Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 31
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… 7 năm trướcThế nào là yêu một người? Đó chính là vì người đó mà chờ đợi? Vì người ấy mà hy sinh? Cũng vì người ấy mà biết thế nào là đau khổ dằn vặt, quên mất bản thân mình trong phút chốc... Bởi vì người ấy mà mới có ước mơ, có khát vọng.Vũ mỉm cười cầm cây đàn trên tay, thách thức nhìn Mộc Trà:- Cậu có tin mình còn có thể giỏi hơn thần tượng của cậu không?- hừ, đùa nhau à, nếu cậu thử sáng tác một bài rồi hát nghe coi, nếu hay mình sẽ xem xét lại!Vũ ghé sát tai cô, thì thầm:- Chỉ xem xét thôi sao?Mộc Trà đỏ mặt đẩy cậu ra, hằn học lên tiếng:- Không thế thì cậu còn muốn thế nào nữa??- Cậu có thể thực hiện một nguyện vọng của mình!- Nguyện vọng? Là gì thế?Vũ nở nụ cười thần bí, úp úp mở mở nói:- Đợi lúc mình còn tài giỏi hơi ca sĩ của cậu thì cậu hãy đi tìm mình hỏi, mình mới trả lời cơ!Mộc Trà bĩu môi, quả quyết tuyên bố:- Chuyện nhỏ,chắc chắn lúc đó mình sẽ chạy đến tìm cậu!!!Di Vũ nở nụ cười mãn nguyện. Giơ ngón út của mình ra, vui vẻ nói:- hứa nhé?Mộc Trà cũng hào hứng ngoắc ngón út với tay cậu, nói chắc như đinh đóng cột:- Chắc chắn 100%!!!7 năm sauLời hứa vẫn còn... Chỉ là mọi chuyện từ đây đã không còn vẹn nguyên như lúc ban đầu
7 năm trước
Thế nào là yêu một người? Đó chính là vì người đó mà chờ đợi? Vì người ấy mà hy sinh? Cũng vì người ấy mà biết thế nào là đau khổ dằn vặt, quên mất bản thân mình trong phút chốc... Bởi vì người ấy mà mới có ước mơ, có khát vọng.
Vũ mỉm cười cầm cây đàn trên tay, thách thức nhìn Mộc Trà:
- Cậu có tin mình còn có thể giỏi hơn thần tượng của cậu không?
- hừ, đùa nhau à, nếu cậu thử sáng tác một bài rồi hát nghe coi, nếu hay mình sẽ xem xét lại!
Vũ ghé sát tai cô, thì thầm:
- Chỉ xem xét thôi sao?
Mộc Trà đỏ mặt đẩy cậu ra, hằn học lên tiếng:
- Không thế thì cậu còn muốn thế nào nữa??
- Cậu có thể thực hiện một nguyện vọng của mình!
- Nguyện vọng? Là gì thế?
Vũ nở nụ cười thần bí, úp úp mở mở nói:
- Đợi lúc mình còn tài giỏi hơi ca sĩ của cậu thì cậu hãy đi tìm mình hỏi, mình mới trả lời cơ!
Mộc Trà bĩu môi, quả quyết tuyên bố:
- Chuyện nhỏ,chắc chắn lúc đó mình sẽ chạy đến tìm cậu!!!
Di Vũ nở nụ cười mãn nguyện. Giơ ngón út của mình ra, vui vẻ nói:
- hứa nhé?
Mộc Trà cũng hào hứng ngoắc ngón út với tay cậu, nói chắc như đinh đóng cột:
- Chắc chắn 100%!!!
7 năm sau
Lời hứa vẫn còn... Chỉ là mọi chuyện từ đây đã không còn vẹn nguyên như lúc ban đầu
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… 7 năm trướcThế nào là yêu một người? Đó chính là vì người đó mà chờ đợi? Vì người ấy mà hy sinh? Cũng vì người ấy mà biết thế nào là đau khổ dằn vặt, quên mất bản thân mình trong phút chốc... Bởi vì người ấy mà mới có ước mơ, có khát vọng.Vũ mỉm cười cầm cây đàn trên tay, thách thức nhìn Mộc Trà:- Cậu có tin mình còn có thể giỏi hơn thần tượng của cậu không?- hừ, đùa nhau à, nếu cậu thử sáng tác một bài rồi hát nghe coi, nếu hay mình sẽ xem xét lại!Vũ ghé sát tai cô, thì thầm:- Chỉ xem xét thôi sao?Mộc Trà đỏ mặt đẩy cậu ra, hằn học lên tiếng:- Không thế thì cậu còn muốn thế nào nữa??- Cậu có thể thực hiện một nguyện vọng của mình!- Nguyện vọng? Là gì thế?Vũ nở nụ cười thần bí, úp úp mở mở nói:- Đợi lúc mình còn tài giỏi hơi ca sĩ của cậu thì cậu hãy đi tìm mình hỏi, mình mới trả lời cơ!Mộc Trà bĩu môi, quả quyết tuyên bố:- Chuyện nhỏ,chắc chắn lúc đó mình sẽ chạy đến tìm cậu!!!Di Vũ nở nụ cười mãn nguyện. Giơ ngón út của mình ra, vui vẻ nói:- hứa nhé?Mộc Trà cũng hào hứng ngoắc ngón út với tay cậu, nói chắc như đinh đóng cột:- Chắc chắn 100%!!!7 năm sauLời hứa vẫn còn... Chỉ là mọi chuyện từ đây đã không còn vẹn nguyên như lúc ban đầu