Tác giả:

Tại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp…

Chương 158: Pháo hoa khác biệt (6)

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiGiọng nói vốn hững hờ thờ ơ trước đây, giờ lại vang lên trầm thấp, thoảng chút yêu thương lưu luyến.Song Ninh Hề Nhi không để ý thấy, vẫn cười ngây ngô không tim không phổi.Cô nhìn ngắm cảnh đẹp huy hoàng đang diễn ra, còn phong cảnh trong mắt hắn, từ đầu tới cuối, cũng chỉ có mình cô."Chụp giúp tôi tấm ảnh, tôi muốn đăng lên mạng!" Ninh Hề Nhi hăm hở rút điện thoại ra đầy khí thế đưa Kỷ Dạ Bạch.Kỷ Dạ Bạch ra vẻ khinh khỉnh chê bai nhìn cô: "Ninh Hề, cậu có thể bỏ cái tay giơ chữ V đi không?""Giơ tay chữ V thì sao chứ!" Ninh Hề Nhi phồng má dỗi hờn: "Chụp nhanh lên đi!"Cô tạo dáng giơ hai tay chữ V, đầu nghiêng nghiêng sang một bên, đó là dáng chụp ảnh tiêu chuẩn từ nhỏ tới lớn của cô.Kỷ Dạ Bạch tuy ngoài miệng chê bôi mấy câu, nhưng lại rất nghiêm túc chụp hình cho cô, còn có tâm chụp thừa vài tấm để cô tiện chọn lựa.Ninh Hề Nhi vốn không ôm mong đợi với trình chụp ảnh của Kỷ Dạ Bạch, vậy mà sau khi nhận lại điện thoại, cô mới phát hiện kỹ thuật chụp của Kỷ Dạ Bạch không có chỗ chê!Bố cục, ánh sáng, biểu cảm... đều phải nói là hoàn hảo! Chỉ dùng điện thoại di động mà chụp được hiệu quả y hệt xài máy ảnh kĩ thuật số!Cô vui vẻ muốn đăng lên vòng bạn bè, nhưng vì tay quá cóng, gõ chữ lâu lắc mà vẫn lỗi, cái mũi nhỏ cũng cau lại.Bất chợt, một bàn tay rút điện thoại ra khỏi tay cô, giả như không thèm quan tâm, hắn hỏi: "Nội dung muốn gõ là gì?"Ninh Hề Nhi sửng sốt một lúc mới nói: "Tôi là chính tôi, là pháo hoa khác biệt...""Ừ."Ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, nhanh chóng đăng ảnh kèm caption lên mạng. Song Kỷ Dạ Bạch vẫn chưa trả điện thoại cho Ninh Hề nhi, hắn hất cằm ngẩng lên: "Anh đây hơi lạnh rồi, cậu tới đây chắn gió cho tôi đi!"Ninh Hề Nhi xù lông theo: "Cậu có phải đàn ông không thế?" Để con gái chắn gió cho hắn, chẳng phong độ tí nào!Kỷ Dạ Bạch nở một nụ cười đầy xấu xa: "Có phải hay không, tưởng cậu tự biết rồi chứ. Sao nào? Vẫn muốn bản thân tự kiểm chứng tiếp hả?"Kỷ Dạ Bạch ngoắc ngoắc ngón tay hướng về phía cô: "Con nhỏ chân ngắn kia, mau lăn qua đây."Ninh Hề Nhi vốn muốn bỏ chạy, vậy mà lại bị Kỷ Dạ Bạch ôm vào lòng!Nhiệt độ ấm áp trên người hắn, kèm theo đó là hương thơm thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh, mạnh mẽ bao bọc lấy cô."Ấy?"Cô lùn như thế, sao có thể chắn gió cho hắn được, rõ ràng là hắn đang chắn cho cô...Hắn lại còn ôm cô, người được ủ ấm cũng là cô mà...Vậy là... tên này, thật ra đang sưởi ấm cho cô hả?Tên ác ma này... thật ra cũng rất tốt ấy nhỉ...Sự ngọt ngào dậy lên trong lòng Ninh Hề Nhi, trán chạm vào ngực hắn, cô khẽ nở một nụ cười như mật ngọt.Một loạt âm thanh "Reng reng tèn ten ten" vang lên, cô hỏi: "Có phải điện thoại di động của tôi kêu không?""Cậu nghe nhầm rồi.""Ờ..." Ninh Hề Nhi nửa tin nửa ngờ, cách mấy giây sau, cô lại nghe thấy!"Đúng là điện thoại di động của tôi mà!" Ninh Hề Nhi chắc chắn nói, cô ngẩng đầu, phát hiện trên khóe môi Kỷ Dạ Bạch đã nhếch lên cười hài hước từ lúc nào, ngay cả trong ánh mắt, cũng là ý cười.Cái nụ cười xấu xa này...Không tốt lành gì!Tay chân luống cuống đoạt lấy điện thoại di động, thấy thông báo bình luận và thích ảnh dày đặc nhảy lên tằng tằng, Ninh Hề Nhi khóc không ra nước mắt!"Ha ha ha cười ch** n**c mắt! Bạn tui ơi, đừng có ngừng chữa trị! Càng không được dừng uống thuốc đâu nhá!""Chắc là bị hack nick rồi ha! Tiểu Hề Hề!""Đại chúng hoan nghênh á há há há, quả nhiên là hàng hiếm đột biến trong số bạn bè giới đất lở đá trôi của tui!""Cười bò cả ra rồi! Bạn tui ơi kéo ảnh phình ra kiểu gì thế? Người ngoài hành tinh nhập à? Ố hố hố...""..."Run run mở vòng bạn bè ra, Kỷ Dạ Bạch vậy mà gõ một dòng trạng thái thế này:"Tôi chính là tôi, không giống bà béo [emo đầu heo] [emo đầu heo]""Kỷ Dạ Bạch! Cậu là tên khốn!"

