Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 24

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Mộc Trà vừa về đến nhà, đã thấy ngay một con sâu ngủ nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường êm ái của mình. Vâng,con sâu đó không ai khác chính là thằng bạn nối khố của cô-Di Vũ. Cô nhẹ nhàng đến gần giường.Cô rất thích ngắm Vũ ngủ,mỗi khi cậu ngủ giống như một thói quen xấu, cô hay lấy đôi tay nhỏ bé của mình vuốt nhẹ bờ mi cậu. Chỉ bờ mi thôi, nó vừa dài vừa dày trông rất đẹp. Cô không biết những lúc ấy cậu có ngủ thật hay không? Nhưng mỗi khi tay cô chạm vào,hàng mi ấy hơi rung nhẹ rồi tiếp tục lặng im như tiếp tay cho thói quen rình mò tai quái của cô. Mặc dù vậy, nhưng lần này, Mộc Trà không làm thế,cô chỉ âm thầm nhìn cậu thôi. Nhìn đôi mắt, nhìn bờ môi, nhìn cái mũi... Cái nhìn ngây ngô dịu dàng.- Từ bao giờ cậu đã cao hơn tớ rồi, thông minh hơn tớ nữa, thật ra còn đẹp trai hơn rất nhiều...Cuối cùng không kìm lòng được. Cô chạm nhẹ lên đôi mắt cậu, dịu dàng nói:- Cậu có biết vì sao mình thích Song joong Ki không? Đó là bởi vì khi anh ấy nhìn nữ chính, đôi mắt đen với cái ánh nhìn chăm sóc,ân cần ấy thật sự rất giống cái cách cậu nhìn mình, mình thích lắm, thật sự thích ngắm đôi mắt ấy...mình ko thể ngắm đôi mắt cậu vì cứ như thế mình sợ sẽ lại mềm lòng mà ôm lấy cậu thật chặt... Nên là mình chỉ có thể ngắm anh ấy thôi..Mộc Trà chầm chậm nhìn cậu, từ từ như một chiếc radio giọng nói khàn khàn kể lại câu chuyện trong lòng mình. Cứ tưởng rằng người đang ngủ kia không nghe thấy... Nhưng rồi câu đáp lại bỗng ấm áp cất lên:- Vậy cậu có biết vì sao tôi thích cậu không? Đó là bởi vì cậu luôn giữ trong lòng những suy nghĩ ngốc nghếch như thế!?Vũ ngồi dậy, lau đi những giọt nước mắt chảy dài một cách vô thức trên gò má cô. Cậu vỗ về an ủi:- Ngoan, đừng khóc nữa, và cũng đừng ngốc nghếch như thế nữa nghe chưa..vì tớ thật sự muốn nhìn thấy người tớ thích mỉm cười...

Mộc Trà vừa về đến nhà, đã thấy ngay một con sâu ngủ nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường êm ái của mình. Vâng,con sâu đó không ai khác chính là thằng bạn nối khố của cô-Di Vũ. Cô nhẹ nhàng đến gần giường.Cô rất thích ngắm Vũ ngủ,mỗi khi cậu ngủ giống như một thói quen xấu, cô hay lấy đôi tay nhỏ bé của mình vuốt nhẹ bờ mi cậu. Chỉ bờ mi thôi, nó vừa dài vừa dày trông rất đẹp. Cô không biết những lúc ấy cậu có ngủ thật hay không? Nhưng mỗi khi tay cô chạm vào,hàng mi ấy hơi rung nhẹ rồi tiếp tục lặng im như tiếp tay cho thói quen rình mò tai quái của cô. Mặc dù vậy, nhưng lần này, Mộc Trà không làm thế,cô chỉ âm thầm nhìn cậu thôi. Nhìn đôi mắt, nhìn bờ môi, nhìn cái mũi... Cái nhìn ngây ngô dịu dàng.

- Từ bao giờ cậu đã cao hơn tớ rồi, thông minh hơn tớ nữa, thật ra còn đẹp trai hơn rất nhiều...

