Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 20
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Ông Chú kia nghe xong như rút kinh nghiệm từ lần gặp trước vội vàng ngãi ngãi cái đầu trọc lốc của mình, bộ mặt hoảng hốt:- Cái gì?Cóc lại có cóc trên đầu tao à,chết mất mà!!!Cô nhìn bộ dạng đó thì cười lên cười xuống coi ông chú kia thì mặt lúc xanh lúc trắng hoảng sợ không còn chút máu. Bỗng cửa xe mở ra, một cậu thanh niên bước xuống,nhìn cũng chạc tuổi cô.Gương mặt trắng trẻo dễ nhìn, thân hình dong dỏng cao. Tổng quát cũng coi vào dạng soái ca.Mộc Trà chẹp miệng đánh giá nhân vật mới xuất hiện, bất quá nhìn cái mặt Vũ quen rồi đâm ra thấy lại cái dạng này... Cũng thường thôi. Cậu ta cúi xuống,nhăn mặt nói:- thái độ của cậu không tốt,nếu bản thân có lỗi trước thì phải xin lỗi chứ- Bộ nếu có lỗi trước thì phải nói xin lỗi sao?vậy có lỗi về sau thì không phải xin lỗi...à,đến trước đến sau...nhiều hơn ít hơn.Lý do là thế đấy,chẳng có sự công bằng nào hết!!!!!Giọng nghẹn ngào với hàng nước mắt lã chã rơi.Sau cùng cô quay ngoắt đi,bộ dạng giận dỗi như một đứa trẻ,trông vừa giận vừa yêu kiến người ghét không lỡ giận.Mộc Trà thấy mình đang mất thì giờ với cái tên mặt trắng này,cô bực bội dẫm chân bỏ đi, vứt lại câu nói cao vút:- hừ, bố với con hai người cái mặt nhìn xấu giống hệt nhau!!!Ông chú đen mặt,thầm ca thán trong lòng:- Thôi xong, kiểu này cô ta chết chắc với cậu chủ rồiQuả nhiên ngay sau đó,ông nghe thấy được giọng cười lạnh sống lưng của cậu chủ:- cậu ta đang chửi xéo tôi phải ko?
Ông Chú kia nghe xong như rút kinh nghiệm từ lần gặp trước vội vàng ngãi ngãi cái đầu trọc lốc của mình, bộ mặt hoảng hốt:
- Cái gì?Cóc lại có cóc trên đầu tao à,chết mất mà!!!
Cô nhìn bộ dạng đó thì cười lên cười xuống coi ông chú kia thì mặt lúc xanh lúc trắng hoảng sợ không còn chút máu. Bỗng cửa xe mở ra, một cậu thanh niên bước xuống,nhìn cũng chạc tuổi cô.Gương mặt trắng trẻo dễ nhìn, thân hình dong dỏng cao. Tổng quát cũng coi vào dạng soái ca.Mộc Trà chẹp miệng đánh giá nhân vật mới xuất hiện, bất quá nhìn cái mặt Vũ quen rồi đâm ra thấy lại cái dạng này... Cũng thường thôi. Cậu ta cúi xuống,nhăn mặt nói:
- thái độ của cậu không tốt,nếu bản thân có lỗi trước thì phải xin lỗi chứ
- Bộ nếu có lỗi trước thì phải nói xin lỗi sao?vậy có lỗi về sau thì không phải xin lỗi...à,đến trước đến sau...nhiều hơn ít hơn.Lý do là thế đấy,chẳng có sự công bằng nào hết!!!!!
Giọng nghẹn ngào với hàng nước mắt lã chã rơi.Sau cùng cô quay ngoắt đi,bộ dạng giận dỗi như một đứa trẻ,trông vừa giận vừa yêu kiến người ghét không lỡ giận.
Mộc Trà thấy mình đang mất thì giờ với cái tên mặt trắng này,cô bực bội dẫm chân bỏ đi, vứt lại câu nói cao vút:
- hừ, bố với con hai người cái mặt nhìn xấu giống hệt nhau!!!
Ông chú đen mặt,thầm ca thán trong lòng:
- Thôi xong, kiểu này cô ta chết chắc với cậu chủ rồi
Quả nhiên ngay sau đó,ông nghe thấy được giọng cười lạnh sống lưng của cậu chủ:
- cậu ta đang chửi xéo tôi phải ko?
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Ông Chú kia nghe xong như rút kinh nghiệm từ lần gặp trước vội vàng ngãi ngãi cái đầu trọc lốc của mình, bộ mặt hoảng hốt:- Cái gì?Cóc lại có cóc trên đầu tao à,chết mất mà!!!Cô nhìn bộ dạng đó thì cười lên cười xuống coi ông chú kia thì mặt lúc xanh lúc trắng hoảng sợ không còn chút máu. Bỗng cửa xe mở ra, một cậu thanh niên bước xuống,nhìn cũng chạc tuổi cô.Gương mặt trắng trẻo dễ nhìn, thân hình dong dỏng cao. Tổng quát cũng coi vào dạng soái ca.Mộc Trà chẹp miệng đánh giá nhân vật mới xuất hiện, bất quá nhìn cái mặt Vũ quen rồi đâm ra thấy lại cái dạng này... Cũng thường thôi. Cậu ta cúi xuống,nhăn mặt nói:- thái độ của cậu không tốt,nếu bản thân có lỗi trước thì phải xin lỗi chứ- Bộ nếu có lỗi trước thì phải nói xin lỗi sao?vậy có lỗi về sau thì không phải xin lỗi...à,đến trước đến sau...nhiều hơn ít hơn.Lý do là thế đấy,chẳng có sự công bằng nào hết!!!!!Giọng nghẹn ngào với hàng nước mắt lã chã rơi.Sau cùng cô quay ngoắt đi,bộ dạng giận dỗi như một đứa trẻ,trông vừa giận vừa yêu kiến người ghét không lỡ giận.Mộc Trà thấy mình đang mất thì giờ với cái tên mặt trắng này,cô bực bội dẫm chân bỏ đi, vứt lại câu nói cao vút:- hừ, bố với con hai người cái mặt nhìn xấu giống hệt nhau!!!Ông chú đen mặt,thầm ca thán trong lòng:- Thôi xong, kiểu này cô ta chết chắc với cậu chủ rồiQuả nhiên ngay sau đó,ông nghe thấy được giọng cười lạnh sống lưng của cậu chủ:- cậu ta đang chửi xéo tôi phải ko?