Một Sáng sớm hôm nay thức dậy, Lâm Mộc Nam ngay lập tức gọi điện thoại cho thư ký Thẩm Thường Khiêm của cậu, vui vẻ không hold nổi hỏi đối phương, doanh thu của công ty ngày hôm qua. Thẩm Thường Khiêm nhìn đồng hồ, đúng năm giờ sáng, ngáp một cái rồi nói: “Lâm tổng, dựa vào báo cáo của phòng tài vụ ngày hôm qua, là ba triệu hai trăm bốn chục ngàn.” (*) 3 triệu 240 ngàn tệ xấp xỉ 10 tỷ 9 tiền việt. Trong đầu Lâm Mộc Nam tính nhẩm thật nhanh một phen, không nhịn được chống nạnh đứng ở trên giường cười khà khà: “Đủ rồi đủ rồi!!!” Đầu óc Thẩm Thường Khiêm mơ hồ, anh làm thư ký cho Lâm Mộc Nam được một năm, những vẫn có chút không hiểu nổi đường não chạy bất chợt của tổng tài nhà mình: “Cái gì đủ rồi?” Lâm Mộc Nam nói một câu sốc người: “Đủ tiền bao dưỡng rồi! Bây giờ anh đi liên hệ với người đại diện của Phí Mạo, nói em muốn bao dưỡng Phí Mạo!” Một cái ngáp của Thẩm Thường Khiêm mắc nghẹn trong cổ họng, kinh hãi sém nữa lăn từ trên giường xuống. Lâm Mộc Nam sinh hoạt trong sáng, công tác…
Chương 4: Lâm tổng chỉ bạn cách chơi tâm cơ
Lâm Tổng Chỉ Bạn Cách Yêu ĐươngTác giả: Đại Thanh Q3Truyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Đoản Văn, Truyện SủngMột Sáng sớm hôm nay thức dậy, Lâm Mộc Nam ngay lập tức gọi điện thoại cho thư ký Thẩm Thường Khiêm của cậu, vui vẻ không hold nổi hỏi đối phương, doanh thu của công ty ngày hôm qua. Thẩm Thường Khiêm nhìn đồng hồ, đúng năm giờ sáng, ngáp một cái rồi nói: “Lâm tổng, dựa vào báo cáo của phòng tài vụ ngày hôm qua, là ba triệu hai trăm bốn chục ngàn.” (*) 3 triệu 240 ngàn tệ xấp xỉ 10 tỷ 9 tiền việt. Trong đầu Lâm Mộc Nam tính nhẩm thật nhanh một phen, không nhịn được chống nạnh đứng ở trên giường cười khà khà: “Đủ rồi đủ rồi!!!” Đầu óc Thẩm Thường Khiêm mơ hồ, anh làm thư ký cho Lâm Mộc Nam được một năm, những vẫn có chút không hiểu nổi đường não chạy bất chợt của tổng tài nhà mình: “Cái gì đủ rồi?” Lâm Mộc Nam nói một câu sốc người: “Đủ tiền bao dưỡng rồi! Bây giờ anh đi liên hệ với người đại diện của Phí Mạo, nói em muốn bao dưỡng Phí Mạo!” Một cái ngáp của Thẩm Thường Khiêm mắc nghẹn trong cổ họng, kinh hãi sém nữa lăn từ trên giường xuống. Lâm Mộc Nam sinh hoạt trong sáng, công tác… MộtSau khi công khai tình cảm, người đầu tiên bị xung kích không phải là các fan, mà là Vạn Hoan Hoan.Hôm đó, Phí Mạo đi quay chương trình, xuất phát từ công ty, ngồi ở đằng sau xe, nói với Vạn Hoan Hoan: “Dừng ở cửa tập đoàn Lâm thị một lát.”Vạn Hoan Hoan sững sờ, sau đó run rẩy hỏi: “Cậu sẽ không phải bị quy tắc ngầm thật chứ? Cậu điên rồi à? Cậu thiếu tiền hay thiếu k*ch th*ch?”Phí Mạo nhấc mí mắt: “Tôi thiếu tình yêu.”HaiQuay chương trình xong, Phí Mạo nhìn người đại diện đã im re nguyên một ngày, thật lòng vỗ vai cô: “Tôi với Nam Nam đã bên nhau năm năm.”Vạn Hoan Hoan khóc không ra nước mắt: “Cậu thế mà lại lén chị chơi với Lâm tổng năm năm!”Phí Mạo: “Tôi theo đuổi em ấy hai năm.”Vạn Hoan Hoan lập tức sờ khóe mắt: “Cậu vô dụng quá!”BaVạn Hoan Hoan hơi rầu rĩ, cô mang theo Phí Mạo ba năm, nhìn đối phương liên tiếp đạt được các giải thưởng điện ảnh lớn, vì đối phương mà tranh thủ đoạt lấy những kịch bản phim hàng đầu, chính