Editor: Nguyetmai

Giọng nói vốn hững hờ thờ ơ trước đây, giờ lại vang lên trầm thấp, thoảng chút yêu thương lưu luyến.

Song Ninh Hề Nhi không để ý thấy, vẫn cười ngây ngô không tim không phổi.

Cô nhìn ngắm cảnh đẹp huy hoàng đang diễn ra, còn phong cảnh trong mắt hắn, từ đầu tới cuối, cũng chỉ có mình cô.

"Chụp giúp tôi tấm ảnh, tôi muốn đăng lên mạng!" Ninh Hề Nhi hăm hở rút điện thoại ra đầy khí thế đưa Kỷ Dạ Bạch.

Kỷ Dạ Bạch ra vẻ khinh khỉnh chê bai nhìn cô: "Ninh Hề, cậu có thể bỏ cái tay giơ chữ V đi không?"

"Giơ tay chữ V thì sao chứ!" Ninh Hề Nhi phồng má dỗi hờn: "Chụp nhanh lên đi!"

Cô tạo dáng giơ hai tay chữ V, đầu nghiêng nghiêng sang một bên, đó là dáng chụp ảnh tiêu chuẩn từ nhỏ tới lớn của cô.

Kỷ Dạ Bạch tuy ngoài miệng chê bôi mấy câu, nhưng lại rất nghiêm túc chụp hình cho cô, còn có tâm chụp thừa vài tấm để cô tiện chọn lựa.

Ninh Hề Nhi vốn không ôm mong đợi với trình chụp ảnh của Kỷ Dạ Bạch, vậy mà sau khi nhận lại điện thoại, cô mới phát hiện kỹ thuật chụp của Kỷ Dạ Bạch không có chỗ chê!

Bố cục, ánh sáng, biểu cảm... đều phải nói là hoàn hảo! Chỉ dùng điện thoại di động mà chụp được hiệu quả y hệt xài máy ảnh kĩ thuật số!

