Tác giả:

Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…

Chương 9: Thập tử nhất sinh- Cầu tử thần

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… “ Đoàng...Đoàng...Đoàng...” Tiếng súng xuất phát.Năm chiếc mô tô phi như bay trong gió. Không ai dám chần chừ- dù chỉ một giây.Cầu Tử Thần....Chiếc hắc mã vẫn chưa đạt đến tốc độ tối đa- phải bình tĩnh bởi vì năm nay không biết mấy tên trùm đó sẽ thiết kế ra chướng ngại vật gì. Đôi mắt cô loé sáng, phía trước là biển rắn. Thân rắn rất trơn, bánh xe vô cùng dễ bị chệch hướng- mà cầu chỉ có lan can cao tầm 30cm, rộng 8 cm- rơi xuống dưới chỉ có con đường chết. Mà đám rắn này rất dầy, không thể bay cho được đầu chúng...Đến lúc rồi, Nhược Băng vặn ga hết tốc độ, áp sát thành lan can. Sau đó mượn lực ma sát nhích dần lên lan can nhỏ hẹp. Giống như đi thăng bằng trên sợi dây- nhưng đó chỉ có thân thể, còn đây cô mang theo cả chiếc mô tô. Mượn tốc độ, quán tính, “hắc mã” không còn là mã mà thành chim ưng mất rồi! Tuyệt đối không dừng lại được, không sẽ rớt ra ngoài. Hai phút...dài như cả thế kỉ. Nhược Băng thật thấy hứng thú- không biết là ai nghĩ ra trò này a~Sau lưng là tiếng hét thảm- rắn độc bò xung quanh đang dần nhai nuối người kia, đây là kết cục của kẻ thua cuộc. Một người khác đã rớt xuống vực sâu- chỉ còn “Phi ưng”- mô tô đỏ và mô tô xanh.Nhược Băng khẽ nhíu mày- xe của Phi Ưng không bị ảnh hưởng trơn trượt của rắn mà vẫn đi tốt... Không biết tại sao cô thấy bất an với người này- linh cảm của cô thường rất chính xác.Tuy nhiên không còn thời gian nghĩ nhiều nữa- đã đến “Vách núi tử thần”_________Viết xong phần này ta cũng thót tim =.= ta sợ rắn lắm TTCầu an ủi a~ Hic#Uyenca

“ Đoàng...Đoàng...Đoàng...” Tiếng súng xuất phát.

Năm chiếc mô tô phi như bay trong gió. Không ai dám chần chừ- dù chỉ một giây.

Cầu Tử Thần....

Chiếc hắc mã vẫn chưa đạt đến tốc độ tối đa- phải bình tĩnh bởi vì năm nay không biết mấy tên trùm đó sẽ thiết kế ra chướng ngại vật gì. Đôi mắt cô loé sáng, phía trước là biển rắn. Thân rắn rất trơn, bánh xe vô cùng dễ bị chệch hướng- mà cầu chỉ có lan can cao tầm 30cm, rộng 8 cm- rơi xuống dưới chỉ có con đường chết. Mà đám rắn này rất dầy, không thể bay cho được đầu chúng...

Đến lúc rồi, Nhược Băng vặn ga hết tốc độ, áp sát thành lan can. Sau đó mượn lực ma sát nhích dần lên lan can nhỏ hẹp. Giống như đi thăng bằng trên sợi dây- nhưng đó chỉ có thân thể, còn đây cô mang theo cả chiếc mô tô. Mượn tốc độ, quán tính, “hắc mã” không còn là mã mà thành chim ưng mất rồi! Tuyệt đối không dừng lại được, không sẽ rớt ra ngoài. Hai phút...dài như cả thế kỉ. Nhược Băng thật thấy hứng thú- không biết là ai nghĩ ra trò này a~

Sau lưng là tiếng hét thảm- rắn độc bò xung quanh đang dần nhai nuối người kia, đây là kết cục của kẻ thua cuộc. Một người khác đã rớt xuống vực sâu- chỉ còn “Phi ưng”- mô tô đỏ và mô tô xanh.

Nhược Băng khẽ nhíu mày- xe của Phi Ưng không bị ảnh hưởng trơn trượt của rắn mà vẫn đi tốt... Không biết tại sao cô thấy bất an với người này- linh cảm của cô thường rất chính xác.

Tuy nhiên không còn thời gian nghĩ nhiều nữa- đã đến “Vách núi tử thần”

_________

Viết xong phần này ta cũng thót tim =.= ta sợ rắn lắm TT

Cầu an ủi a~ Hic

#Uyenca

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… “ Đoàng...Đoàng...Đoàng...” Tiếng súng xuất phát.Năm chiếc mô tô phi như bay trong gió. Không ai dám chần chừ- dù chỉ một giây.Cầu Tử Thần....Chiếc hắc mã vẫn chưa đạt đến tốc độ tối đa- phải bình tĩnh bởi vì năm nay không biết mấy tên trùm đó sẽ thiết kế ra chướng ngại vật gì. Đôi mắt cô loé sáng, phía trước là biển rắn. Thân rắn rất trơn, bánh xe vô cùng dễ bị chệch hướng- mà cầu chỉ có lan can cao tầm 30cm, rộng 8 cm- rơi xuống dưới chỉ có con đường chết. Mà đám rắn này rất dầy, không thể bay cho được đầu chúng...Đến lúc rồi, Nhược Băng vặn ga hết tốc độ, áp sát thành lan can. Sau đó mượn lực ma sát nhích dần lên lan can nhỏ hẹp. Giống như đi thăng bằng trên sợi dây- nhưng đó chỉ có thân thể, còn đây cô mang theo cả chiếc mô tô. Mượn tốc độ, quán tính, “hắc mã” không còn là mã mà thành chim ưng mất rồi! Tuyệt đối không dừng lại được, không sẽ rớt ra ngoài. Hai phút...dài như cả thế kỉ. Nhược Băng thật thấy hứng thú- không biết là ai nghĩ ra trò này a~Sau lưng là tiếng hét thảm- rắn độc bò xung quanh đang dần nhai nuối người kia, đây là kết cục của kẻ thua cuộc. Một người khác đã rớt xuống vực sâu- chỉ còn “Phi ưng”- mô tô đỏ và mô tô xanh.Nhược Băng khẽ nhíu mày- xe của Phi Ưng không bị ảnh hưởng trơn trượt của rắn mà vẫn đi tốt... Không biết tại sao cô thấy bất an với người này- linh cảm của cô thường rất chính xác.Tuy nhiên không còn thời gian nghĩ nhiều nữa- đã đến “Vách núi tử thần”_________Viết xong phần này ta cũng thót tim =.= ta sợ rắn lắm TTCầu an ủi a~ Hic#Uyenca

Chương 9: Thập tử nhất sinh- Cầu tử thần