Tác giả:

Tại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi…

Chương 11: Triệu Tử Hiên

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Không biết qua bao lâu Nhược Băng tỉnh dậy. Như có sức nặng đè lên mí mắt, thật vật vả mới mở được mắt ra. Thật may- cô chưa chết!Mưa rơi như trút, cả thân thể cô vốn đau ê ẩm giờ lại bị tra tấn, đau rát nhức nhối không thôi! Đầu gối của cô nhuốm máu tươi.Khó khăn lắm Nhược Băng mới ngồi dậy được, cô lê chân về phía gốc cây to đằng xa- nó có thể trú mưa a! Nhìn khu rừng rậm xung quanh, Nhược Băng khẽ chửi thầm, cmn giờ thoát ra kiểu gì? Nhưng cũng phải cảm ơn nó, lúc cô rớt từ trên cao xuống, may mắn được tán cây giữ lại- không đã tan xương nát thịt rồi! Mà “hắc mã” của cô đâu?Lo thân mình trước đã, Nhược Băng vạt áo trắng mỏng bên trong băng bó vết thương hình con bướm. Thật đẹp! Nhược Băng thật muốn tát cho mình một cái, giờ là lúc nào rồi? Cô đang ở nơi khỉ ho cò gáy này với thương tích đầy mình đó nha! Thẩm mĩ là cái răng gì, có ăn được không?Trời gần tối, mưa tạnh hẳn...Đêm nay cô phải ở rừng rồi a! Trước đây có mấy lần làm nhiệm vụ, Nhược Băng sống trong rừng nguyên sinh mấy tháng liền cũng không hề gì. Cô đi xung quanh kiếm cành củi mà cô cho là có thể dùng được.Mẹ kiếp, trời vừa mưa- mọi thứ đều ẩm ướt, củi khô cái lông ý. Ban đêm trong rừng mà không có ánh sáng rất dễ bị mấy động vật hoạt động về đêm như báo, trăn tấn công. Xin đi! Bình thường đánh đấm với nó đã mệt lắm rồi- mà bây giờ trong tay cô không tấc sắt- còn mệt thương nữa! Đúng là xui tận cùng!Phía tây khu rừng có khói trắng len lỏi- dấu hiệu của con người! Nhược Băng chậm rãi đi về hướng đó, dù sao cũng phải cẩn thận, là địch hay thù còn chưa biết đâu!- Cô nấp ở đó làm gì?Ha? Nhanh như vậy đã bị phát hiện rồi sao? Nhược Băng tặc lưỡi- kĩ thuật ẩn nập của cô kém hay người đàn ông đó quá tinh ý?Cô gãi đầu:- Ngại quá, kì thực tôi chỉ là muốn xác nhận anh chết hay chưa? Là người hay ma?Người đàn ông đó từ tốn đáp:- Phụ sự kì vọng của cô rồi! Tôi còn chưa có chết.- Của cô này.Người đàn ông đưa cho cô con thỏ nướng, khi anh ta ngẩng đầu lên, Nhược Băng khẽ giật mình. Cô đã đi bao nhiêu nơi, loại người gì cô chưa gặp chứ? Anh ta có mái tóc đen tuyền mang nét đặc trưng của phương Đông, một đôi mắt hoa đào. Điều khiến cô chú ý nhất ở anh ta chính là khí chất- ôn nhu như ngọc, làm cho người đối diện dễ sinh hảo cảm mà bỏ hết mọi phòng bị.- Không ngờ Ric danh chấn thế giới ngầm lại là một đại mĩ nữ thế này. Thật vinh hạnh cho tại hạ a.Nhược Băng đưa tay nhận lấy con thỏ nướng đó- đây không phải lúc làm cao.- Cảm ơn, không biết quý danh của anh đây?- Tôi là Triệu Tử Hiên.___________Không biết Nghiêu ca ở nhà có ghen không a~Vợ anh qua đêm với trai lạ không rừng kìa há háTừ giờ mạch truyện sẽ chậm lại a~ Cảm ơn đã ủng hộ^^ đừng tiếc cmt, dù là khen hay chê 3#uyenca

Không biết qua bao lâu Nhược Băng tỉnh dậy. Như có sức nặng đè lên mí mắt, thật vật vả mới mở được mắt ra. Thật may- cô chưa chết!

Mưa rơi như trút, cả thân thể cô vốn đau ê ẩm giờ lại bị tra tấn, đau rát nhức nhối không thôi! Đầu gối của cô nhuốm máu tươi.

