Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 26
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Bên ngoài căn nhà lại có hai bóng dáng núp sau đám cây dòm ngó cái gì đó. Tiếng cằn nhằn thốt lên:- Cậu chủ, chúng ta phải đứng ở đây canh bao lâu, cậu-theo dõi từ chiều đến giờ ko thấy mệt à?- Ngươi có im đi không...mà cái khu này lắm muỗi quá thể!!Cậu phủi phủi mấy con muỗi bâu quay mặt mày xám xịt:- Ta mà có vợt bắt muỗi là bọn chúng tèo hết rồi!!!- Cậu Chủ.... Cháy!!!- Cái gì...?Cậu nhìn theo hướng Ông chú nhìn... Quả nhiên tầng một đang bốc khói, mùi khét ngửi thôi cũng thấy khó chịu. Cậu hoảng hốt hét lên:- Không xong rồi!!! Mong gọi cứu hỏa đi!???Cùng lúc đó trong căn nhà.Có hai bóng người đang cãi vã nhau:- Chị,đừng chạy nữa bình tĩnh đi, phía trước đang bốc cháy kìa!!- Vũ vs em là thế nào?? Em có thích cậu ấy không?- Chị à? Bây giờ không phải lúc nói mấy chuyện này,lửa sắp cháy đến nơi rồi mau chạy thôi!!Mộc Linh để lời cảnh báo của Mộc Trà ra ngoài tai.Cố chấp bóp chặt vai cô hét lên:- Mau nói đi, em có thích Vũ không???- Chị...đau thả em ra!- Đau?... Em còn biết đau sao????Mộc Linh hét lên đẩy mạnh Mộc Trà một cái, lực đạo khá lớn. Mộc Trà không chuẩn bị liền mất đà ngã hụt.Cô lăn từ cầu thang tầng hai xuống tầng một. Mộc Linh đứng từ trên nhìn tận mắt, em gái mình nằm trên đất, máu từ đầu chảy lênh láng khắp mặt đất. Mặt Mộc Linh trắng bệch, cô run rẩy cố gắng đứng dậy... Ngay lập tức hướng thẳng đến phòng Vũ. Rất may mắn Cô mới đi được vài bước đã tìm thấy Vũ. Miệng cô lẩm bẩm sợ hãi mãi chẳng thốt lên lời:- Mộc... Mộc Trà... Mộc Trà....Vũ nhìn bộ dạng Mộc Linh từ đầu đến cuối đau lòng ôm lấy bờ vai cô:- không sao đâu, có tôi đây rồi tôi sẽ bảo vệ cậu mà! Giờ thì theo tôi ra khỏi đây thôi... Mộc Trà!
Bên ngoài căn nhà lại có hai bóng dáng núp sau đám cây dòm ngó cái gì đó. Tiếng cằn nhằn thốt lên:
- Cậu chủ, chúng ta phải đứng ở đây canh bao lâu, cậu-theo dõi từ chiều đến giờ ko thấy mệt à?
- Ngươi có im đi không...mà cái khu này lắm muỗi quá thể!!
Cậu phủi phủi mấy con muỗi bâu quay mặt mày xám xịt:
- Ta mà có vợt bắt muỗi là bọn chúng tèo hết rồi!!!
- Cậu Chủ.... Cháy!!!
- Cái gì...?
Cậu nhìn theo hướng Ông chú nhìn... Quả nhiên tầng một đang bốc khói, mùi khét ngửi thôi cũng thấy khó chịu. Cậu hoảng hốt hét lên:
- Không xong rồi!!! Mong gọi cứu hỏa đi!???
Cùng lúc đó trong căn nhà.Có hai bóng người đang cãi vã nhau:
- Chị,đừng chạy nữa bình tĩnh đi, phía trước đang bốc cháy kìa!!
- Vũ vs em là thế nào?? Em có thích cậu ấy không?
- Chị à? Bây giờ không phải lúc nói mấy chuyện này,lửa sắp cháy đến nơi rồi mau chạy thôi!!