Cuối cùng không kìm lòng được. Cô chạm nhẹ lên đôi mắt cậu, dịu dàng nói:

- Cậu có biết vì sao mình thích Song joong Ki không? Đó là bởi vì khi anh ấy nhìn nữ chính, đôi mắt đen với cái ánh nhìn chăm sóc,ân cần ấy thật sự rất giống cái cách cậu nhìn mình, mình thích lắm, thật sự thích ngắm đôi mắt ấy...mình ko thể ngắm đôi mắt cậu vì cứ như thế mình sợ sẽ lại mềm lòng mà ôm lấy cậu thật chặt... Nên là mình chỉ có thể ngắm anh ấy thôi..

Mộc Trà chầm chậm nhìn cậu, từ từ như một chiếc radio giọng nói khàn khàn kể lại câu chuyện trong lòng mình. Cứ tưởng rằng người đang ngủ kia không nghe thấy... Nhưng rồi câu đáp lại bỗng ấm áp cất lên:

- Vậy cậu có biết vì sao tôi thích cậu không? Đó là bởi vì cậu luôn giữ trong lòng những suy nghĩ ngốc nghếch như thế!?

Vũ ngồi dậy, lau đi những giọt nước mắt chảy dài một cách vô thức trên gò má cô. Cậu vỗ về an ủi:

- Ngoan, đừng khóc nữa, và cũng đừng ngốc nghếch như thế nữa nghe chưa..vì tớ thật sự muốn nhìn thấy người tớ thích mỉm cười...

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Mộc Trà vừa về đến nhà, đã thấy ngay một con sâu ngủ nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường êm ái của mình. Vâng,con sâu đó không ai khác chính là thằng bạn nối khố của cô-Di Vũ. Cô nhẹ nhàng đến gần giường.Cô rất thích ngắm Vũ ngủ,mỗi khi cậu ngủ giống như một thói quen xấu, cô hay lấy đôi tay nhỏ bé của mình vuốt nhẹ bờ mi cậu. Chỉ bờ mi thôi, nó vừa dài vừa dày trông rất đẹp. Cô không biết những lúc ấy cậu có ngủ thật hay không? Nhưng mỗi khi tay cô chạm vào,hàng mi ấy hơi rung nhẹ rồi tiếp tục lặng im như tiếp tay cho thói quen rình mò tai quái của cô. Mặc dù vậy, nhưng lần này, Mộc Trà không làm thế,cô chỉ âm thầm nhìn cậu thôi. Nhìn đôi mắt, nhìn bờ môi, nhìn cái mũi... Cái nhìn ngây ngô dịu dàng.- Từ bao giờ cậu đã cao hơn tớ rồi, thông minh hơn tớ nữa, thật ra còn đẹp trai hơn rất nhiều...Cuối cùng không kìm lòng được. Cô chạm nhẹ lên đôi mắt cậu, dịu dàng nói:- Cậu có biết vì sao mình thích Song joong Ki không? Đó là bởi vì khi anh ấy nhìn nữ chính, đôi mắt đen với cái ánh nhìn chăm sóc,ân cần ấy thật sự rất giống cái cách cậu nhìn mình, mình thích lắm, thật sự thích ngắm đôi mắt ấy...mình ko thể ngắm đôi mắt cậu vì cứ như thế mình sợ sẽ lại mềm lòng mà ôm lấy cậu thật chặt... Nên là mình chỉ có thể ngắm anh ấy thôi..Mộc Trà chầm chậm nhìn cậu, từ từ như một chiếc radio giọng nói khàn khàn kể lại câu chuyện trong lòng mình. Cứ tưởng rằng người đang ngủ kia không nghe thấy... Nhưng rồi câu đáp lại bỗng ấm áp cất lên:- Vậy cậu có biết vì sao tôi thích cậu không? Đó là bởi vì cậu luôn giữ trong lòng những suy nghĩ ngốc nghếch như thế!?Vũ ngồi dậy, lau đi những giọt nước mắt chảy dài một cách vô thức trên gò má cô. Cậu vỗ về an ủi:- Ngoan, đừng khóc nữa, và cũng đừng ngốc nghếch như thế nữa nghe chưa..vì tớ thật sự muốn nhìn thấy người tớ thích mỉm cười...

Chương 24