Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…
Chương 10: Thập tử nhất sinh- Vách núi tử thần
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Ở cầu Tử Thần đường đi còn đủ cho năm người- nhưng vách núi Tử Thần thì chỉ một người mà thôi! Sau đó sẽ đến đích thung lũng Tử Thần. Bây giờ không còn là khởi động nữa- hơn thua chính là ở đây!Vách núi quanh co như mê cung. Sương mù và khói trắng xoá làm giảm tầm nhìn. Nhược Băng đang ở vị trí giữa, dẫn đầu là Phi Ưng. Nếu đi nhanh quá sẽ rất dễ bị rớt vực- chậm quá sẽ bị vượt mặt.Tay lái của Phi Ưng rất vững- tựa như đã biết trước địa hình vậy? Chẳng lẽ có người sắp xếp? Cơ mà muốn lấy danh hiệu “Vua xa lộ” thì kiếp sau đi! Phía trước là vách núi vòng cung 75 độ- là cơ hội của cô.Quả nhiên kĩ thuật của Phi Ưng không thể bằng Nhược Băng, hắn ta từ từ giảm tốc độ, ép sát vào vách núi- chỉ sơ sẩy là sẽ rớt vực.Nhược Băng tăng tốc tối đa, đánh lái...“ Xẹt...xẹt...”Tay cô giữ phanh, tiếng ma sát giữa bánh xe và mặt đường càng lúc càng lớn. Còn ba giây...Nhược Băng điều chỉnh tay lái. Vì quá đột ngột, chiếc mô tô cứ tưởng sẽ đâm sâu xuống vực- ai ngờ lao nhanh về phía trước, vượt mặt Phi Ưng..Đằng sau để lại hình vòng cung đỏ rực. Vừa rồi quả thật rất nguy hiểm, một bánh xa đã rớt khỏi mặt đường. Kĩ thuật đó rất ít khi Nhược Băng sử dụng- một cái run tay cũng đủ vạn kiếp bất phục. Nhưng không sao, cô là Vua xa lộ- cô thích thử thách...Con đường phía trước có vẻ dễ đi hơn rất nhiều- nhưng không hiểu sao Nhược Băng càng thấy bất an.Sương mù càng lúc càng dày....Phi Ưng không những không giảm tốc độ mà càng tăng tốc nhanh- đã sắp đuổi tới cô rồi!Hình như trong không khí có mùi gì đó rất quen thuộc. Ngã rẽ đằng trước 100 độ- có âm thanh đang kêu gào cô- dừng lại đi, dừng lại! Nhược Băng giật mình, giảm tốc độ. Phi Ưng lao như bay về phía trước...“ Bùm...”Tiếng nổ chấn động, chiếc mô tô đỏ mất kiểm soát lao xuống vực.Đấy không phải điểm mấu chốt- mà ở chỗ ngoặt rải xăng...Lửa- đỏ như máu- như muốn nuốt chửng tất cả. Bàn tay tử thần đang vươn ra bóp chặt lấy cô. Chỉ cần đi qua cô sẽ thành con thiêu thân mất, giờ cũng không kịp phanh, cũng không thể phanh- phía sau còn mô tô xanh, hắn ta sẽ đâm vào cô mất...Khốn kiếp, đây chính là muốn lấy mạng cô. Phải liều thôi! Cô phải tin vào hắc mã, tin vào mình! Giảm tốc độ, Hắc mã lao xuống vực...Phía sau, mô tô xanh cũng theo cô- rớt xuống vực.......Gió to quá, tai Nhược Băng ù ù, đầu choáng váng, bên tai còn vang vọng tiếng nói của Phi Ưng...“ Hi Ric, cùng xuống địa ngục nào! Trở về với biển lửa cùng cha mẹ cô a....”_____________Thật đáng sợ TTChương tiếp sẽ có sự xuất hiện của nhân vật mới a~#Uyenca
Ở cầu Tử Thần đường đi còn đủ cho năm người- nhưng vách núi Tử Thần thì chỉ một người mà thôi! Sau đó sẽ đến đích thung lũng Tử Thần. Bây giờ không còn là khởi động nữa- hơn thua chính là ở đây!
Vách núi quanh co như mê cung. Sương mù và khói trắng xoá làm giảm tầm nhìn. Nhược Băng đang ở vị trí giữa, dẫn đầu là Phi Ưng. Nếu đi nhanh quá sẽ rất dễ bị rớt vực- chậm quá sẽ bị vượt mặt.
Tay lái của Phi Ưng rất vững- tựa như đã biết trước địa hình vậy? Chẳng lẽ có người sắp xếp? Cơ mà muốn lấy danh hiệu “Vua xa lộ” thì kiếp sau đi! Phía trước là vách núi vòng cung 75 độ- là cơ hội của cô.
Quả nhiên kĩ thuật của Phi Ưng không thể bằng Nhược Băng, hắn ta từ từ giảm tốc độ, ép sát vào vách núi- chỉ sơ sẩy là sẽ rớt vực.
Nhược Băng tăng tốc tối đa, đánh lái...
“ Xẹt...xẹt...”
Tay cô giữ phanh, tiếng ma sát giữa bánh xe và mặt đường càng lúc càng lớn. Còn ba giây...Nhược Băng điều chỉnh tay lái. Vì quá đột ngột, chiếc mô tô cứ tưởng sẽ đâm sâu xuống vực- ai ngờ lao nhanh về phía trước, vượt mặt Phi Ưng..
Đằng sau để lại hình vòng cung đỏ rực. Vừa rồi quả thật rất nguy hiểm, một bánh xa đã rớt khỏi mặt đường. Kĩ thuật đó rất ít khi Nhược Băng sử dụng- một cái run tay cũng đủ vạn kiếp bất phục. Nhưng không sao, cô là Vua xa lộ- cô thích thử thách...