Mộc Linh để lời cảnh báo của Mộc Trà ra ngoài tai.Cố chấp bóp chặt vai cô hét lên:
- Mau nói đi, em có thích Vũ không???
- Chị...đau thả em ra!
- Đau?... Em còn biết đau sao????
Mộc Linh hét lên đẩy mạnh Mộc Trà một cái, lực đạo khá lớn. Mộc Trà không chuẩn bị liền mất đà ngã hụt.Cô lăn từ cầu thang tầng hai xuống tầng một. Mộc Linh đứng từ trên nhìn tận mắt, em gái mình nằm trên đất, máu từ đầu chảy lênh láng khắp mặt đất. Mặt Mộc Linh trắng bệch, cô run rẩy cố gắng đứng dậy... Ngay lập tức hướng thẳng đến phòng Vũ. Rất may mắn Cô mới đi được vài bước đã tìm thấy Vũ. Miệng cô lẩm bẩm sợ hãi mãi chẳng thốt lên lời:
- Mộc... Mộc Trà... Mộc Trà....
Vũ nhìn bộ dạng Mộc Linh từ đầu đến cuối đau lòng ôm lấy bờ vai cô:
- không sao đâu, có tôi đây rồi tôi sẽ bảo vệ cậu mà! Giờ thì theo tôi ra khỏi đây thôi... Mộc Trà!
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Bên ngoài căn nhà lại có hai bóng dáng núp sau đám cây dòm ngó cái gì đó. Tiếng cằn nhằn thốt lên:- Cậu chủ, chúng ta phải đứng ở đây canh bao lâu, cậu-theo dõi từ chiều đến giờ ko thấy mệt à?- Ngươi có im đi không...mà cái khu này lắm muỗi quá thể!!Cậu phủi phủi mấy con muỗi bâu quay mặt mày xám xịt:- Ta mà có vợt bắt muỗi là bọn chúng tèo hết rồi!!!- Cậu Chủ.... Cháy!!!- Cái gì...?Cậu nhìn theo hướng Ông chú nhìn... Quả nhiên tầng một đang bốc khói, mùi khét ngửi thôi cũng thấy khó chịu. Cậu hoảng hốt hét lên:- Không xong rồi!!! Mong gọi cứu hỏa đi!???Cùng lúc đó trong căn nhà.Có hai bóng người đang cãi vã nhau:- Chị,đừng chạy nữa bình tĩnh đi, phía trước đang bốc cháy kìa!!- Vũ vs em là thế nào?? Em có thích cậu ấy không?- Chị à? Bây giờ không phải lúc nói mấy chuyện này,lửa sắp cháy đến nơi rồi mau chạy thôi!!Mộc Linh để lời cảnh báo của Mộc Trà ra ngoài tai.Cố chấp bóp chặt vai cô hét lên:- Mau nói đi, em có thích Vũ không???- Chị...đau thả em ra!- Đau?... Em còn biết đau sao????Mộc Linh hét lên đẩy mạnh Mộc Trà một cái, lực đạo khá lớn. Mộc Trà không chuẩn bị liền mất đà ngã hụt.Cô lăn từ cầu thang tầng hai xuống tầng một. Mộc Linh đứng từ trên nhìn tận mắt, em gái mình nằm trên đất, máu từ đầu chảy lênh láng khắp mặt đất. Mặt Mộc Linh trắng bệch, cô run rẩy cố gắng đứng dậy... Ngay lập tức hướng thẳng đến phòng Vũ. Rất may mắn Cô mới đi được vài bước đã tìm thấy Vũ. Miệng cô lẩm bẩm sợ hãi mãi chẳng thốt lên lời:- Mộc... Mộc Trà... Mộc Trà....Vũ nhìn bộ dạng Mộc Linh từ đầu đến cuối đau lòng ôm lấy bờ vai cô:- không sao đâu, có tôi đây rồi tôi sẽ bảo vệ cậu mà! Giờ thì theo tôi ra khỏi đây thôi... Mộc Trà!