Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 35

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Tường Vy hôm nay có buổi hẹn khám sức khoẻ với bác sĩ. Khôi đích thân đưa cô đi. Đang trên đường đến phòng khám, trên tay cô là tách cà phê nóng.Cô vừa đi vừa nhấp nháp. Khi đến gần cửa, cô lựa lời bảo Khôi đứng ở ngoài. Tường Vy muốn đi dạo một lúc mới vào.Cô vòng ra sau khuôn viên bệnh viện. Ở đó, có một chàng trai mặc áo bệnh nhân, cậu ta ngồi trên xe lăn, quay lưng lại phía cô. Trên tay cũng đong đưa một tách Cafe nóng.Thật ra, kể từ khi cậu vào đây. Vũ cảm thấy mình thanh thản, nhẹ nhõm hơn rất nhiều... Chỉ là có những thói quen dù cố gắng đến đâu cũng không bỏ được...- Này Mộc Trà tại sao cậu lại thích uống cà phê nóng vào mùa hè thế?Mộc Trà nhìn cậu, cười rạng rỡ. Như một lẽ dĩ nhiên cô trả lời:- Vì cà phê rất ấm áp, ấm áp hệt như một con người vậy!Vũ chưa kịp chạm vào nụ cười ngây ngô mơ hồ ấy, thì có ai đó ở phía sau đánh tiếng với cậu. Giọng nói rất quen thuộc:- Này tại sao anh lại uống cà phê vào ngày hè nóng nực vậy?Vũ thoáng chạnh lòng, ngước mắt trông chờ, thật xa xăm dò hỏi:- theo cô nghĩ là tại sao?Tường Vy ngắm nghía tạch cà phê trên tay anh, vui vẻ tiếp lời:- Vì cà phê rất ấm áp, ấm áp hệt như một con người vậy!!!ChoangTách cà phê trên tay cậu rơi xuống đất, trái tim theo phản xạ nặng nề run rẩy, khẽ nhâm nhi từng chút ký ức, từng chút nỗi đau cũ kĩ nào đó... Thật lâu... Thật lâu rồi....

Tường Vy hôm nay có buổi hẹn khám sức khoẻ với bác sĩ. Khôi đích thân đưa cô đi. Đang trên đường đến phòng khám, trên tay cô là tách cà phê nóng.Cô vừa đi vừa nhấp nháp. Khi đến gần cửa, cô lựa lời bảo Khôi đứng ở ngoài. Tường Vy muốn đi dạo một lúc mới vào.Cô vòng ra sau khuôn viên bệnh viện. Ở đó, có một chàng trai mặc áo bệnh nhân, cậu ta ngồi trên xe lăn, quay lưng lại phía cô. Trên tay cũng đong đưa một tách Cafe nóng.

Thật ra, kể từ khi cậu vào đây. Vũ cảm thấy mình thanh thản, nhẹ nhõm hơn rất nhiều... Chỉ là có những thói quen dù cố gắng đến đâu cũng không bỏ được...

- Này Mộc Trà tại sao cậu lại thích uống cà phê nóng vào mùa hè thế?

Mộc Trà nhìn cậu, cười rạng rỡ. Như một lẽ dĩ nhiên cô trả lời:

- Vì cà phê rất ấm áp, ấm áp hệt như một con người vậy!

Vũ chưa kịp chạm vào nụ cười ngây ngô mơ hồ ấy, thì có ai đó ở phía sau đánh tiếng với cậu. Giọng nói rất quen thuộc:

- Này tại sao anh lại uống cà phê vào ngày hè nóng nực vậy?

Vũ thoáng chạnh lòng, ngước mắt trông chờ, thật xa xăm dò hỏi:

- theo cô nghĩ là tại sao?

Tường Vy ngắm nghía tạch cà phê trên tay anh, vui vẻ tiếp lời:

- Vì cà phê rất ấm áp, ấm áp hệt như một con người vậy!!!

Choang

Tách cà phê trên tay cậu rơi xuống đất, trái tim theo phản xạ nặng nề run rẩy, khẽ nhâm nhi từng chút ký ức, từng chút nỗi đau cũ kĩ nào đó... Thật lâu... Thật lâu rồi....

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Tường Vy hôm nay có buổi hẹn khám sức khoẻ với bác sĩ. Khôi đích thân đưa cô đi. Đang trên đường đến phòng khám, trên tay cô là tách cà phê nóng.Cô vừa đi vừa nhấp nháp. Khi đến gần cửa, cô lựa lời bảo Khôi đứng ở ngoài. Tường Vy muốn đi dạo một lúc mới vào.Cô vòng ra sau khuôn viên bệnh viện. Ở đó, có một chàng trai mặc áo bệnh nhân, cậu ta ngồi trên xe lăn, quay lưng lại phía cô. Trên tay cũng đong đưa một tách Cafe nóng.Thật ra, kể từ khi cậu vào đây. Vũ cảm thấy mình thanh thản, nhẹ nhõm hơn rất nhiều... Chỉ là có những thói quen dù cố gắng đến đâu cũng không bỏ được...- Này Mộc Trà tại sao cậu lại thích uống cà phê nóng vào mùa hè thế?Mộc Trà nhìn cậu, cười rạng rỡ. Như một lẽ dĩ nhiên cô trả lời:- Vì cà phê rất ấm áp, ấm áp hệt như một con người vậy!Vũ chưa kịp chạm vào nụ cười ngây ngô mơ hồ ấy, thì có ai đó ở phía sau đánh tiếng với cậu. Giọng nói rất quen thuộc:- Này tại sao anh lại uống cà phê vào ngày hè nóng nực vậy?Vũ thoáng chạnh lòng, ngước mắt trông chờ, thật xa xăm dò hỏi:- theo cô nghĩ là tại sao?Tường Vy ngắm nghía tạch cà phê trên tay anh, vui vẻ tiếp lời:- Vì cà phê rất ấm áp, ấm áp hệt như một con người vậy!!!ChoangTách cà phê trên tay cậu rơi xuống đất, trái tim theo phản xạ nặng nề run rẩy, khẽ nhâm nhi từng chút ký ức, từng chút nỗi đau cũ kĩ nào đó... Thật lâu... Thật lâu rồi....

Chương 35