Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 30

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Cậu cảm thấy trái tim mình rung nhẹ. Có gì đó đang nảy mầm trong tim cậu. Cậu nhìn đôi mắt ngây ngô, khờ khạo kia bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một khát khao muốn bảo vệ, muốn yêu thương, muốn trở thành một chỗ dựa vững chãi cho cô gái ngốc nghếch này nương tựa. Cậu v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thật ân cần nói:- Tôi tên Vũ Di Khôi,là bạn trai của cậu. Còn cậu...Cậu nhìn ngắm khuôn mặt đỏ ửng xinh xắn của cô, mỉm cười:- Tên của cậu là Tường Vi...*******************************7 năm sauỞ một căn biệt thự gần vùng ngoại ô. Trong một căn phòng gỗ, hương thơm của nắng sớm thoang thoảng len lỏi vào, đánh thức cô gái trẻ ấy vẫn đang dúc mình ngủ say sưa bên vòng tay rộng lớn,ngọt ngào của một người con trai nào đó... Nhìn khung cảnh rất dễ thương. Cô ngọ nguậy như một con mèo nhỏ, nheo nheo đôi mắt nhìn sang người nằm đối diện, cậu ngủ rất say...ngây thơ như một đứa trẻ. Cô mỉm cười ngắm nghía, sau đó thật chậm rãi chạm nhẹ vào hàng mi cậu, thích thú đùa nghịch như một thói quen hằng ngày. Cô thì thầm bên tai cậu:- Khôi ơi! Dậy đi sáng rồi kìa, hôm nay cậu hứa cho mình đi chơi đấy!Khôi he hé mắt, xoa xoa đầu cô, cười dịu dàng:- Vậy cậu muốn đi đâu nào Tường Vi?Tường Vi lôi từ trong ngăn kéo hai vé liveshow của thần tượng, cười nhăn răng:- Đi xem các oppa cùng mình nghe Khôi?!

Cậu cảm thấy trái tim mình rung nhẹ. Có gì đó đang nảy mầm trong tim cậu. Cậu nhìn đôi mắt ngây ngô, khờ khạo kia bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một khát khao muốn bảo vệ, muốn yêu thương, muốn trở thành một chỗ dựa vững chãi cho cô gái ngốc nghếch này nương tựa. Cậu v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thật ân cần nói:

- Tôi tên Vũ Di Khôi,là bạn trai của cậu. Còn cậu...

Cậu nhìn ngắm khuôn mặt đỏ ửng xinh xắn của cô, mỉm cười:

- Tên của cậu là Tường Vi...

****

***********

****************

7 năm sau

Ở một căn biệt thự gần vùng ngoại ô. Trong một căn phòng gỗ, hương thơm của nắng sớm thoang thoảng len lỏi vào, đánh thức cô gái trẻ ấy vẫn đang dúc mình ngủ say sưa bên vòng tay rộng lớn,ngọt ngào của một người con trai nào đó... Nhìn khung cảnh rất dễ thương. Cô ngọ nguậy như một con mèo nhỏ, nheo nheo đôi mắt nhìn sang người nằm đối diện, cậu ngủ rất say...ngây thơ như một đứa trẻ. Cô mỉm cười ngắm nghía, sau đó thật chậm rãi chạm nhẹ vào hàng mi cậu, thích thú đùa nghịch như một thói quen hằng ngày. Cô thì thầm bên tai cậu:

- Khôi ơi! Dậy đi sáng rồi kìa, hôm nay cậu hứa cho mình đi chơi đấy!

Khôi he hé mắt, xoa xoa đầu cô, cười dịu dàng:

- Vậy cậu muốn đi đâu nào Tường Vi?

Tường Vi lôi từ trong ngăn kéo hai vé liveshow của thần tượng, cười nhăn răng:

- Đi xem các oppa cùng mình nghe Khôi?!

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Cậu cảm thấy trái tim mình rung nhẹ. Có gì đó đang nảy mầm trong tim cậu. Cậu nhìn đôi mắt ngây ngô, khờ khạo kia bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một khát khao muốn bảo vệ, muốn yêu thương, muốn trở thành một chỗ dựa vững chãi cho cô gái ngốc nghếch này nương tựa. Cậu v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thật ân cần nói:- Tôi tên Vũ Di Khôi,là bạn trai của cậu. Còn cậu...Cậu nhìn ngắm khuôn mặt đỏ ửng xinh xắn của cô, mỉm cười:- Tên của cậu là Tường Vi...*******************************7 năm sauỞ một căn biệt thự gần vùng ngoại ô. Trong một căn phòng gỗ, hương thơm của nắng sớm thoang thoảng len lỏi vào, đánh thức cô gái trẻ ấy vẫn đang dúc mình ngủ say sưa bên vòng tay rộng lớn,ngọt ngào của một người con trai nào đó... Nhìn khung cảnh rất dễ thương. Cô ngọ nguậy như một con mèo nhỏ, nheo nheo đôi mắt nhìn sang người nằm đối diện, cậu ngủ rất say...ngây thơ như một đứa trẻ. Cô mỉm cười ngắm nghía, sau đó thật chậm rãi chạm nhẹ vào hàng mi cậu, thích thú đùa nghịch như một thói quen hằng ngày. Cô thì thầm bên tai cậu:- Khôi ơi! Dậy đi sáng rồi kìa, hôm nay cậu hứa cho mình đi chơi đấy!Khôi he hé mắt, xoa xoa đầu cô, cười dịu dàng:- Vậy cậu muốn đi đâu nào Tường Vi?Tường Vi lôi từ trong ngăn kéo hai vé liveshow của thần tượng, cười nhăn răng:- Đi xem các oppa cùng mình nghe Khôi?!

Chương 30