là không nghĩ tới chuyện đối phương yêu đương rồi.Chẳng trách Phí Mạo vẫn không để cho các cô đưa đến cửa nhà, cũng không chịu để các cô tới cửa đón.Hóa ra trong nhà nuôi một chú chim hoàng yến.Không đúng, Vạn Hoan Hoan nghĩ, là một con heo nhỏ.BốnSau khi chương trình được phát sóng, hôm sau Lâm Mộc Nam đi làm như thường lệ, cả công ty từ trên xuống dưới đều nhìn cậu với ánh mắt không giống như bình thường.Lúc Thẩm Thường Khiêm trình hợp đồng, nói: “Lâm tổng à, chúc mừng chúc mừng, phù chính rồi (*).”(*) Phù chính thời xưa nghĩa là từ thiếp lên làm vợ cả.Trong mắt Thẩm thư ký, tình yêu ngầm trong lòng đất của Lâm tổng và Phí Mạo ngắn ngủi như một tia lửa, bây giờ đã biến thành yêu nhau công khai.Lâm tổng thâm trầm ừ một tiếng, sau đó nói: “Hơi khổ não một chút, em bây giờ đã là trai có chồng rồi.”NămLâm tổng cảm thấy sau khi người đàn ông của mình được tiết lộ, người khác không nên gọi mình là Lâm tổng, không thể hiện được sau lưng mình có Phí Mạo.Thế nhưng Lâm Mộc Nam không muốn người khác gọi cậu là cô Phí, nghe quái quái.Nghĩ tới nghĩ lui, cậu bèn bảo Thẩm Thường Khiêm in mấy trăm tấm danh thiếp, một phần là “Phí Mạo, bạn trai của Lâm Mộc Nam”, một phần là “Lâm Mộc Nam, bạn trai của Phí Mạo.”Cậu phát cho nhân viên công ty mỗi người hai tấm, toàn bộ còn lại đóng gói đưa cho Vạn Hoan Hoan.SáuVạn Hoan Hoan nhận được một xấp danh thiếp cột dây thun, mặt mũi đều sắp nứt toát.Cô cầm cho Phí Mạo đang ở phòng hóa trang xem, Phí Mạo nhìn qua, hiếm thấy mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi, em ấy có chút tinh nghịch.”Vạn Hoan Hoan dùng ánh mắt khó hiểu nổi nhìn anh.Phí Mạo tháo dây thun ra: “Chị đi phát đi, nhân viên phòng chụp ảnh hai tấm.”Lần này, cả phòng chụp ảnh đều biết, Phí Mạo là hoa thơm đã có chủ, còn là một vị tổng tài.BảyBuổi tối ăn cơm xong, Lâm Mộc Nam hỏi: “Danh thiếp đâu?”Phí Mạo moi ra hai tấm còn dư lại: “Đều phát ra ngoài rồi.”“Hừ hừ, lần này mấy cổ đều biết em là ai, sẽ không dám có ý đồ với anh.” Lâm Mộc Nam dương dương tự đắc.Phí Mạo đặt hai tấm danh thiếp không in số điện thoại trên bàn trà, giơ tay vỗ đầu của cậu: “Nhóc nghịch ngợm.”
Một
Sau khi công khai tình cảm, người đầu tiên bị xung kích không phải là các fan, mà là Vạn Hoan Hoan.
Hôm đó, Phí Mạo đi quay chương trình, xuất phát từ công ty, ngồi ở đằng sau xe, nói với Vạn Hoan Hoan: “Dừng ở cửa tập đoàn Lâm thị một lát.”
Vạn Hoan Hoan sững sờ, sau đó run rẩy hỏi: “Cậu sẽ không phải bị quy tắc ngầm thật chứ? Cậu điên rồi à? Cậu thiếu tiền hay thiếu k*ch th*ch?”
Phí Mạo nhấc mí mắt: “Tôi thiếu tình yêu.”
Hai
Quay chương trình xong, Phí Mạo nhìn người đại diện đã im re nguyên một ngày, thật lòng vỗ vai cô: “Tôi với Nam Nam đã bên nhau năm năm.”
Vạn Hoan Hoan khóc không ra nước mắt: “Cậu thế mà lại lén chị chơi với Lâm tổng năm năm!”
Phí Mạo: “Tôi theo đuổi em ấy hai năm.”
Vạn Hoan Hoan lập tức sờ khóe mắt: “Cậu vô dụng quá!”
Ba
Vạn Hoan Hoan hơi rầu rĩ, cô mang theo Phí Mạo ba năm, nhìn đối phương liên tiếp đạt được các giải thưởng điện ảnh lớn, vì đối phương mà tranh thủ đoạt lấy những kịch bản phim hàng đầu, chính là không nghĩ tới chuyện đối phương yêu đương rồi.
