Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 34

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Tường Vy nhìn vào bức ảnh treo trên tường của Khôi. Tò mò chỉ lên cậu bé cảm giác có chút quen thuộc nhưng chưa từng gặp mặt bao giờ.Cô quay sang mỉm cười hỏi Khôi đang đứng bên cạnh:- Khôi này,cậu nhóc kia là ai đấy, người thân của cậu à? Sao chưa lần nào thấy xuất hiện thế?Khôi hướng mắt nhìn, bỗng nhiên thở dài buồn bã:- Cậu ấy là anh trai cùng cha khác mẹ của tôi,Chúng tôi hơn kém nhau một tuổi. Còn về việc anh ấy không ở cùng chỗ với tôi là do bố mẹ tôi đã ly dị từ khi tôi 5 tuổi.Anh ấy sống với mẹ ruột và bố tôi.Tôi thì sống một mình với mẹ tôi thôi. Bố tôi thường không thk gặp mẹ tôi lắm. Vậy nên cũng mấy năm rồi tôi không thể gặp được anh ấy.Tường Vy cảm thấy chuyện này chẳng phải là chuyện riêng nhà người ta sao? Cô hỏi nhiều sẽ đâm ra hơi ngại. Cho nên cô nghĩ mình nên lảng sang chuyện khác:- Khôi này, kí ức của mình í, cậu hỏi bác sĩ chưa? Mình đã uống thuốc chừng bảy năm rồi, sao vẫn chẳng nhớ được gì hết à?Bờ vai Khôi hơi run lên. Cậu ôm cô vào lòng. Giọng nói ngọt ngào an ủi:- Yên tâm. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ nhớ lại thôi, tạm thời đừng lo lắng quá!Cậu cứ vậy, vỗ về cô một lúc. Đợi đến khi cô không còn bận tâm đến chuyện này nữa. Cậu mới đi ra ngoài,đứng trước tấm ảnh gia đình, cậu thấy sợ hãi:- Mau đem bức ảnh này bỏ xuống đi, còn nữa nếu cô chủ có hỏi về anh trai tôi thì đừng trả lời... Cố lảng sang chuyện khác là được!Tóp người hầu theo lời cậu lặng lẽ dỡ bức ảnh xuống. Sau đó, âm thầm rời khỏi.

Tường Vy nhìn vào bức ảnh treo trên tường của Khôi. Tò mò chỉ lên cậu bé cảm giác có chút quen thuộc nhưng chưa từng gặp mặt bao giờ.Cô quay sang mỉm cười hỏi Khôi đang đứng bên cạnh:

- Khôi này,cậu nhóc kia là ai đấy, người thân của cậu à? Sao chưa lần nào thấy xuất hiện thế?

Khôi hướng mắt nhìn, bỗng nhiên thở dài buồn bã:

- Cậu ấy là anh trai cùng cha khác mẹ của tôi,Chúng tôi hơn kém nhau một tuổi. Còn về việc anh ấy không ở cùng chỗ với tôi là do bố mẹ tôi đã ly dị từ khi tôi 5 tuổi.Anh ấy sống với mẹ ruột và bố tôi.Tôi thì sống một mình với mẹ tôi thôi. Bố tôi thường không thk gặp mẹ tôi lắm. Vậy nên cũng mấy năm rồi tôi không thể gặp được anh ấy.

Tường Vy cảm thấy chuyện này chẳng phải là chuyện riêng nhà người ta sao? Cô hỏi nhiều sẽ đâm ra hơi ngại. Cho nên cô nghĩ mình nên lảng sang chuyện khác:

- Khôi này, kí ức của mình í, cậu hỏi bác sĩ chưa? Mình đã uống thuốc chừng bảy năm rồi, sao vẫn chẳng nhớ được gì hết à?

Bờ vai Khôi hơi run lên. Cậu ôm cô vào lòng. Giọng nói ngọt ngào an ủi:

- Yên tâm. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ nhớ lại thôi, tạm thời đừng lo lắng quá!

Cậu cứ vậy, vỗ về cô một lúc. Đợi đến khi cô không còn bận tâm đến chuyện này nữa. Cậu mới đi ra ngoài,đứng trước tấm ảnh gia đình, cậu thấy sợ hãi:

- Mau đem bức ảnh này bỏ xuống đi, còn nữa nếu cô chủ có hỏi về anh trai tôi thì đừng trả lời... Cố lảng sang chuyện khác là được!

Tóp người hầu theo lời cậu lặng lẽ dỡ bức ảnh xuống. Sau đó, âm thầm rời khỏi.

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Tường Vy nhìn vào bức ảnh treo trên tường của Khôi. Tò mò chỉ lên cậu bé cảm giác có chút quen thuộc nhưng chưa từng gặp mặt bao giờ.Cô quay sang mỉm cười hỏi Khôi đang đứng bên cạnh:- Khôi này,cậu nhóc kia là ai đấy, người thân của cậu à? Sao chưa lần nào thấy xuất hiện thế?Khôi hướng mắt nhìn, bỗng nhiên thở dài buồn bã:- Cậu ấy là anh trai cùng cha khác mẹ của tôi,Chúng tôi hơn kém nhau một tuổi. Còn về việc anh ấy không ở cùng chỗ với tôi là do bố mẹ tôi đã ly dị từ khi tôi 5 tuổi.Anh ấy sống với mẹ ruột và bố tôi.Tôi thì sống một mình với mẹ tôi thôi. Bố tôi thường không thk gặp mẹ tôi lắm. Vậy nên cũng mấy năm rồi tôi không thể gặp được anh ấy.Tường Vy cảm thấy chuyện này chẳng phải là chuyện riêng nhà người ta sao? Cô hỏi nhiều sẽ đâm ra hơi ngại. Cho nên cô nghĩ mình nên lảng sang chuyện khác:- Khôi này, kí ức của mình í, cậu hỏi bác sĩ chưa? Mình đã uống thuốc chừng bảy năm rồi, sao vẫn chẳng nhớ được gì hết à?Bờ vai Khôi hơi run lên. Cậu ôm cô vào lòng. Giọng nói ngọt ngào an ủi:- Yên tâm. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ nhớ lại thôi, tạm thời đừng lo lắng quá!Cậu cứ vậy, vỗ về cô một lúc. Đợi đến khi cô không còn bận tâm đến chuyện này nữa. Cậu mới đi ra ngoài,đứng trước tấm ảnh gia đình, cậu thấy sợ hãi:- Mau đem bức ảnh này bỏ xuống đi, còn nữa nếu cô chủ có hỏi về anh trai tôi thì đừng trả lời... Cố lảng sang chuyện khác là được!Tóp người hầu theo lời cậu lặng lẽ dỡ bức ảnh xuống. Sau đó, âm thầm rời khỏi.

Chương 34