khỏi cửa kính xe, kích động khó kiềm chế: "Woa, Đại Bạch! Lễ hội pháo hoa tối nay bắt đầu rồi này!"
"Muốn xem không?"
"Có có!"
Bởi một tiếng gọi "Đại Bạch" kia, Kỷ Dạ Bạch nhếch môi cười thỏa mãn, hắn tìm một chỗ đậu xe, cô gái nhỏ lập tức tỏ ra vui mừng, hào hứng chạy tới lan can bao dọc bờ sông, ngước khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy niềm vui nhìn lên bầu trời.
Trên nền trời xanh đen thăm thẳm, từng chùm từng chùm pháo hoa bắn lên cao, nở rộ như đóa hoa, đốm lửa tàn lấp lánh rơi xuống như sao sa, tiếng pháo nổ lụp bụp râm ran không ngừng, tạo nên khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
Kỷ Dạ Bạch đứng bên cạnh, hắn quay sang nhìn cô: "Không phải chỉ là bắn pháo hoa thôi à? Có cần kích động tới vậy không?"
"Đương nhiên phải kích động rồi! Nghe nói hôm nay là đêm hội pháo hoa do một người đàn ông làm cho người phụ nữ mà anh ta yêu, vì người yêu của anh ta thích pháo hoa, cho nên mới sắp xếp thực hiện một đêm hội pháo hoa rầm rộ như thế!" Ninh Hề Nhi bắn liên thanh ríu rít: "Còn nữa, cậu biết tại sao thành phố Anh Đào của chúng ta có nhiều cây anh đào vậy không? Tất cả đều là nhờ ông nội của người đàn ông đó!"
Vợ của ông lão thích hoa anh đào, bởi vậy vào năm họ kết hôn, ông lão vì vợ mình đã trồng anh đào khắp một thành phố! Uầy... Thật muốn được gả cho người của nhà đó, nhất định sẽ cực thâm tình! Cực lãng mạn!
Nhìn con nhóc ôm mặt quắn quéo đầy mơ mộng, Kỷ Dạ Bạch há miệng định nói rồi lại thôi.
Lại thêm một loạt pháo hoa nổ, nhiều đốm sáng tan tác trong không trung, sáng lòa tới chói mắt, giăng chi chít như sao trên trời, đẹp đến ngưỡng không gì tả nổi.
"Á! Á!" Ninh Hề Nhi bám lấy tay Kỷ Dạ Bạch nhảy nhót: "Thấy không? Cậu thấy không? Đẹp phát điên đúng không? "Siu siu" đẹp đúng không?!"
Kỷ Dạ Bạch không nhìn lên bầu trời, hắn mải ngắm Ninh Hề Nhi.
Con ngươi đen thăm thẳm tựa đá quý, trong đáy mắt chỉ lưu giữ khuôn mặt đỏ bừng của cô, khóe môi bất giác cong lên nhè nhẹ.
"Ừ, đẹp lắm."
Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiNinh Hề Nhi lơ ngơ: "Nà ní? Cái gì cơ?"Cô mù tịt mấy trò đan móc có được không!Ơ hu hu... Có phải cô đã tự đào cho mình một cái hố, sau đó còn ngu ngốc hiến thân nhảy vào không?...Mấy phút sau, Ninh Hề Nhi ôm trong lòng một túi đầy những cuộn len, tâm trạng vô cùng phức tạp bước lên xe của Kỷ Dạ Bạch.Tâm trạng Kỷ Dạ Bạch lại có vẻ rất tốt, hắn bật nhạc trong lúc lái xe, tiếng nhạc cổ điển ưu nhã tựa làn nước chảy uyển chuyển chầm chậm tràn trong buồng xe.Ninh Hề Nhi móc cuộn len, do dự ngập ngừng nói: "Tôi đan xấu thì làm sao?""Hừ, cậu còn có thể đan đẹp cơ à?" Kỷ Dạ Bạch độc mồm độc miệng."Cậu..." Ninh Hề Nhi bực bội, ngón tay nhỏ ấn vào thiết bị phát nhạc, đổi sang một bài hát đầy ma lực cuốn hút..."Chính em gây ra màNhững điều vừa diễn raChính em gây ra mà, chính em gây ra màNhững điều vừa diễn ra, hết thật rồiĐốt sạch hết…Chạy ngay đi trước khiMọi điều dần tồi tệ hơnChạy ngay đi trước khiLòng hận thù cuộn từng cơn..."Kỷ Dạ Bạch giật giật khóe miệng: "Gu của cậu không thể bình thường hơn một chút à?"Ninh Hề Nhi bất mãn nói: "Không thể đâu! Hứ!"Cô biết Kỷ Dạ Bạch ghét nhất thể loại nhạc này, đúng là cô đang muốn hành hạ lỗ tai hắn đấy!Ai ngờ, Kỷ Dạ Bạch lại để yên cho cô bật nhạc, chẳng tỏ ra tức giận một chút nào.Ninh Hề Nhi hoài nghi quan sát Kỷ Dạ Bạch, bỗng thấy trên khuôn mặt anh tuấn đẹp trai của hắn có vẻ như đang ngầm... dung túng cô?Phì phì phì! Nhất định là tại cô nghĩ quá nhiều mất rồi!Xe chạy đến ven sông thành phố Anh Đào, kính xe bị ánh sáng của pháo hoa rọi sáng, Ninh Hề Nhi háo hức nhoài người ra khỏi cửa kính xe, kích động khó kiềm chế: "Woa, Đại Bạch! Lễ hội pháo hoa tối nay bắt đầu rồi này!""Muốn xem không?""Có có!"Bởi một tiếng gọi "Đại Bạch" kia, Kỷ Dạ Bạch nhếch môi cười thỏa mãn, hắn tìm một chỗ đậu xe, cô gái nhỏ lập tức tỏ ra vui mừng, hào hứng chạy tới lan can bao dọc bờ sông, ngước khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy niềm vui nhìn lên bầu trời.Trên nền trời xanh đen thăm thẳm, từng chùm từng chùm pháo hoa bắn lên cao, nở rộ như đóa hoa, đốm lửa tàn lấp lánh rơi xuống như sao sa, tiếng pháo nổ lụp bụp râm ran không ngừng, tạo nên khung cảnh đẹp như tranh vẽ.Kỷ Dạ Bạch đứng bên cạnh, hắn quay sang nhìn cô: "Không phải chỉ là bắn pháo hoa thôi à? Có cần kích động tới vậy không?""Đương nhiên phải kích động rồi! Nghe nói hôm nay là đêm hội pháo hoa do một người đàn ông làm cho người phụ nữ mà anh ta yêu, vì người yêu của anh ta thích pháo hoa, cho nên mới sắp xếp thực hiện một đêm hội pháo hoa rầm rộ như thế!" Ninh Hề Nhi bắn liên thanh ríu rít: "Còn nữa, cậu biết tại sao thành phố Anh Đào của chúng ta có nhiều cây anh đào vậy không? Tất cả đều là nhờ ông nội của người đàn ông đó!"Vợ của ông lão thích hoa anh đào, bởi vậy vào năm họ kết hôn, ông lão vì vợ mình đã trồng anh đào khắp một thành phố! Uầy... Thật muốn được gả cho người của nhà đó, nhất định sẽ cực thâm tình! Cực lãng mạn!Nhìn con nhóc ôm mặt quắn quéo đầy mơ mộng, Kỷ Dạ Bạch há miệng định nói rồi lại thôi.Lại thêm một loạt pháo hoa nổ, nhiều đốm sáng tan tác trong không trung, sáng lòa tới chói mắt, giăng chi chít như sao trên trời, đẹp đến ngưỡng không gì tả nổi."Á! Á!" Ninh Hề Nhi bám lấy tay Kỷ Dạ Bạch nhảy nhót: "Thấy không? Cậu thấy không? Đẹp phát điên đúng không? "Siu siu" đẹp đúng không?!"Kỷ Dạ Bạch không nhìn lên bầu trời, hắn mải ngắm Ninh Hề Nhi.Con ngươi đen thăm thẳm tựa đá quý, trong đáy mắt chỉ lưu giữ khuôn mặt đỏ bừng của cô, khóe môi bất giác cong lên nhè nhẹ."Ừ, đẹp lắm."