Chẳng trách Phí Mạo vẫn không để cho các cô đưa đến cửa nhà, cũng không chịu để các cô tới cửa đón.
Hóa ra trong nhà nuôi một chú chim hoàng yến.
Không đúng, Vạn Hoan Hoan nghĩ, là một con heo nhỏ.
Bốn
Sau khi chương trình được phát sóng, hôm sau Lâm Mộc Nam đi làm như thường lệ, cả công ty từ trên xuống dưới đều nhìn cậu với ánh mắt không giống như bình thường.
Lúc Thẩm Thường Khiêm trình hợp đồng, nói: “Lâm tổng à, chúc mừng chúc mừng, phù chính rồi (*).”
(*) Phù chính thời xưa nghĩa là từ thiếp lên làm vợ cả.
Trong mắt Thẩm thư ký, tình yêu ngầm trong lòng đất của Lâm tổng và Phí Mạo ngắn ngủi như một tia lửa, bây giờ đã biến thành yêu nhau công khai.
Lâm tổng thâm trầm ừ một tiếng, sau đó nói: “Hơi khổ não một chút, em bây giờ đã là trai có chồng rồi.”
Năm
Lâm tổng cảm thấy sau khi người đàn ông của mình được tiết lộ, người khác không nên gọi mình là Lâm tổng, không thể hiện được sau lưng mình có Phí Mạo.
Thế nhưng Lâm Mộc Nam không muốn người khác gọi cậu là cô Phí, nghe quái quái.
Nghĩ tới nghĩ lui, cậu bèn bảo Thẩm Thường Khiêm in mấy trăm tấm danh thiếp, một phần là “Phí Mạo, bạn trai của Lâm Mộc Nam”, một phần là “Lâm Mộc Nam, bạn trai của Phí Mạo.”
Cậu phát cho nhân viên công ty mỗi người hai tấm, toàn bộ còn lại đóng gói đưa cho Vạn Hoan Hoan.
Sáu
Vạn Hoan Hoan nhận được một xấp danh thiếp cột dây thun, mặt mũi đều sắp nứt toát.
Cô cầm cho Phí Mạo đang ở phòng hóa trang xem, Phí Mạo nhìn qua, hiếm thấy mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi, em ấy có chút tinh nghịch.”
Vạn Hoan Hoan dùng ánh mắt khó hiểu nổi nhìn anh.
Phí Mạo tháo dây thun ra: “Chị đi phát đi, nhân viên phòng chụp ảnh hai tấm.”
Lần này, cả phòng chụp ảnh đều biết, Phí Mạo là hoa thơm đã có chủ, còn là một vị tổng tài.
Bảy
Buổi tối ăn cơm xong, Lâm Mộc Nam hỏi: “Danh thiếp đâu?”
Phí Mạo moi ra hai tấm còn dư lại: “Đều phát ra ngoài rồi.”
“Hừ hừ, lần này mấy cổ đều biết em là ai, sẽ không dám có ý đồ với anh.” Lâm Mộc Nam dương dương tự đắc.
Phí Mạo đặt hai tấm danh thiếp không in số điện thoại trên bàn trà, giơ tay vỗ đầu của cậu: “Nhóc nghịch ngợm.”
Lâm Tổng Chỉ Bạn Cách Yêu ĐươngTác giả: Đại Thanh Q3Truyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Đoản Văn, Truyện SủngMột Sáng sớm hôm nay thức dậy, Lâm Mộc Nam ngay lập tức gọi điện thoại cho thư ký Thẩm Thường Khiêm của cậu, vui vẻ không hold nổi hỏi đối phương, doanh thu của công ty ngày hôm qua. Thẩm Thường Khiêm nhìn đồng hồ, đúng năm giờ sáng, ngáp một cái rồi nói: “Lâm tổng, dựa vào báo cáo của phòng tài vụ ngày hôm qua, là ba triệu hai trăm bốn chục ngàn.” (*) 3 triệu 240 ngàn tệ xấp xỉ 10 tỷ 9 tiền việt. Trong đầu Lâm Mộc Nam tính nhẩm thật nhanh một phen, không nhịn được chống nạnh đứng ở trên giường cười khà khà: “Đủ rồi đủ rồi!!!” Đầu óc Thẩm Thường Khiêm mơ hồ, anh làm thư ký cho Lâm Mộc Nam được một năm, những vẫn có chút không hiểu nổi đường não chạy bất chợt của tổng tài nhà mình: “Cái gì đủ rồi?” Lâm Mộc Nam nói một câu sốc người: “Đủ tiền bao dưỡng rồi! Bây giờ anh đi liên hệ với người đại diện của Phí Mạo, nói em muốn bao dưỡng Phí Mạo!” Một cái ngáp của Thẩm Thường Khiêm mắc nghẹn trong cổ họng, kinh