Cô vui vẻ muốn đăng lên vòng bạn bè, nhưng vì tay quá cóng, gõ chữ lâu lắc mà vẫn lỗi, cái mũi nhỏ cũng cau lại.

Bất chợt, một bàn tay rút điện thoại ra khỏi tay cô, giả như không thèm quan tâm, hắn hỏi: "Nội dung muốn gõ là gì?"

Ninh Hề Nhi sửng sốt một lúc mới nói: "Tôi là chính tôi, là pháo hoa khác biệt..."

"Ừ."

Ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, nhanh chóng đăng ảnh kèm caption lên mạng. Song Kỷ Dạ Bạch vẫn chưa trả điện thoại cho Ninh Hề nhi, hắn hất cằm ngẩng lên: "Anh đây hơi lạnh rồi, cậu tới đây chắn gió cho tôi đi!"

Ninh Hề Nhi xù lông theo: "Cậu có phải đàn ông không thế?" Để con gái chắn gió cho hắn, chẳng phong độ tí nào!

Kỷ Dạ Bạch nở một nụ cười đầy xấu xa: "Có phải hay không, tưởng cậu tự biết rồi chứ. Sao nào? Vẫn muốn bản thân tự kiểm chứng tiếp hả?"

Kỷ Dạ Bạch ngoắc ngoắc ngón tay hướng về phía cô: "Con nhỏ chân ngắn kia, mau lăn qua đây."

Ninh Hề Nhi vốn muốn bỏ chạy, vậy mà lại bị Kỷ Dạ Bạch ôm vào lòng!

Nhiệt độ ấm áp trên người hắn, kèm theo đó là hương thơm thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh, mạnh mẽ bao bọc lấy cô.

"Ấy?"

Cô lùn như thế, sao có thể chắn gió cho hắn được, rõ ràng là hắn đang chắn cho cô...

Hắn lại còn ôm cô, người được ủ ấm cũng là cô mà...

Vậy là... tên này, thật ra đang sưởi ấm cho cô hả?

Tên ác ma này... thật ra cũng rất tốt ấy nhỉ...

Sự ngọt ngào dậy lên trong lòng Ninh Hề Nhi, trán chạm vào ngực hắn, cô khẽ nở một nụ cười như mật ngọt.

Một loạt âm thanh "Reng reng tèn ten ten" vang lên, cô hỏi: "Có phải điện thoại di động của tôi kêu không?"

"Cậu nghe nhầm rồi."

"Ờ..." Ninh Hề Nhi nửa tin nửa ngờ, cách mấy giây sau, cô lại nghe thấy!

"Đúng là điện thoại di động của tôi mà!" Ninh Hề Nhi chắc chắn nói, cô ngẩng đầu, phát hiện trên khóe môi Kỷ Dạ Bạch đã nhếch lên cười hài hước từ lúc nào, ngay cả trong ánh mắt, cũng là ý cười.

Cái nụ cười xấu xa này...

Không tốt lành gì!

Tay chân luống cuống đoạt lấy điện thoại di động, thấy thông báo bình luận và thích ảnh dày đặc nhảy lên tằng tằng, Ninh Hề Nhi khóc không ra nước mắt!

"Ha ha ha cười ch** n**c mắt! Bạn tui ơi, đừng có ngừng chữa trị! Càng không được dừng uống thuốc đâu nhá!"

"Chắc là bị hack nick rồi ha! Tiểu Hề Hề!"

"Đại chúng hoan nghênh á há há há, quả nhiên là hàng hiếm đột biến trong số bạn bè giới đất lở đá trôi của tui!"

"Cười bò cả ra rồi! Bạn tui ơi kéo ảnh phình ra kiểu gì thế? Người ngoài hành tinh nhập à? Ố hố hố..."

"..."

