Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…
Chương 36
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Vũ đang định quay mặt lại.Thì ở đâu Khôi chui ra, kéo gọn Tường Vy về phía sau lưng mình.Lúc Vũ quay người sang thì cậu chỉ thấy gọn gàng một vài sợi tóc chĩa ra ngoài:- Cậu là ai?Vũ khó hiểu nhìn chàng trai mới xuất hiện.Có chút quen mắt nhưng cuối cùng vẫn chẳng nhớ ra là aiKhôi khá ngạc nhiên, so với hình ảnh người cậu chụp được lúc điều tra thì ở ngoài đời Vũ đẹp trai hơn,trưởng thành hơn, già dặn hơn và thậm chí tiều tụy hơn rất nhiều... Có lẽ bức ảnh đó là từ bảy năm trước... Có lẽ lúc đó anh hạnh phúc hơn... Có lẽ lúc ấy anh không bị bệnh nặng đến vậy... Và phải chăng có lẽ là khi đó anh còn có cô bên cạnh. Khôi muốn nói lại thôi, đôi tay run rẩy giữ chặt tay của người con gái cậu yêu,sợ rằng bỏ ra là mất...sợ rằng buông là sẽ xa... Sợ rằng nhớ lại rồi... Người cô lựa chọn cũng vĩnh viễn không phải cậu...Vũ đẩy xe lăn tiến tới gần, giơ tay muốn chạm vào cô gái đằng sau lưng Khôi. Nhưng đúng lúc này bàn tay cậu giơ lên không trung thì đứng lại. Cậu mỉm cười bất đãng dĩ, ngượng ngạo nói:- Cậu không cần phải căng thẳng đến vậy. Tôi đã mất đi người con gái tôi yêu. Tôi mệt rồi, dù có gặp mặt thêm lần nữa, tôi cũng không đủ khả năng... Khiến cô ấy vui vẻ, thấy hạnh phúc nữa. Tôi không còn đủ thời gian, không còn đủ thanh xuân, thứ duy nhất tôi có đủ là tình yêu... Nhưng đáng tiếc, tình yêu của tôi vĩnh viễn chẳng thể ở cạnh bên cô ấy... mãi mãi..được nữa...
Vũ đang định quay mặt lại.Thì ở đâu Khôi chui ra, kéo gọn Tường Vy về phía sau lưng mình.Lúc Vũ quay người sang thì cậu chỉ thấy gọn gàng một vài sợi tóc chĩa ra ngoài:
- Cậu là ai?
Vũ khó hiểu nhìn chàng trai mới xuất hiện.Có chút quen mắt nhưng cuối cùng vẫn chẳng nhớ ra là ai
Khôi khá ngạc nhiên, so với hình ảnh người cậu chụp được lúc điều tra thì ở ngoài đời Vũ đẹp trai hơn,trưởng thành hơn, già dặn hơn và thậm chí tiều tụy hơn rất nhiều... Có lẽ bức ảnh đó là từ bảy năm trước... Có lẽ lúc đó anh hạnh phúc hơn... Có lẽ lúc ấy anh không bị bệnh nặng đến vậy... Và phải chăng có lẽ là khi đó anh còn có cô bên cạnh. Khôi muốn nói lại thôi, đôi tay run rẩy giữ chặt tay của người con gái cậu yêu,sợ rằng bỏ ra là mất...sợ rằng buông là sẽ xa... Sợ rằng nhớ lại rồi... Người cô lựa chọn cũng vĩnh viễn không phải cậu...
Vũ đẩy xe lăn tiến tới gần, giơ tay muốn chạm vào cô gái đằng sau lưng Khôi. Nhưng đúng lúc này bàn tay cậu giơ lên không trung thì đứng lại. Cậu mỉm cười bất đãng dĩ, ngượng ngạo nói:
- Cậu không cần phải căng thẳng đến vậy. Tôi đã mất đi người con gái tôi yêu. Tôi mệt rồi, dù có gặp mặt thêm lần nữa, tôi cũng không đủ khả năng... Khiến cô ấy vui vẻ, thấy hạnh phúc nữa. Tôi không còn đủ thời gian, không còn đủ thanh xuân, thứ duy nhất tôi có đủ là tình yêu... Nhưng đáng tiếc, tình yêu của tôi vĩnh viễn chẳng thể ở cạnh bên cô ấy... mãi mãi..được nữa...
Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Vũ đang định quay mặt lại.Thì ở đâu Khôi chui ra, kéo gọn Tường Vy về phía sau lưng mình.Lúc Vũ quay người sang thì cậu chỉ thấy gọn gàng một vài sợi tóc chĩa ra ngoài:- Cậu là ai?Vũ khó hiểu nhìn chàng trai mới xuất hiện.Có chút quen mắt nhưng cuối cùng vẫn chẳng nhớ ra là aiKhôi khá ngạc nhiên, so với hình ảnh người cậu chụp được lúc điều tra thì ở ngoài đời Vũ đẹp trai hơn,trưởng thành hơn, già dặn hơn và thậm chí tiều tụy hơn rất nhiều... Có lẽ bức ảnh đó là từ bảy năm trước... Có lẽ lúc đó anh hạnh phúc hơn... Có lẽ lúc ấy anh không bị bệnh nặng đến vậy... Và phải chăng có lẽ là khi đó anh còn có cô bên cạnh. Khôi muốn nói lại thôi, đôi tay run rẩy giữ chặt tay của người con gái cậu yêu,sợ rằng bỏ ra là mất...sợ rằng buông là sẽ xa... Sợ rằng nhớ lại rồi... Người cô lựa chọn cũng vĩnh viễn không phải cậu...Vũ đẩy xe lăn tiến tới gần, giơ tay muốn chạm vào cô gái đằng sau lưng Khôi. Nhưng đúng lúc này bàn tay cậu giơ lên không trung thì đứng lại. Cậu mỉm cười bất đãng dĩ, ngượng ngạo nói:- Cậu không cần phải căng thẳng đến vậy. Tôi đã mất đi người con gái tôi yêu. Tôi mệt rồi, dù có gặp mặt thêm lần nữa, tôi cũng không đủ khả năng... Khiến cô ấy vui vẻ, thấy hạnh phúc nữa. Tôi không còn đủ thời gian, không còn đủ thanh xuân, thứ duy nhất tôi có đủ là tình yêu... Nhưng đáng tiếc, tình yêu của tôi vĩnh viễn chẳng thể ở cạnh bên cô ấy... mãi mãi..được nữa...