Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 23

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Đón Chị ở sân bay xong, hai chị em đi dạo phố một lúc.Ăn vài món cùng nhau, tâm sự vài điều. Chuối cùng, Mộc Linh hứng thú nhìn vào bộ áo đôi bên trong cửa tiệm, mỉm cười với Mộc Trà:- Em xem bộ áo đôi kia thật đẹp, hay là tụi mình vào mua đi!!!Mộc Trà tán đồng lập tức cùng Mộc Linh vui vẻ bước vào bên trong mua đồ. Sau khi mua xong xuôi,cô đang định cùng chị mình đi về nhà thì chị của cô kéo tay cô nói nhỏ:- Hay là mình đừng về cùng một lúc, em mặc cái áo này về nhà trước, lát nữa chị đi mua đồ chạy về sau.Coi như tạo bất ngờ cho Vũ được ko?Nhìn khuôn mặt cười tít mắt của Mộc Linh,Mộc Trà cũng vui lây, cô hào hứng nói:- Được đó!! Em về trước nha!!Làm như đã bàn, cô nhanh chóng lon ton chạy về nhà.Đến cửa cô bắt gặp bác lao công đang nhọc nhằn đốt đống rác to tổ bự.Cô lấy lòng thông cảm vỗ vỗ vai bác an ủi vài câu rồi vui vẻ bước vào nhà.Bác lao công nhìn theo bóng cô, mặt vui vẻ lên hẳn, tiếp tục làm công việc của mình. Bỗng bác bảo vệ nói từ trên tầng vọng xuống:- Cô đốt vừa thôi, hôm nay thấy báo có gió mạnh lắm,coi chừng cháy nhà đấy!!- uầy, bác cứ đùa cháy thế nào được, đừng hù em nha!Bác lao công cười cho qua, rồi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình

Đón Chị ở sân bay xong, hai chị em đi dạo phố một lúc.Ăn vài món cùng nhau, tâm sự vài điều. Chuối cùng, Mộc Linh hứng thú nhìn vào bộ áo đôi bên trong cửa tiệm, mỉm cười với Mộc Trà:

- Em xem bộ áo đôi kia thật đẹp, hay là tụi mình vào mua đi!!!

Mộc Trà tán đồng lập tức cùng Mộc Linh vui vẻ bước vào bên trong mua đồ. Sau khi mua xong xuôi,cô đang định cùng chị mình đi về nhà thì chị của cô kéo tay cô nói nhỏ:

- Hay là mình đừng về cùng một lúc, em mặc cái áo này về nhà trước, lát nữa chị đi mua đồ chạy về sau.Coi như tạo bất ngờ cho Vũ được ko?

Nhìn khuôn mặt cười tít mắt của Mộc Linh,Mộc Trà cũng vui lây, cô hào hứng nói:

- Được đó!! Em về trước nha!!

Làm như đã bàn, cô nhanh chóng lon ton chạy về nhà.Đến cửa cô bắt gặp bác lao công đang nhọc nhằn đốt đống rác to tổ bự.Cô lấy lòng thông cảm vỗ vỗ vai bác an ủi vài câu rồi vui vẻ bước vào nhà.Bác lao công nhìn theo bóng cô, mặt vui vẻ lên hẳn, tiếp tục làm công việc của mình. Bỗng bác bảo vệ nói từ trên tầng vọng xuống:

- Cô đốt vừa thôi, hôm nay thấy báo có gió mạnh lắm,coi chừng cháy nhà đấy!!

- uầy, bác cứ đùa cháy thế nào được, đừng hù em nha!

Bác lao công cười cho qua, rồi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Đón Chị ở sân bay xong, hai chị em đi dạo phố một lúc.Ăn vài món cùng nhau, tâm sự vài điều. Chuối cùng, Mộc Linh hứng thú nhìn vào bộ áo đôi bên trong cửa tiệm, mỉm cười với Mộc Trà:- Em xem bộ áo đôi kia thật đẹp, hay là tụi mình vào mua đi!!!Mộc Trà tán đồng lập tức cùng Mộc Linh vui vẻ bước vào bên trong mua đồ. Sau khi mua xong xuôi,cô đang định cùng chị mình đi về nhà thì chị của cô kéo tay cô nói nhỏ:- Hay là mình đừng về cùng một lúc, em mặc cái áo này về nhà trước, lát nữa chị đi mua đồ chạy về sau.Coi như tạo bất ngờ cho Vũ được ko?Nhìn khuôn mặt cười tít mắt của Mộc Linh,Mộc Trà cũng vui lây, cô hào hứng nói:- Được đó!! Em về trước nha!!Làm như đã bàn, cô nhanh chóng lon ton chạy về nhà.Đến cửa cô bắt gặp bác lao công đang nhọc nhằn đốt đống rác to tổ bự.Cô lấy lòng thông cảm vỗ vỗ vai bác an ủi vài câu rồi vui vẻ bước vào nhà.Bác lao công nhìn theo bóng cô, mặt vui vẻ lên hẳn, tiếp tục làm công việc của mình. Bỗng bác bảo vệ nói từ trên tầng vọng xuống:- Cô đốt vừa thôi, hôm nay thấy báo có gió mạnh lắm,coi chừng cháy nhà đấy!!- uầy, bác cứ đùa cháy thế nào được, đừng hù em nha!Bác lao công cười cho qua, rồi tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình

Chương 23