Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 22
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Lúc Mộc Trà uống hết cốc cà phê cô cũng cảm thấy lòng mình lành lại. Nở nụ cười tươi trên môi...tiếp tục là một cô bé vui tươi không hiểu chuyện đời.Cô ra sân bay đón chị.Chị cô thật sự trưởng thành, lãnh đạm hơn trước.Chị trang điểm đậm,mặc chiếc váy bó sát màu đen và mang trên vai cái áo khoác da đỏ rượu.Chị trông quyến rũ và xinh đẹp hơn trước kia nhiều.Đến nỗi nếu chị không gọi, cô cũng chẳng thể nhận ra người chị yêu quý của mình. Mộc Linh nhìn đứa em gái lâu ngày không gặp trong lòng bớt buồn đi phần nào:- Cuối cùng cũng trở về, kể từ bây giờ chị sẽ mạnh mẽ hơn. Chị trốn tránh đủ lâu rồi. Chị từ lúc này nhất định phải can đảm để chinh phục tình yêu của mình!!!Nhìn vẻ mặt quyết tâm của Mộc Linh. Lòng cô khẽ xoắn lại, cảm giác lo sợ mơ hồ ập đến.*******Cùng lúc đó, ở nhà khi Vũ nghe tin Mộc Linh về nước trong suy nghĩ cũng có chút lo lắng.Cậu biết Mộc Linh thích mình. Nếu là Mộc Linh của trước kia cậu sẽ không may mảy một chút đắn đo, còn Mộc Linh của bây giờ thì khác. Và điều cậu bất an nhất là Mộc Trà, cô luôn yêu quý, trân trọng người chị gái này.Vũ sợ một ngày cô cũng sẽ đau lòng, sẽ khóc, sẽ khổ tâm. Cậu không muốn thế, trong mắt cậu Mộc Trà xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất là khi cô ngốc một chút, kỳ lạ một chút...và đôi khi vô tâm một chút cũng ko sao...
Lúc Mộc Trà uống hết cốc cà phê cô cũng cảm thấy lòng mình lành lại. Nở nụ cười tươi trên môi...tiếp tục là một cô bé vui tươi không hiểu chuyện đời.
Cô ra sân bay đón chị.Chị cô thật sự trưởng thành, lãnh đạm hơn trước.Chị trang điểm đậm,mặc chiếc váy bó sát màu đen và mang trên vai cái áo khoác da đỏ rượu.Chị trông quyến rũ và xinh đẹp hơn trước kia nhiều.Đến nỗi nếu chị không gọi, cô cũng chẳng thể nhận ra người chị yêu quý của mình. Mộc Linh nhìn đứa em gái lâu ngày không gặp trong lòng bớt buồn đi phần nào:
- Cuối cùng cũng trở về, kể từ bây giờ chị sẽ mạnh mẽ hơn. Chị trốn tránh đủ lâu rồi. Chị từ lúc này nhất định phải can đảm để chinh phục tình yêu của mình!!!
Nhìn vẻ mặt quyết tâm của Mộc Linh. Lòng cô khẽ xoắn lại, cảm giác lo sợ mơ hồ ập đến.
*******
Cùng lúc đó, ở nhà khi Vũ nghe tin Mộc Linh về nước trong suy nghĩ cũng có chút lo lắng.Cậu biết Mộc Linh thích mình. Nếu là Mộc Linh của trước kia cậu sẽ không may mảy một chút đắn đo, còn Mộc Linh của bây giờ thì khác. Và điều cậu bất an nhất là Mộc Trà, cô luôn yêu quý, trân trọng người chị gái này.Vũ sợ một ngày cô cũng sẽ đau lòng, sẽ khóc, sẽ khổ tâm. Cậu không muốn thế, trong mắt cậu Mộc Trà xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất là khi cô ngốc một chút, kỳ lạ một chút...và đôi khi vô tâm một chút cũng ko sao...
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Lúc Mộc Trà uống hết cốc cà phê cô cũng cảm thấy lòng mình lành lại. Nở nụ cười tươi trên môi...tiếp tục là một cô bé vui tươi không hiểu chuyện đời.Cô ra sân bay đón chị.Chị cô thật sự trưởng thành, lãnh đạm hơn trước.Chị trang điểm đậm,mặc chiếc váy bó sát màu đen và mang trên vai cái áo khoác da đỏ rượu.Chị trông quyến rũ và xinh đẹp hơn trước kia nhiều.Đến nỗi nếu chị không gọi, cô cũng chẳng thể nhận ra người chị yêu quý của mình. Mộc Linh nhìn đứa em gái lâu ngày không gặp trong lòng bớt buồn đi phần nào:- Cuối cùng cũng trở về, kể từ bây giờ chị sẽ mạnh mẽ hơn. Chị trốn tránh đủ lâu rồi. Chị từ lúc này nhất định phải can đảm để chinh phục tình yêu của mình!!!Nhìn vẻ mặt quyết tâm của Mộc Linh. Lòng cô khẽ xoắn lại, cảm giác lo sợ mơ hồ ập đến.*******Cùng lúc đó, ở nhà khi Vũ nghe tin Mộc Linh về nước trong suy nghĩ cũng có chút lo lắng.Cậu biết Mộc Linh thích mình. Nếu là Mộc Linh của trước kia cậu sẽ không may mảy một chút đắn đo, còn Mộc Linh của bây giờ thì khác. Và điều cậu bất an nhất là Mộc Trà, cô luôn yêu quý, trân trọng người chị gái này.Vũ sợ một ngày cô cũng sẽ đau lòng, sẽ khóc, sẽ khổ tâm. Cậu không muốn thế, trong mắt cậu Mộc Trà xinh đẹp nhất, hạnh phúc nhất là khi cô ngốc một chút, kỳ lạ một chút...và đôi khi vô tâm một chút cũng ko sao...