Khó khăn lắm Nhược Băng mới ngồi dậy được, cô lê chân về phía gốc cây to đằng xa- nó có thể trú mưa a! Nhìn khu rừng rậm xung quanh, Nhược Băng khẽ chửi thầm, cmn giờ thoát ra kiểu gì? Nhưng cũng phải cảm ơn nó, lúc cô rớt từ trên cao xuống, may mắn được tán cây giữ lại- không đã tan xương nát thịt rồi! Mà “hắc mã” của cô đâu?

Lo thân mình trước đã, Nhược Băng vạt áo trắng mỏng bên trong băng bó vết thương hình con bướm. Thật đẹp! Nhược Băng thật muốn tát cho mình một cái, giờ là lúc nào rồi? Cô đang ở nơi khỉ ho cò gáy này với thương tích đầy mình đó nha! Thẩm mĩ là cái răng gì, có ăn được không?

Trời gần tối, mưa tạnh hẳn...

Đêm nay cô phải ở rừng rồi a! Trước đây có mấy lần làm nhiệm vụ, Nhược Băng sống trong rừng nguyên sinh mấy tháng liền cũng không hề gì. Cô đi xung quanh kiếm cành củi mà cô cho là có thể dùng được.

Mẹ kiếp, trời vừa mưa- mọi thứ đều ẩm ướt, củi khô cái lông ý. Ban đêm trong rừng mà không có ánh sáng rất dễ bị mấy động vật hoạt động về đêm như báo, trăn tấn công. Xin đi! Bình thường đánh đấm với nó đã mệt lắm rồi- mà bây giờ trong tay cô không tấc sắt- còn mệt thương nữa! Đúng là xui tận cùng!

Phía tây khu rừng có khói trắng len lỏi- dấu hiệu của con người! Nhược Băng chậm rãi đi về hướng đó, dù sao cũng phải cẩn thận, là địch hay thù còn chưa biết đâu!

- Cô nấp ở đó làm gì?

Ha? Nhanh như vậy đã bị phát hiện rồi sao? Nhược Băng tặc lưỡi- kĩ thuật ẩn nập của cô kém hay người đàn ông đó quá tinh ý?

Cô gãi đầu:

- Ngại quá, kì thực tôi chỉ là muốn xác nhận anh chết hay chưa? Là người hay ma?

Người đàn ông đó từ tốn đáp:

- Phụ sự kì vọng của cô rồi! Tôi còn chưa có chết.

- Của cô này.

Người đàn ông đưa cho cô con thỏ nướng, khi anh ta ngẩng đầu lên, Nhược Băng khẽ giật mình. Cô đã đi bao nhiêu nơi, loại người gì cô chưa gặp chứ? Anh ta có mái tóc đen tuyền mang nét đặc trưng của phương Đông, một đôi mắt hoa đào. Điều khiến cô chú ý nhất ở anh ta chính là khí chất- ôn nhu như ngọc, làm cho người đối diện dễ sinh hảo cảm mà bỏ hết mọi phòng bị.

- Không ngờ Ric danh chấn thế giới ngầm lại là một đại mĩ nữ thế này. Thật vinh hạnh cho tại hạ a.

Nhược Băng đưa tay nhận lấy con thỏ nướng đó- đây không phải lúc làm cao.

- Cảm ơn, không biết quý danh của anh đây?

- Tôi là Triệu Tử Hiên.

___________

Không biết Nghiêu ca ở nhà có ghen không a~

Vợ anh qua đêm với trai lạ không rừng kìa há há

Từ giờ mạch truyện sẽ chậm lại a~ Cảm ơn đã ủng hộ^^ đừng tiếc cmt, dù là khen hay chê 3

