Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 27
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Mộc Linh ở trong lòng Di Vũ khẽ run rẩy. Vũ vừa gọi cô là gì?Cô không phải Mộc Trà cô là Mộc Linh. Tự chế giễu bản thân,Mộc Linh bỗng nhận ra chiếc áo đôi và đương nhiên cả kiểu tóc đôi cô đã cắt cùng Mộc Trà chiều nay. Bởi vì mồ hôi và nước mắt do sợ hãi nên đã làm nhòe đi lớp trang điểm của cô.Làm giờ cô với Mộc Trà nhìn không khác gì một người. Bỗng nhiên trong phút chốc,cô nảy ra ý nghĩ:"Nếu là Mộc Trà thì Di Vũ có yêu mình không?".Mộc Linh ngẩn ngơ ngắm nghía đôi mắt dịu dàng của Vũ, đôi mắt ấy chưa từng một lần nhìn cô đầy tình cảm như thế... Vậy mà...Bỗng nhiên cô dang tay ôm chầm lấy cậu... Thật chặt... Giọng nói thủ thỉ trong tiếng khóc nức nở:- Mình thích cậu mình cũng rất thích cậu, chẳng phải cậu muốn nhìn người mình thích mỉm cười sao? Mình cũng vậy, thế nên mình chấp nhận tình cảm của cậu, chúng mình đến với nhau nhé!?Cậu có hơi ngạc nhiên. Nhưng hơn hết cảm giác trong tim vẫn là sự vui sướng, niềm hạnh phúc...Và những chờ mong không nói thành lời. Cậu ôm thật chặt thật nồng ấm:- Cảm ơn cậu!Đồ ngốc như cậu giờ cũng hiểu ra rồi! Nào chúng ta đi khỏi đây thôi, cháy lớn quá!Cậu nắm tay cô cẩn thận đi đến đường thoát hiểm sau tòa nhà. Suốt quá trình họ rời khỏi đám cháy rất thuận lợi. Vũ lúc nào cũng che chở cô...mà không biết rằng bản thân mình đã vô tình đánh mất một ai đó rất quý giá...
Mộc Linh ở trong lòng Di Vũ khẽ run rẩy. Vũ vừa gọi cô là gì?Cô không phải Mộc Trà cô là Mộc Linh. Tự chế giễu bản thân,Mộc Linh bỗng nhận ra chiếc áo đôi và đương nhiên cả kiểu tóc đôi cô đã cắt cùng Mộc Trà chiều nay. Bởi vì mồ hôi và nước mắt do sợ hãi nên đã làm nhòe đi lớp trang điểm của cô.Làm giờ cô với Mộc Trà nhìn không khác gì một người. Bỗng nhiên trong phút chốc,cô nảy ra ý nghĩ:"Nếu là Mộc Trà thì Di Vũ có yêu mình không?".Mộc Linh ngẩn ngơ ngắm nghía đôi mắt dịu dàng của Vũ, đôi mắt ấy chưa từng một lần nhìn cô đầy tình cảm như thế... Vậy mà...
Bỗng nhiên cô dang tay ôm chầm lấy cậu... Thật chặt... Giọng nói thủ thỉ trong tiếng khóc nức nở:
- Mình thích cậu mình cũng rất thích cậu, chẳng phải cậu muốn nhìn người mình thích mỉm cười sao? Mình cũng vậy, thế nên mình chấp nhận tình cảm của cậu, chúng mình đến với nhau nhé!?
Cậu có hơi ngạc nhiên. Nhưng hơn hết cảm giác trong tim vẫn là sự vui sướng, niềm hạnh phúc...Và những chờ mong không nói thành lời. Cậu ôm thật chặt thật nồng ấm:
- Cảm ơn cậu!Đồ ngốc như cậu giờ cũng hiểu ra rồi! Nào chúng ta đi khỏi đây thôi, cháy lớn quá!
Cậu nắm tay cô cẩn thận đi đến đường thoát hiểm sau tòa nhà. Suốt quá trình họ rời khỏi đám cháy rất thuận lợi. Vũ lúc nào cũng che chở cô...mà không biết rằng bản thân mình đã vô tình đánh mất một ai đó rất quý giá...
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Mộc Linh ở trong lòng Di Vũ khẽ run rẩy. Vũ vừa gọi cô là gì?Cô không phải Mộc Trà cô là Mộc Linh. Tự chế giễu bản thân,Mộc Linh bỗng nhận ra chiếc áo đôi và đương nhiên cả kiểu tóc đôi cô đã cắt cùng Mộc Trà chiều nay. Bởi vì mồ hôi và nước mắt do sợ hãi nên đã làm nhòe đi lớp trang điểm của cô.Làm giờ cô với Mộc Trà nhìn không khác gì một người. Bỗng nhiên trong phút chốc,cô nảy ra ý nghĩ:"Nếu là Mộc Trà thì Di Vũ có yêu mình không?".Mộc Linh ngẩn ngơ ngắm nghía đôi mắt dịu dàng của Vũ, đôi mắt ấy chưa từng một lần nhìn cô đầy tình cảm như thế... Vậy mà...Bỗng nhiên cô dang tay ôm chầm lấy cậu... Thật chặt... Giọng nói thủ thỉ trong tiếng khóc nức nở:- Mình thích cậu mình cũng rất thích cậu, chẳng phải cậu muốn nhìn người mình thích mỉm cười sao? Mình cũng vậy, thế nên mình chấp nhận tình cảm của cậu, chúng mình đến với nhau nhé!?Cậu có hơi ngạc nhiên. Nhưng hơn hết cảm giác trong tim vẫn là sự vui sướng, niềm hạnh phúc...Và những chờ mong không nói thành lời. Cậu ôm thật chặt thật nồng ấm:- Cảm ơn cậu!Đồ ngốc như cậu giờ cũng hiểu ra rồi! Nào chúng ta đi khỏi đây thôi, cháy lớn quá!Cậu nắm tay cô cẩn thận đi đến đường thoát hiểm sau tòa nhà. Suốt quá trình họ rời khỏi đám cháy rất thuận lợi. Vũ lúc nào cũng che chở cô...mà không biết rằng bản thân mình đã vô tình đánh mất một ai đó rất quý giá...