Run run mở vòng bạn bè ra, Kỷ Dạ Bạch vậy mà gõ một dòng trạng thái thế này:

"Tôi chính là tôi, không giống bà béo [emo đầu heo] [emo đầu heo]"

"Kỷ Dạ Bạch! Cậu là tên khốn!"

Cục Cưng, Ôm Cái Nào!Tác giả: AnXiangNuanTruyện Ngôn TìnhTại nhà họ Ninh, thành phố Anh Đào... Mùa đông năm nay lạnh đến mức kỳ lạ, tiếng chuông báo thức đầu giường đã reo vang một lúc lâu mà Ninh Hề Nhi vẫn lười biếng không chịu tắt đi. Cô ngáp dài rồi thò đầu ra khỏi chăn với tốc độ rùa bò. Rèm cửa được kéo kín mít, trong phòng chỉ có ánh đèn màu cam vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn, khiến khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô thêm phần dịu dàng và ấm áp. Chớp chớp hàng mi dài, cô mơ mơ màng màng ấn nút gọi cho nhà họ Kỷ - hàng xóm nhà cô. Điện thoại đầu bên kia bắt máy, một giọng nam trầm thấp vang lên, "Alo?" "Bảo Miêu Miêu sang đây đi, tôi có chuyện gấp cần tìm con bé, chuyện này liên quan tới mạng người đó!" Ninh Hề Nhi nói xong liền ngáp một cái, rồi lại chui vào chăn với đôi mắt ngái ngủ. Rầm! Cửa phòng ngủ bị bật tung, ngay lập tức, Ninh Hề Nhi cảm thấy mình bị ai đó lôi từ trong chăn ra một cách gấp gáp và có phần thô lỗ. "Ninh Hề! Cậu không sao chứ? Này… tỉnh lại đi!" "Oáp… Đừng… đừng lay nữa!" Ninh Hề Nhi thấy mình bị lay tới mức sắp… Editor: NguyetmaiGiọng nói vốn hững hờ thờ ơ trước đây, giờ lại vang lên trầm thấp, thoảng chút yêu thương lưu luyến.Song Ninh Hề Nhi không để ý thấy, vẫn cười ngây ngô không tim không phổi.Cô nhìn ngắm cảnh đẹp huy hoàng đang diễn ra, còn phong cảnh trong mắt hắn, từ đầu tới cuối, cũng chỉ có mình cô."Chụp giúp tôi tấm ảnh, tôi muốn đăng lên mạng!" Ninh Hề Nhi hăm hở rút điện thoại ra đầy khí thế đưa Kỷ Dạ Bạch.Kỷ Dạ Bạch ra vẻ khinh khỉnh chê bai nhìn cô: "Ninh Hề, cậu có thể bỏ cái tay giơ chữ V đi không?""Giơ tay chữ V thì sao chứ!" Ninh Hề Nhi phồng má dỗi hờn: "Chụp nhanh lên đi!"Cô tạo dáng giơ hai tay chữ V, đầu nghiêng nghiêng sang một bên, đó là dáng chụp ảnh tiêu chuẩn từ nhỏ tới lớn của cô.Kỷ Dạ Bạch tuy ngoài miệng chê bôi mấy câu, nhưng lại rất nghiêm túc chụp hình cho cô, còn có tâm chụp thừa vài tấm để cô tiện chọn lựa.Ninh Hề Nhi vốn không ôm mong đợi với trình chụp ảnh của Kỷ Dạ Bạch, vậy mà sau khi nhận lại điện thoại, cô mới phát hiện kỹ thuật chụp của Kỷ Dạ Bạch không có chỗ chê!Bố cục, ánh sáng, biểu cảm... đều phải nói là hoàn hảo! Chỉ dùng điện thoại di động mà chụp được hiệu quả y hệt xài máy ảnh kĩ thuật số!Cô vui vẻ muốn đăng lên vòng bạn bè, nhưng vì tay quá cóng, gõ chữ lâu lắc mà vẫn lỗi, cái mũi nhỏ cũng cau lại.Bất chợt, một bàn tay rút điện thoại ra khỏi tay cô, giả như không thèm quan tâm, hắn hỏi: "Nội dung muốn gõ là gì?"Ninh Hề Nhi sửng sốt một lúc mới nói: "Tôi là chính tôi, là pháo hoa khác biệt...""