Con đường phía trước có vẻ dễ đi hơn rất nhiều- nhưng không hiểu sao Nhược Băng càng thấy bất an.
Sương mù càng lúc càng dày....
Phi Ưng không những không giảm tốc độ mà càng tăng tốc nhanh- đã sắp đuổi tới cô rồi!
Hình như trong không khí có mùi gì đó rất quen thuộc. Ngã rẽ đằng trước 100 độ- có âm thanh đang kêu gào cô- dừng lại đi, dừng lại! Nhược Băng giật mình, giảm tốc độ. Phi Ưng lao như bay về phía trước...
“ Bùm...”
Tiếng nổ chấn động, chiếc mô tô đỏ mất kiểm soát lao xuống vực.
Đấy không phải điểm mấu chốt- mà ở chỗ ngoặt rải xăng...Lửa- đỏ như máu- như muốn nuốt chửng tất cả. Bàn tay tử thần đang vươn ra bóp chặt lấy cô. Chỉ cần đi qua cô sẽ thành con thiêu thân mất, giờ cũng không kịp phanh, cũng không thể phanh- phía sau còn mô tô xanh, hắn ta sẽ đâm vào cô mất...
Khốn kiếp, đây chính là muốn lấy mạng cô. Phải liều thôi! Cô phải tin vào hắc mã, tin vào mình! Giảm tốc độ, Hắc mã lao xuống vực...
Phía sau, mô tô xanh cũng theo cô- rớt xuống vực.
......Gió to quá, tai Nhược Băng ù ù, đầu choáng váng, bên tai còn vang vọng tiếng nói của Phi Ưng...
“ Hi Ric, cùng xuống địa ngục nào! Trở về với biển lửa cùng cha mẹ cô a....”
_____________
Thật đáng sợ TT
Chương tiếp sẽ có sự xuất hiện của nhân vật mới a~
#Uyenca
Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Ở cầu Tử Thần đường đi còn đủ cho năm người- nhưng vách núi Tử Thần thì chỉ một người mà thôi! Sau đó sẽ đến đích thung lũng Tử Thần. Bây giờ không còn là khởi động nữa- hơn thua chính là ở đây!Vách núi quanh co như mê cung. Sương mù và khói trắng xoá làm giảm tầm nhìn. Nhược Băng đang ở vị trí giữa, dẫn đầu là Phi Ưng. Nếu đi nhanh quá sẽ rất dễ bị rớt vực- chậm quá sẽ bị vượt mặt.Tay lái của Phi Ưng rất vững- tựa như đã biết trước địa hình vậy? Chẳng lẽ có người sắp xếp? Cơ mà muốn lấy danh hiệu “Vua xa lộ” thì kiếp sau đi! Phía trước là vách núi vòng cung 75 độ- là cơ hội của cô.Quả nhiên kĩ thuật của Phi Ưng không thể bằng Nhược Băng, hắn ta từ từ giảm tốc độ, ép sát vào vách núi- chỉ sơ sẩy là sẽ rớt vực.Nhược Băng tăng tốc tối đa, đánh lái...“ Xẹt...xẹt...”Tay cô giữ phanh, tiếng ma sát giữa bánh xe và mặt đường càng lúc càng lớn. Còn ba giây...Nhược Băng điều chỉnh tay lái. Vì quá đột ngột, chiếc mô tô cứ tưởng sẽ đâm sâu xuống vực- ai ngờ lao nhanh về phía trước, vượt mặt Phi Ưng..Đằng sau để lại hình vòng cung đỏ rực. Vừa rồi quả thật rất nguy hiểm, một bánh xa đã rớt khỏi mặt đường. Kĩ thuật đó rất ít khi Nhược Băng sử dụng- một cái run tay cũng đủ vạn kiếp bất phục. Nhưng không sao, cô là Vua xa lộ- cô thích thử thách...Con đường phía trước có vẻ dễ đi hơn rất nhiều- nhưng không hiểu sao Nhược Băng càng thấy bất an.Sương mù càng lúc càng dày....Phi Ưng không những không giảm tốc độ mà càng tăng tốc nhanh- đã sắp đuổi tới cô rồi!Hình như trong không khí có mùi gì đó rất quen thuộc. Ngã rẽ đằng trước 100 độ- có âm thanh đang kêu gào cô- dừng lại đi, dừng lại! Nhược Băng giật mình, giảm tốc độ. Phi Ưng lao như bay về phía trước...“ Bùm...”Tiếng nổ chấn động, chiếc mô tô đỏ mất kiểm soát lao xuống vực.Đấy không phải điểm mấu chốt- mà ở chỗ ngoặt rải xăng...Lửa- đỏ như máu- như muốn nuốt chửng tất cả. Bàn tay tử thần đang vươn ra bóp chặt lấy cô. Chỉ cần đi qua cô sẽ thành con thiêu thân mất, giờ cũng không kịp phanh, cũng không thể phanh- phía sau còn mô tô xanh, hắn ta sẽ đâm vào cô mất...Khốn kiếp, đây chính là muốn lấy mạng cô. Phải liều thôi! Cô phải tin vào hắc mã, tin vào mình! Giảm tốc độ, Hắc mã lao xuống vực...Phía sau, mô tô xanh cũng theo cô- rớt xuống vực.......Gió to quá, tai Nhược Băng ù ù, đầu choáng váng, bên tai còn vang vọng tiếng nói của Phi Ưng...“ Hi Ric, cùng xuống địa ngục nào! Trở về với biển lửa cùng cha mẹ cô a....”_____________Thật đáng sợ TTChương tiếp sẽ có sự xuất hiện của nhân vật mới a~#Uyenca