Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 19

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Sau khi nói chuyện với Mộc Linh xong. Mộc Trà ra ngoài đi dạo, có rất nhiều chuyện cô cần phải nghĩ.Chị về rồi thì nhiệm vụ của cô coi như xong. Nhưng làm gì bây giờ? Nếu không ở bên cậu thì cô làm gì bây giờ?Cô thật sự giống như một cây tầm gửi quá quen với việc bám lên bức tường mà sống... nhưng bây giờ không có bức tường vững chãi ấy thì cô biết bám dựa vào đâu đây? Cô cũng không biết nữa?Đang loanh quanh với dòng suy nghĩ luẩn quẩn thì...Típ!!!Tiếng còi xe ô tô thanh tỉnh cô tặng kèm miễn phí là tiếng thét chói tai nhức óc:- Lại là con nhóc hỗn xược này sao?Tránh ra, mày đang chặn đầu xe không cho ông đi đấy!!!Mộc Trà giật mình khi nhìn thấy khuôn mặt khá là quen, cô ngẩn người tự động thốt lên:- Á!! Là con cóc hôm qua này!

Sau khi nói chuyện với Mộc Linh xong. Mộc Trà ra ngoài đi dạo, có rất nhiều chuyện cô cần phải nghĩ.Chị về rồi thì nhiệm vụ của cô coi như xong. Nhưng làm gì bây giờ? Nếu không ở bên cậu thì cô làm gì bây giờ?Cô thật sự giống như một cây tầm gửi quá quen với việc bám lên bức tường mà sống... nhưng bây giờ không có bức tường vững chãi ấy thì cô biết bám dựa vào đâu đây? Cô cũng không biết nữa?

Đang loanh quanh với dòng suy nghĩ luẩn quẩn thì...

Típ!!!

Tiếng còi xe ô tô thanh tỉnh cô tặng kèm miễn phí là tiếng thét chói tai nhức óc:

- Lại là con nhóc hỗn xược này sao?Tránh ra, mày đang chặn đầu xe không cho ông đi đấy!!!

Mộc Trà giật mình khi nhìn thấy khuôn mặt khá là quen, cô ngẩn người tự động thốt lên:

- Á!! Là con cóc hôm qua này!

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Sau khi nói chuyện với Mộc Linh xong. Mộc Trà ra ngoài đi dạo, có rất nhiều chuyện cô cần phải nghĩ.Chị về rồi thì nhiệm vụ của cô coi như xong. Nhưng làm gì bây giờ? Nếu không ở bên cậu thì cô làm gì bây giờ?Cô thật sự giống như một cây tầm gửi quá quen với việc bám lên bức tường mà sống... nhưng bây giờ không có bức tường vững chãi ấy thì cô biết bám dựa vào đâu đây? Cô cũng không biết nữa?Đang loanh quanh với dòng suy nghĩ luẩn quẩn thì...Típ!!!Tiếng còi xe ô tô thanh tỉnh cô tặng kèm miễn phí là tiếng thét chói tai nhức óc:- Lại là con nhóc hỗn xược này sao?Tránh ra, mày đang chặn đầu xe không cho ông đi đấy!!!Mộc Trà giật mình khi nhìn thấy khuôn mặt khá là quen, cô ngẩn người tự động thốt lên:- Á!! Là con cóc hôm qua này!

Chương 19