#uyenca

Không Phải Em Không LấyTác giả: Uyên Tố TốTại quán bar lớn trong thành phố. Những giọng cười d*m đ*ng, tiếng nhạc sập sình đen xen vào nhau. Trên sàn nhảy là những vũ công bốc lửa đang uốn éo thân mình. Tất cả những người đến đây đều nằm trong giới thượng lưu, thương nhân, cô chiêu cậu ấm đủ cả. Mọi người đều đến đây vì rượu và tình. Càng uống rượu lai càng say tình- mà càng say tình thì càng muốn uống rượu... Ở góc nhỏ, Dương Nhược Băng day trán, thật ồn ào! Phải gần chục năm rồi cô mới về nước- những kí ức đáng sợ năm đó lại tràn về. Nhược Băng muốn uống, muốn quên đi tất cả...Mà hình như cô đã say rồi thì phải? Muốn say quá nhưng sao rượu càng vào lại càng tỉnh thế này? Cmn, lúc này cư nhiên cô muốn ói... Choạng vạng bước đi, thật may mắn cuối cùng Nhược Băng cũng lết được xác đến WC. - Hic rượu thật nhạt a~ “.......” Hắn cần lời giải thích. Có người ngắm trộm hắn, rình rập hắn thì thôi đi!!!! Còn có người không biết liêm sỉ xem hắn đi..... - Thằng khốn nhà anh mù hả? Dám vào WC nữ. Hay anh b**n th** hả? - Cút ra cho tôi… Không biết qua bao lâu Nhược Băng tỉnh dậy. Như có sức nặng đè lên mí mắt, thật vật vả mới mở được mắt ra. Thật may- cô chưa chết!Mưa rơi như trút, cả thân thể cô vốn đau ê ẩm giờ lại bị tra tấn, đau rát nhức nhối không thôi! Đầu gối của cô nhuốm máu tươi.Khó khăn lắm Nhược Băng mới ngồi dậy được, cô lê chân về phía gốc cây to đằng xa- nó có thể trú mưa a! Nhìn khu rừng rậm xung quanh, Nhược Băng khẽ chửi thầm, cmn giờ thoát ra kiểu gì? Nhưng cũng phải cảm ơn nó, lúc cô rớt từ trên cao xuống, may mắn được tán cây giữ lại- không đã tan xương nát thịt rồi! Mà “hắc mã” của cô đâu?Lo thân mình trước đã, Nhược Băng vạt áo trắng mỏng bên trong băng bó vết thương hình con bướm. Thật đẹp! Nhược Băng thật muốn tát cho mình một cái, giờ là lúc nào rồi? Cô đang ở nơi khỉ ho cò gáy này với thương tích đầy mình đó nha! Thẩm mĩ là cái răng gì, có ăn được không?Trời gần tối, mưa tạnh hẳn...Đêm nay cô phải ở rừng rồi a! Trước đây có mấy lần làm nhiệm vụ, Nhược Băng sống trong rừng nguyên sinh mấy tháng liền cũng không hề gì. Cô đi xung quanh kiếm cành củi mà cô cho là có thể dùng được.Mẹ kiếp, trời vừa mưa- mọi thứ đều ẩm ướt, củi khô cái lông ý. Ban đêm trong rừng mà không có ánh sáng rất dễ bị mấy động vật hoạt động về đêm như báo, trăn tấn công. Xin đi! Bình thường đánh đấm với nó đã mệt lắm rồi- mà bây giờ trong tay cô không tấc sắt- còn mệt thương nữa! Đúng là xui tận cùng!Phía tây khu rừng có khói trắng len lỏi- dấu hiệu của con người! Nhược Băng chậm rãi đi về hướng đó, dù sao cũng phải cẩn thận, là địch hay thù còn chưa biết đâu!- Cô nấp ở đó làm gì?Ha? Nhanh như vậy đã bị phát hiện rồi sao? Nhược Băng tặc lưỡi- kĩ thuật ẩn nập của cô kém hay người đàn ông đó quá tinh ý?Cô gãi đầu:- Ngại quá, kì thực tôi chỉ là muốn xác nhận anh chết hay chưa? Là người hay ma?Người đàn ông đó từ tốn đáp:- Phụ sự kì vọng của cô rồi! Tôi còn chưa có chết.- Của cô này.Người đàn ông đưa cho cô con thỏ nướng, khi anh ta ngẩng đầu lên, Nhược Băng khẽ giật mình. Cô đã đi bao nhiêu nơi, loại người gì cô chưa gặp chứ? Anh ta có mái tóc đen tuyền mang nét đặc trưng của phương Đông, một đôi mắt hoa đào. Điều khiến cô chú ý nhất ở anh ta chính là khí chất- ôn nhu như ngọc, làm cho người đối diện dễ sinh hảo cảm mà bỏ hết mọi phòng bị.- Không ngờ Ric danh chấn thế giới ngầm lại là một đại mĩ nữ thế này. Thật vinh hạnh cho tại hạ a.Nhược Băng đưa tay nhận lấy con thỏ nướng đó- đây không phải lúc làm cao.- Cảm ơn, không biết quý danh của anh đây?- Tôi là Triệu Tử Hiên.___________Không biết Nghiêu ca ở nhà có ghen không a~Vợ anh qua đêm với trai lạ không rừng kìa há háTừ giờ mạch truyện sẽ chậm lại a~ Cảm ơn đã ủng hộ^^ đừng tiếc cmt, dù là khen hay chê 3#uyenca

Chương 11: Triệu Tử Hiên