hãi sém nữa lăn từ trên giường xuống. Lâm Mộc Nam sinh hoạt trong sáng, công tác… MộtSau khi công khai tình cảm, người đầu tiên bị xung kích không phải là các fan, mà là Vạn Hoan Hoan.Hôm đó, Phí Mạo đi quay chương trình, xuất phát từ công ty, ngồi ở đằng sau xe, nói với Vạn Hoan Hoan: “Dừng ở cửa tập đoàn Lâm thị một lát.”Vạn Hoan Hoan sững sờ, sau đó run rẩy hỏi: “Cậu sẽ không phải bị quy tắc ngầm thật chứ? Cậu điên rồi à? Cậu thiếu tiền hay thiếu k*ch th*ch?”Phí Mạo nhấc mí mắt: “Tôi thiếu tình yêu.”HaiQuay chương trình xong, Phí Mạo nhìn người đại diện đã im re nguyên một ngày, thật lòng vỗ vai cô: “Tôi với Nam Nam đã bên nhau năm năm.”Vạn Hoan Hoan khóc không ra nước mắt: “Cậu thế mà lại lén chị chơi với Lâm tổng năm năm!”Phí Mạo: “Tôi theo đuổi em ấy hai năm.”Vạn Hoan Hoan lập tức sờ khóe mắt: “Cậu vô dụng quá!”BaVạn Hoan Hoan hơi rầu rĩ, cô mang theo Phí Mạo ba năm, nhìn đối phương liên tiếp đạt được các giải thưởng điện ảnh lớn, vì đối phương mà tranh thủ đoạt lấy những kịch bản phim hàng đầu, chính là không nghĩ tới chuyện đối phương yêu đương rồi.Chẳng trách Phí Mạo vẫn không để cho các cô đưa đến cửa nhà, cũng không chịu để các cô tới cửa đón.Hóa ra trong nhà nuôi một chú chim hoàng yến.Không đúng, Vạn Hoan Hoan nghĩ, là một con heo nhỏ.BốnSau khi chương trình được phát sóng, hôm sau Lâm Mộc Nam đi làm như thường lệ, cả công ty từ trên xuống dưới đều nhìn cậu với ánh mắt không giống như bình thường.Lúc Thẩm Thường Khiêm trình hợp đồng, nói: “Lâm tổng à, chúc mừng chúc mừng, phù chính rồi (*).”(*) Phù chính thời xưa nghĩa là từ thiếp lên làm vợ cả.Trong mắt Thẩm thư ký, tình yêu ngầm trong lòng đất của Lâm tổng và Phí Mạo ngắn ngủi như một tia lửa, bây giờ đã biến thành yêu nhau công khai.Lâm tổng thâm trầm ừ một tiếng, sau đó nói: “Hơi khổ não một chút, em bây giờ đã là trai có chồng rồi.”NămLâm tổng cảm thấy sau khi người đàn ông của mình được tiết lộ, người khác không nên gọi mình là Lâm tổng, không thể hiện được sau lưng mình có Phí Mạo.Thế nhưng Lâm Mộc Nam không muốn người khác gọi cậu là cô Phí, nghe quái quái.Nghĩ tới nghĩ lui, cậu bèn bảo Thẩm Thường Khiêm in mấy trăm tấm danh thiếp, một phần là “Phí Mạo, bạn trai của Lâm Mộc Nam”, một phần là “Lâm Mộc Nam, bạn trai của Phí Mạo.”Cậu phát cho nhân viên công ty mỗi người hai tấm, toàn bộ còn lại đóng gói đưa cho Vạn Hoan Hoan.SáuVạn Hoan Hoan nhận được một xấp danh thiếp cột dây thun, mặt mũi đều sắp nứt toát.Cô cầm cho Phí Mạo đang ở phòng hóa trang xem, Phí Mạo nhìn qua, hiếm thấy mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi, em ấy có chút tinh nghịch.”Vạn Hoan Hoan dùng ánh mắt khó hiểu nổi nhìn anh.Phí Mạo tháo dây thun ra: “Chị đi phát đi, nhân viên phòng chụp ảnh hai tấm.”Lần này, cả phòng chụp ảnh đều biết, Phí Mạo là hoa thơm đã có chủ, còn là một vị tổng tài.BảyBuổi tối ăn cơm xong, Lâm Mộc Nam hỏi: “Danh thiếp đâu?”Phí Mạo moi ra hai tấm còn dư lại: “Đều phát ra ngoài rồi.”“Hừ hừ, lần này mấy cổ đều biết em là ai, sẽ không dám có ý đồ với anh.” Lâm Mộc Nam dương dương tự đắc.Phí Mạo đặt hai tấm danh thiếp không in số điện thoại trên bàn trà, giơ tay vỗ đầu của cậu: “Nhóc nghịch ngợm.”