Ừ."Ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím, nhanh chóng đăng ảnh kèm caption lên mạng. Song Kỷ Dạ Bạch vẫn chưa trả điện thoại cho Ninh Hề nhi, hắn hất cằm ngẩng lên: "Anh đây hơi lạnh rồi, cậu tới đây chắn gió cho tôi đi!"Ninh Hề Nhi xù lông theo: "Cậu có phải đàn ông không thế?" Để con gái chắn gió cho hắn, chẳng phong độ tí nào!Kỷ Dạ Bạch nở một nụ cười đầy xấu xa: "Có phải hay không, tưởng cậu tự biết rồi chứ. Sao nào? Vẫn muốn bản thân tự kiểm chứng tiếp hả?"Kỷ Dạ Bạch ngoắc ngoắc ngón tay hướng về phía cô: "Con nhỏ chân ngắn kia, mau lăn qua đây."Ninh Hề Nhi vốn muốn bỏ chạy, vậy mà lại bị Kỷ Dạ Bạch ôm vào lòng!Nhiệt độ ấm áp trên người hắn, kèm theo đó là hương thơm thoang thoảng mùi bạc hà mát lạnh, mạnh mẽ bao bọc lấy cô."Ấy?"Cô lùn như thế, sao có thể chắn gió cho hắn được, rõ ràng là hắn đang chắn cho cô...Hắn lại còn ôm cô, người được ủ ấm cũng là cô mà...Vậy là... tên này, thật ra đang sưởi ấm cho cô hả?Tên ác ma này... thật ra cũng rất tốt ấy nhỉ...Sự ngọt ngào dậy lên trong lòng Ninh Hề Nhi, trán chạm vào ngực hắn, cô khẽ nở một nụ cười như mật ngọt.Một loạt âm thanh "Reng reng tèn ten ten" vang lên, cô hỏi: "Có phải điện thoại di động của tôi kêu không?""Cậu nghe nhầm rồi.""Ờ..." Ninh Hề Nhi nửa tin nửa ngờ, cách mấy giây sau, cô lại nghe thấy!"Đúng là điện thoại di động của tôi mà!" Ninh Hề Nhi chắc chắn nói, cô ngẩng đầu, phát hiện trên khóe môi Kỷ Dạ Bạch đã nhếch lên cười hài hước từ lúc nào, ngay cả trong ánh mắt, cũng là ý cười.Cái nụ cười xấu xa này...Không tốt lành gì!Tay chân luống cuống đoạt lấy điện thoại di động, thấy thông báo bình luận và thích ảnh dày đặc nhảy lên tằng tằng, Ninh Hề Nhi khóc không ra nước mắt!"Ha ha ha cười ch** n**c mắt! Bạn tui ơi, đừng có ngừng chữa trị! Càng không được dừng uống thuốc đâu nhá!""Chắc là bị hack nick rồi ha! Tiểu Hề Hề!""Đại chúng hoan nghênh á há há há, quả nhiên là hàng hiếm đột biến trong số bạn bè giới đất lở đá trôi của tui!""Cười bò cả ra rồi! Bạn tui ơi kéo ảnh phình ra kiểu gì thế? Người ngoài hành tinh nhập à? Ố hố hố...""..."Run run mở vòng bạn bè ra, Kỷ Dạ Bạch vậy mà gõ một dòng trạng thái thế này:"Tôi chính là tôi, không giống bà béo [emo đầu heo] [emo đầu heo]""Kỷ Dạ Bạch! Cậu là tên khốn!"

Chương 158: Pháo hoa khác biệt (6)